Mẹ quê – Nguyễn Tam Phù Sa (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

Mẹ quê 

Khi mẹ sinh con ba đã qua đời
Thân cò lội dưới đồng sâu đồng cạn
Thời con gái cả mùa duyên cháy hạn
Lá tình khô rơi trắng mái hiên nghèo

Tay mẹ dài mười nhánh dây leo
Cố bám làng quê giữ từng tấc đất
Mẹ vắt cho con hai bầu sữa mật
Để xưa sau ngọt lựng mật quê nhà

Bao nhiêu năm sóng – gió – nắng – mưa và
Lòng chưa mỏi mà đầu đã bạc
Mẹ xa con ngả nghiêng dòng lục bát
Nhớ thương thầm quay quắt phía sông Thu

Mẹ đợi con về ngày lụn ngọn đèn lu
Trang ngũ tư nhện giăng nhan khói lạnh
Con ở bờ Nam tình chia bảy nhánh
Có nhánh nào về với mẹ hay không?

Nguyễn Tam Phù Sa

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s