11. Tự mình tạo ra phép lạ – Nụ cười trong cung lòng Thiên Chúa

Một trong những cuốn phim của Pháp có doanh thu cao trong thập niên 70 là phim “Người mang mặt nạ vàng”. Phim được dàn dựng theo một câu chuyện có thật tại Mê-hi-cô xẩy ra cách đây vài năm.

Tại đây thường tổ chức những cuộc đấu võ rất ác liệt. Ðó là một loại võ tự do, nên các võ sĩ có thể phục sức tùy sở thích và có thể đeo mặt nạ trong khi đấu võ.

Một linh mục ở nước này tên là Ga-ê-ta-nô đang lãnh đạo một nhóm các bạn trẻ làm công tác xã hội chuyên lo giúp các trẻ em nghèo. Ðể có thêm tiền cho mục đích trên, cha Ga-ê-ta-nô liền nghĩ đến chuyện ghi danh tham dự các trận đấu.

Với một thân hình to lớn, thông thạo võ nghệ và đầy lòng dũng cảm, mỗi khi lên võ đài cha Ga-ê-ta-nô mang một mặt nạ màu vàng để che dấu tung tích của mình. Ngài thường đấu với những địch thủ hung hãn nhất. Tất cả tiền thưởng hoặc thù lao lãnh được, cha đều dành cho quĩ cứu trợ của trẻ em nghèo.

Từ đó chiếc mặt nạ vàng đã trở thành biểu tượng cho tấm lòng vàng của cha Ga-ê-ta-nô.

Giăng Rê-nô người đóng vai linh mục Ga-ê-ta-nô trong cuốn phim nói trên, đã phải đọc kinh thánh và tạo cho mình những tâm tư của một linh mục để có thể diễn xuất cách nhuần nhuyễn. Anh đã thố lộ:

“Việc đọc Kinh Thánh làm cho tôi gặp gỡ được Thiên Chúa, và nói với Ngài những điều mà trước đây tôi chưa từng nói với ai”.

Lần kia cậu con trai của Rê-nô hỏi anh:

– Bố ơi, bố có thể tạo nên phép lạ không?

Anh trả lời:

– Phép lạ chính là những gì con phải tự mình tạo nên.

*  *  *

Phép lạ chính là những gì con người tạo nên. Hay đúng hơn, phép lạ chính là những gì Thiên Chúa tạo nên nhờ sự cộng tác và đóng góp của con người.

Trên vạn nẻo đường của con người Thiên Chúa không ngừng tìm kiếm và gặp gỡ họ. Phép lạ diễn ra kể từ lúc con người mở rộng tâm hồn đón nhận Ngài. Chỉ cần một chút quảng đại và đóng góp của con người là đủ để Thiên Chúa thực hiện những phép lạ.

Năm chiếc bánh và hai con cá của một em bé biểu trưng của một lòng quảng đại cần thiết để Chúa Giêsu làm phép lạ nuôi sống hơn năm ngàn người.

Cho dù chỉ là một chút quảng đại, thì sự quảng đại đích thực nào cũng đòi nơi con người hy sinh., mất mát. Cho là cho trọn vẹn, dù mình chỉ có rất ít để cho.

Câu chuyện của vị linh mục võ sĩ trên đây như muốn nói với chúng ta rằng cho đích thực là không tính toán, không so đo, không sợ bị thương tích.

Linh mục Ga-ê-ta-nô đã thực hiện trọn vẹn ơn gọi linh mục của mình. Linh mục là người phải sống hoàn toàn cho người khác.

Trong Ðức Kitô, mọi tín hữu đều tham dự vào chức linh mục, nghĩa là được mời gọi để sống cho tha nhân. Lòng quảng đại và sự đóng góp của họ là những xúc tác cần thiết để Thiên Chúa tiếp tục thực hiện các phép lạ.

(nguồn: Nụ cười trong cung lòng Thiên Chúa)

Advertisement

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s