Tình rơi – thơ Đường luật (Viên Mãn).

.

.

.

.

.

TÌNH RƠI…

Giữa buổi thay mùa giọt nắng vơi
Làm sao đủ ấm trải hong đời
Hàng cây thuở ấy vươn cành gọi
Lối nhạn ngày nao vỗ cánh rời
Lạc nẻo con thuyền quành bến mộng
Quên mây ngọn gió dạt phương trời
Chiều qua chốn cũ thăm vườn ái
Chợt thấy tim mình lặng lẽ rơi

31/12/2010
Nguyễn Mạnh Viên Mãn


_____________________________________________
*


1 thought on “Tình rơi – thơ Đường luật (Viên Mãn).

  1. Tuyết rơi…
    (bài xướng)

    Tôi nhớ mùa đông nhớ tuyết rơi
    Những ngày băng giá nhất trong đời
    Hàng cây khô đét đứng run rẩy
    Góc phố gầy nhom mệt rã rời
    Từng giọt sương treo mình thánh giá
    Vài tia nắng lạc lối bên trời
    Sài Gòn ấm áp và vui lắm
    Sao có một người nhớ tuyết rơi…?

    Đăng Phương

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s