Trường đại học Stanford.

*Thương Huyền tuyển dịch

Vào năm 1884, ông bà Leland Stanford đã thức trắng nhiều đêm bên giường bệnh của con trai bị bệnh thương hàn. Và chính vào buổi sáng mà đứa con trai thở hắt hơi cuối cùng, vì quá mệt mỏi ông bà đã thiếp đi. Khi người ta đánh thức họ thì đã quá muộn. Leland Stanford lặng lẽ quay lại nói với vợ:

– Từ nay tất cả trẻ em California sẽ là con cái của chúng ta.

Ngay trong năm, ông bà Stanford đã tới thăm các trường đại học Mỹ có tên tuổi như Cornell, Yale, Harvard và Học viện công nghệ Massachusetts để thảo luận về việc hiến tặng mở rộng các trường này. Tuy nhiên, sau cuộc thảo luận với chủ tịch đại học Harvard, ngài Eliot, ông bà Stanford đã quyết định tự xây dựng một trường đại học mới: Đại học Stanford. Sau đây là giai thoại về việc ông bà đến trường Harvard.

Một cặp vợ chồng bước vào văn phòng chủ tịch trường đại học Harvard. Người phụ nữ mặc chiếc váy vải bông kẻ ca-rô đã bạc màu, người chồng khoác trên người một bộ đồ vét vải bông thô nhưng đã cũ xác xơ. Thoáng nhìn qua bộ cánh tầm thường của hai vợ chồng nhà nọ, cô thư ký ngồi trước cửa văn phòng ông chủ tịch hiểu ngay rằng cặp vợ chồng quê mùa này hẳn lạc đường, họ chẳng có việc gì dính dáng tới trường Harvard trứ danh. Cô thư ký cau mày khi nghe người đàn ông nói:

– Chúng tôi muốn xin gặp ông chủ tịch.

– Ông ta bận cả ngày – Cô thư ký đáp.

– Không sao, chúng tôi sẽ chờ – Người vợ trả lời.

Suốt mấy tiếng đồng hồ tiếp theo, ông chủ tịch bước ra với vẻ mặt lạnh lùng của một nhân vật quan trọng, chủ tịch lơ đãng nghe người phụ nữ nói:

– Chúng tôi có một đứa con trai từng theo học một năm tại trường Harvard của ngài. Cháu yêu trường lắm và cảm thấy rất sung sướng vì được học ở đây. Nhưng chẳng may con tôi đã chết trong một tai nạn. Tôi và chồng tôi muốn xin ngài để chúng tôi làm một cái gì đó kỷ niệm cháu ngay trong khuôn viên trường…

Ông chủ tịch vội ngắt lời người phụ nữ:

– Chúng tôi không thể dựng tượng cho tất cả những người đã từng học tại Harvard và đã chết. Nếu chúng tôi có làm thì chỗ đó phải là nghĩa địa.

– Ồ, không! – Người phụ nữ vội nói – Chúng tôi không nói tới việc dựng tượng. Vợ chồng tôi muốn tặng cho trường Harvard một tòa nhà.

Ông chủ tịch nhìn chằm chằm vào bộ đồ kẻ ca-rô bạc màu của người phụ nữ và buột miệng:

– Một tòa nhà! Thế bà có biết một tòa nhà trị giá bao nhiêu không? Chúng tôi phải bỏ ra bảy triệu rưỡi đô la mới dựng nên ngôi trường này đấy!

Người phụ nữ với dáng vẻ nghèo nàn im lặng trong giây lát, rồi quay sang nhìn chồng:

– Để bắt tay vào xây một trường đại học chỉ cần bấy nhiêu thôi sao? Thế tại sao chúng ta không tự xây lấy một cái nhỉ?

Người chồng gật đầu.

Sau cuộc nói chuyện vừa kể trên, cặp vợ chồng nhà nọ tìm tới vùng Palo Alto (bang California) – nơi họ bỏ tiền riêng xây dựng lên một ngôi trường đại học mới mang tên họ – Trường Đại học Tổng hợp Stanford. Người vợ mặc chiếc váy ca-rô bạc màu cùng người chồng khoác bộ vải bông thô đã cũ xơ xác không ai khác chính là ông bà Jane và Leland Stanford – một trong bốn gia đình giàu nhất nước Mỹ thế kỷ 19.
*
Nguồn: Con lớn nhanh bên cha mỗi ngày – Thương Huyền tuyển dịch.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s