Mắc nợ – Nguyên Thoại


*
Mắc nợ

Cánh phượng ấy tự dưng mắc nợ
Nên theo người về ở thành xưa
Tưởng rằng Huế chỉ là mưa
Ai ngờ thắm đỏ như chưa dầm dề

Con đường ấy chưa hề quen biết
Theo ai rồi da diết lần theo
Sông gầy nước chẳng trong veo
Vẫn mơ màng thuở thuyền neo bến chờ

Chiều buông gió ngẩn ngơ quá đỗi
Áo lụa vàng bối rối ngựa xe
Cho lòng rộn cả tiếng ve
Khi bờ vai cuống nón che nghiêng tình

Xa xưa ấy một mình ai kể
Ai nghe rồi bồng bế nhau đi
Ngàn năm Huế vẫn như ri
Dẫu mơ và thực có chi… cũng đành!

20/04/2012
Nguyên Thoại

1 thought on “Mắc nợ – Nguyên Thoại

  1. Vời thương

    Cánh phượng ấy vô tư quá đỗi
    Nương náu chiều bối rối tay đan
    Con đường quấn quýt bàn chân
    Người về kẻ ở mấy lần rưng rưng

    Hàng thông ấy đã từng gặp gỡ
    Ken mầm xanh bỡ ngỡ mắt ai
    Nón nghiêng ngơ ngẩn bờ vai
    Cho người cõng nắng gót hài chênh chao

    Ngọn gió ấy thì thào năm tháng
    Trên sông đời là thoáng mây bay
    Biết không dài rộng vòng tay
    Vẫn thương một lối vui vầy sớm hôm

    Mùa hạ ấy hoài ôm tâm tưởng
    Để mỗi chiều ngường ngượng tình xa
    Hương mơ đẫm chéo lụa là
    Mở ra khép lại đôi tà luyến thương

    20/04/2012
    Thu Phong

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s