Tình Khúc Buồn (Ngô Thụy Miên) – Guitar Bảo Hoàng

Tình Khúc Buồn (Ngô Thụy Miên – thơ: Phạm Duy Quang) – BOSTON

Em như một nụ [Em] Hồng, cầu mong chẳng lạnh [Am] lùng
Em như một ngày [G] mộng, mà ta hằng ngại [Am7] ngùng
Sẽ ru ta nghìn [Cmaj7] nhớ, một ngày thoáng mây [B7] đưa, chuyện tình đã như [B7] mơ …

Em như giọt rượu [Em] nồng, dìu ta vào cuộc [Am] mộng
Em như vạt lụa [G] Đào, quyện ta lời thì [Am7] thào
Sẽ qua đi ngày [C] tháng, tình rồi cũng xa [B7] xưa, [Em] buồn …

Cuộc tình ngỡ đã xa [Em] xưa, đã xanh xao từ thuở [Am7] nào
Chợt người đến với tim [D7] ta, xóa tan đi một mảnh [G] đời
Cuộc tình quý giá mong [Cmaj7] manh, có chơi vơi ngược dòng [Am7] đời
Nghìn trùng dòng sông có [F#m] vui ? [Bsus4]

Ôi ! sao người miệt [Em] mài, ngày vui nào còn [Am] dài ?
Ta ưu phiền từng [G] ngày, vội chôn cuộc tình [Am7] gầy
Chết đi bao lời [Cmaj7] nói, rừng nào có sa [B] mưa, tình nào sẽ như [B7] thơ ?

Sao chưa gặp một [Em] lần, mà nghe tình thật [Am] gần
Xin cho được một [G] lần, gọi tên người thì [Am7] thầm
Có qua đi ngày [Cmaj7] tháng, trả lại thoáng mây [B7] bay, [Em] buồn …

Có qua đi ngày [Cmaj7] tháng, trả lại thoáng mây [B7] bay, [Em] buồn …





Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s