Chuyện kể về cha con Mary Louise.

*Thương Huyền tuyển dịch

Hôm ấy là ngày học đầu tiên của tôi ở lớp 7B của cô Hargrove. Thoạt tiên, cảm giác đơn lẻ, nỗi lo lắng bị bọn học trò cũ bắt nạt buộc tôi trưng ra vẻ mặt dửng dưng, khiêu khích. Tôi sẵn sàng đối đầu với chúng. May thay, trong giờ ăn trưa, bọn con gái xúm quanh tôi, tỏ vẻ thân thiện. Tôi thấy mình phải làm một điều gì đó chứng tỏ mình sẵn sàng nhập cuộc.

Từ những lời xì xầm của lũ con gái, tôi biết chúng đang chĩa mũi dùi vào một đứa con gái mới chuyển đến lớp này trước tôi một ngày, tên là Mary Louise. Đó là một cô bé với gương mặt nghiêm nghị, thậm chí có vẻ bướng bỉnh. Trong bộ quần áo may theo kiểu cổ lỗ, trông Mary có vẻ như một bà già khó tính. Bọn con gái cười khúc khích, ném ánh mắt dè bỉu về phía chiếc váy len dài, chiếc tạp dề trắng hồ bột cứng nhắc của Mary. Kỳ tình cô bé trông không xấu, cũng chẳng có gì đáng buồn cười. Ngược lại, Mary trông khá đẹp với đôi mắt nâu sẫm, nước da màu ô liu mịn màng và những lọn tóc đen xoắn mượt như lụa buông xuống hai vai. Cô bé ngồi ăn một mình.

Tan học, bọn con gái rủ tôi chạy ào ra khỏi lớp, chen nhanh về phía cổng trường. Chà, tôi phải làm một cái gì đó chứ, để chứng tỏ mình đã nhập hội! Nhưng quả thật tôi vẫn chưa biết mình phải làm gì. Đúng lúc đó, Mary Louise bước xuống thềm trước cổng trường, tay ôm chiếc cặp trước ngực. Những lời nhạo báng của bọn con gái lớp tôi lại nổi lên. Chả hiểu ma xui quỷ ám ra sao, bỗng nhiên máu trong người tôi bốc lên. Tôi rảo chân bước lại gần Mary, miệng tôi phun ra một câu khinh miệt nhằm vào cô bé. Trời đất ạ, từ cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa khi nào tôi dám mở miệng nói những câu như vậy kia mà! Bọn con gái cùng lớp ùa theo khích lệ. Được đà, tôi nắm lấy sợi dây đeo cặp của Mary giật ngược. Sợi dây tuột ra, Mary ngã lăn ra đất. Lũ con gái cười vang. Mặt tôi vênh lên.

Mary ngồi dậy. Với một vẻ nhẫn nhục đáng ngạc nhiên, nó gom sách tập tung tóe trên mặt đất vào cặp, đứng dậy bình thản ngẩng cao đầu bước tiếp, mặc kệ đầu gối rướm máu. Đột nhiên, tôi thấy gai gai trong xương sống – cái cảm giác mà mỗi người thường thấy khi thò tay vặt cánh một con bướm vàng tội nghiệp. Tôi đứng ngẩn ra một lúc, trước khi chợt tỉnh đâm bổ chạy theo bóng Mary thấp thoảng phía cuối phố. Chả hiểu mắt mũi để đi đâu, tôi đâm sầm vào đuôi một chiếc xe hơi đậu ngay gần cổng trường.

Một người đàn ông đứng trên lề đường cạnh xe bước tới đỡ tôi dậy.

– Cháu có làm sao không? – Người đàn ông mắt nâu sẫm, nước da màu ô liu, dịu dàng hỏi tôi.

Ông lặng lẽ xoa cái trán sưng vù của tôi, rút chiếc khăn tay trong túi ra và bảo tôi lau mặt và phủi sạch quần áo. Tôi líu ríu làm theo lời ông. Sau khi lúng búng trong miệng câu cảm ơn, tôi cà nhắc đi tiếp. Người đàn ông ngồi vào xe, bật công tắc nổ máy.

– Để ta đưa cháu về nhà nhé? – Người đàn ông hỏi.

– Ồ không, thưa ông. Xin cảm ơn! – Tôi đáp và nhìn theo chiếc xe của người đàn ông chạy dọc theo phố.

Bóng Mary Louise vẫn thấp thoáng trên hè phố phía trước. Tới ngang chỗ cô bé, chiếc xe ghé lại. Cửa mở ra, Mary chui vào xe. Tôi sững người. Người đàn ông tốt bụng có đôi mắt nâu sẫm và nước da màu ô liu ấy hẳn là cha Mary! Không lẽ ông ta không nhìn thấy cảnh diễn ra trước cổng trường?
*
Nguồn: Con lớn nhanh bên cha mỗi ngày – Thương Huyền tuyển dịch.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s