58. Linh mục giả – Nụ cười trong cung lòng Thiên Chúa

Có hai tù nhân đã từng giết người cướp của. Họ bị kết án tử hình. Nhưng từ ngục thất kiên cố, họ chưa bao giờ dám có ý định trốn thoát.

Thế rồi ngày kia, một người tử tội khác đang được chuẩn bị mang lên ghế điện, bỗng cướp súng hạ sát một số viên canh ngục rồi cưỡng bức hai tù nhân kia cùng chạy trốn.

Sau một đêm đào tẩu giữa núi rừng phủ đầy tuyết, hai tù nhân kia tìm đến một ngôi làng. Một lão bà đã lầm tưởng họ là hai linh mục nổi tiếng trong vùng. Bất đắc dĩ họ đành giả dạng đội lốt linh mục và được một tu viện gần đó đón tiếp.

Trong khi ấy cảnh sát đi lùng khắp nơi để bắt lại ba tử tội đã đào tẩu. Người tử tội đã cướp súng giết các viên cai ngục để trốn thoát nay đã bị bắt lại.

Hôm ấy là một ngày rước kiệu trọng thể do tu viện nói trên tổ chức. Nhờ lớp áo nhà tu, một trong hai tên tù đã lẻn vào nhà giam giải thoát cho kẻ vừa bị bắt lại. Thế rồi hắn ta cùng được mặc áo dòng và nép mình trong chiếc kiệu lớn mang tượng Ðức Mẹ.

Bỗng giữa những tiếng cầu kinh sốt sắng của mọi người, hắn xuất hiện và giơ súng uy hiếp đám đông. Một em bé gái trong đám rước bị hắn bắt làm con tin. Ðang khi mọi người ngồi xụp xuống ẩn núp vì sợ hãi, thì một trong hai linh mục giả nhào tới giải thoát em bé gái. Cuộc xô xát làm cho tên tù hung hãn kia thiệt mạng. Còn em bé và tượng Ðức Mẹ thì văng xuống giòng sông giá buốt.

Không chút do dự, linh mục giả thứ hai nhào ngay xuống giòng sông và cứu sống em bé. Mở mắt nhìn vị ân nhân, em bỗng nhận ra ông ta chính là người tù vượt ngục mà hình ảnh được dán đầy trong phố.

Sau đó, một trong hai tù nhân ấy tiếp tục sống đời tu trì trong tu viện, còn người đã cứu sống em bé, thì làm lại cuộc đời, tái hôn với người mẹ góa của em.

*   *   *

Câu chuyện phim mang tựa đề “Chúng ta không phải là thiên thần” trên đây muốn nói rằng: Thiên thần một lần vấp ngã là vĩnh viễn trầm luân. Con người không phải là thiên thần, nên dầu vấp ngã có chồng chất vẫn còn cơ may chỗi dậy và làm lại cuộc đời.

Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về con người. Sau mỗi lần ta vấp ngã, Thiên Chúa vẫn ban cho ta một tia sáng hy vọng, mời gọi ta đứng lên và tiếp tục tiến bước.

Ngài mời gọi ta nhìn lên cái chết của Con Ngài trên thập giá. Loài người xem đó là tận cùng của số kiếp, nhưng Thiên Chúa lại coi đó như khởi đầu của nguồn ơn cứu độ.

(nguồn: Nụ cười trong cung lòng Thiên Chúa)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s