45. Nữ tu Lai-xơ – Nụ cười trong cung lòng Thiên Chúa

Trong quyển tiểu thuyết mang tựa đề: “Năm nỗi buồn và mười niềm vui”, nữ tác giả Gôl-đân thuật lại cuộc đời của một thiếu nữ tên Lai-xơ. Là y tá phục vụ trong quân đội Anh quốc, nàng đã gặp những hoàn cảnh éo le đưa đẩy nàng tới chỗ trở thành một cô gái mãi dâm vào lúc thành phố Paris được giải thoát khỏi sự chiếm đóng của quân phát xít trong thế chiến thứ hai.

Không lâu sau đó, Lai-xơ trở thành một cô gái nổi tiếng trong giới lầu xanh phục vụ những khách hạng sang tại một trong những chỗ ăn chơi nổi tiếng nhất của thủ đô nước Pháp do tên Pa-tơ-rich làm chủ. Nhưng không lâu sau đó, Lai-xơ bị thất sủng, Pa-tơ-rich không còn muốn giữ cô làm tình nhân của hắn nữa và đã nhục mạ nàng.

Trong lúc tận tình giúp đỡ một thiếu nữ khác khỏi số phận hẩm hiu của con đường sa đọa mình đã đi qua, Lai-xơ đã bắn chết tên ma cô Pa-tơ-rich. Nàng bị tống giam.

Trong cảnh ngục tù, Lai-xơ đã gặp các nữ tu Ða Minh quen gọi là các chị Bê-ta-ni-a. Ðây là một dòng tu chuyên làm việc thiện nguyện và thường dấn thân phục vụ nâng đỡ các cô gái sa cơ lỡ bước, các người nghiện ngập ma túy, những kẻ sống lang thang đầu đường xó chợ. Vài nữ tu trước kia cũng là nạn nhân xã hội như những người họ đang phục vụ.

Mãn hạn tù, Lai-xơ xin gia nhập dòng, và sau đó trở nên một trong các chị Bê-ta-ni-a.

* * *

Thiết tưởng nữ tu Lai-xơ trong câu chuyện trên đây là một trong muôn vàn hình ảnh của con chiên lạc và đồng tiền bị đánh mất mà Chúa Giêsu nói đến trong Tin Mừng. Nàng đã sa cơ lỡ bước, đã lạc lối lầm đường. Nhưng qua những nữ tu dòng các chị Bê-ta-ni-a, Thiên Chúa đã đi tìm và đã gặp lại nàng.

Khi gặp lại được Lai-xơ, Thiên Chúa đã âu yếm ôm chầm lấy nàng và mời gọi nàng trở nên người bạn chí thiết của mình trong đời sống hiến thân.

Trong dụ ngôn về con chiên đi lạc và về đồng tiền bị đánh mất, thì một con chiên và một đồng tiền chẳng có giá trị là bao so với cả bầy chiên và cả số tiền còn lại. Nhưng lại có giá trị đặc biệt đối với người chăn chiên và người đàn bà mất tiền.

Mỗi người chúng ta cũng thế. Có thể chúng ta là những kẻ vô danh hay chỉ là một con trong số các bản thống kê. Nhưng đối với Thiên Chúa, mỗi người chúng ta có một giá trị đặc biệt và duy nhất.

Giống như người chăn chiên có con chiên lạc và người phụ nữ mất đồng tiền. Không quản gian lao vất vả đi tìm con chiên lạc, đồng tiền bị mất, Thiên Chúa cũng đối xử với mỗi tội nhân như thế. Và khi đã tìm lại được một tội nhân, thì niềm vui của Thiên Chúa thật lớn lao, làm cho cả thiên đàng cùng hân hoan vui sướng.

Nhân vật Lai-xơ trong câu chuyện kể trên, đã kinh nghiệm được một Thiên Chúa như thế, vào cuối cuộc đời của nàng. Còn chúng ta, khi nào kinh nghiệm ấy mới thực sự đến với chúng ta?

(nguồn: Nụ cười trong cung lòng Thiên Chúa)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s