Em “gặt” ta “ôm” – Nguyên Thoại.


*

EM GẶT TA ÔM

Em “gặt” ta “ôm”… ai vô tình “đặp”
Rẫy hôm nào có ngọn gió bay bay
Em yêu cây lúa cho ta yêu lấy bàn tay
Nắng ở mô rồi… chắc nắng ngủ trên mây

Nắng mô rồi hay nắng về trên tóc
Để nón nghiêng nghiêng… nắng rơi xuống bờ vai
Cho ta quên trời quên đất
Chỉ biết trên đời… có em “gặt”… ta “ôm”

Chỉ biết trên đời có một lần gặp gỡ
Một lần quen lần nhớ… lần thương
Lối về nhà em chỉ một con đường
Quanh co mãi rồi ta lỗi hẹn
Quanh co mãi chừ mới dám đến
Ơi ngập ngừng trước cửa nhà ai

Em “gặt” ta “ôm” ai vô tình “đặp”
Để bây giờ cứ nhớ nhớ thương thương
Ta thương con dốc ta thương những hàng cây
Gió mô rồi gió có ở quanh đây

Gió mô rồi xin gió về trong mắt
Nhờ gió giúp ta tìm hạt nắng chiều nao
Để đêm đêm soi trời trong vắt
“Trăng lên rồi tề” chơ “ai gặt ta ôm”

(Phú Xuân, mùa gặt 1990)
Nguyên Thoại
_____________________________________
*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s