Tôi nhặt lại tôi – thơ 4 chữ (Nguyên Thoại)

Tôi nhặt lại tôi

Tôi đi lên rừng
Tìm con sông chảy
Sông treo cổng trời
Cho nước buông lơi

Quanh tôi bạn bè
Tình nghe như mặn
Cho nhau nụ cười
Chia sớt phận người

Đời … bỗng lặng yên
Lòng … ngây như đá
Tình … đã vội quên
Phố … như xa lạ

Này … chú nhỏ ơi
Hồn nhiên đi nhá
Trần truồng thôi
Mặc lấy ánh mặt trời

Tôi đi xuống đời
Tìm em chân thật
Gặp nhau từ đất
Ở cạnh sườn thôi

Một mai em mất
Tôi rớt tiếng cười
Một mai tôi mất
Tôi nhặt … lại tôi

Nguyên Thoại

4 thoughts on “Tôi nhặt lại tôi – thơ 4 chữ (Nguyên Thoại)

  1. Tôi nhặt lại tôi
    Giữa đời tội lổi
    Tháng ngày hấp hối
    Không thôi yêu đời…..

    Tôi nhặt lại tôi…….
    Giữa dòng chìm nổi
    bao giờ người tới
    Hồi sinh nụ cười………..

    • Đời vẫn trôi xuôi
      Theo ngày cùng tháng
      Cũng may còn nán
      Một ánh mắt nhìn

      Còn tiếng cầu kinh
      Thức cùng đêm vắng
      Cho hồn nhiên nắng
      Gởi nụ hoa cười

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s