22/03/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Năm Tuần V Mùa Chay – Ga 8,51-59

Lời Chúa:

“Tôi bảo thật các ông: ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.” (Ga 8,51)

Câu chuyện minh họa:

Khi còn bé, một hôm đi học về, tôi kể cho bà tôi nghe một danh nhân thời cổ, khi còn là một chú bé theo cha đến nhà người bạn của cha mình. Chủ nhà cho chú bé một trái quít. Nhớ đến mẹ ở nhà, chú bé cất trái quít vào tay áo. Khi ra về, vái chủ nhà, trái quít rơi ra, chủ nhà cả cười cho là tính trẻ con. Chú bé nói để cho mẹ ở nhà. Mọi người cảm động vì lòng hiếu thảo của trẻ.

Bà tôi nghe xong, trầm ngâm một lúc rồi bảo: “Con có bắt chước chú bé ấy không?” Tôi hùng hồn đáp: “Dạ có! Lúc nào có món ăn ngon, con cũng để dành cho bà và ba mẹ con cả”. Bà lại hỏi: “Thế khi lớn lên con có nuôi bà và mẹ cha con không?” Tôi ngây thơ trả lời: “Dạ có! Ngập ngừng một lúc tôi nói tiếp, con chỉ sợ con nghèo không có tiền nuôi bà và ba mẹ!” Bà cười xoa đầu tôi: “con ơi, người ta muốn thảo hiếu ông bà, cha mẹ đâu phải lúc giàu mới tỏ lòng hiếu thảo”.

Bây giờ bà tôi đã mất, nhưng những lời dạy năm xưa tôi vẫn nhớ mãi.

Lúc bà tôi bệnh, Bác sĩ bảo không qua khỏi, ba mẹ tôi buồn lắm. Tôi đi học về là quấn quít bên bà luôn. Bình thường mẹ tôi hay cắt móng tay, móng chân cho bà, luôn giữ quần áo bà sạch sẽ, thơm tho. Bà bệnh, mẹ tôi lại càng dịu dàng, chu đáo hơn. Một hôm, ba tôi mang vào phòng bà một cái bánh đậu xanh thơm ngon. Bà tôi rụng răng gần hết nên bao giờ ba tôi cũng mua bánh mềm. Tôi thèm lắm, bà chia cho tôi nhưng tôi từ chối: “Bà ăn đi, ba có cho con rồi!”. Ba tôi vốn đã không ưa hát bộ, nhưng bà tôi lại rất thích, ông bèn vuốt bộ râu tưởng tượng múa máy tay chân, quì xuống trước mặt bà tôi, ra vẻ như Ngô-Tôn-Quyền trong truyện Tam Quốc, thưa chuyện cùng mẹ là Ngô-Quốc-Thái. Ông ứ ừ: “Dạ muôn tâu mẫu hậu, tên này – ông trỏ tôi – nói dối lắm. Hắn chưa ăn bánh mà hắn nói ăn rồi, xin lệnh mẫu hậu cho con xử trảm hắn ứ ư ừ…” Bà tôi cười chảy cả nước mắt. Bà ôm tôi vào lòng: “Cháu cưng của ta mà người đời xử trảm ư! Mau nghe lệnh, cho cháu nửa cái bánh”. Tôi nhảy cỡn lên, bà tôi vui lắm. Ba tôi ít nói, nhưng hình ảnh ông làm hề những ngày bà sắp mất tôi không thể quên được.

Càng lớn, tôi càng hiểu rằng sự chăm sóc ân cần, thăm hỏi cha mẹ hoặc một món quà nhỏ, tuy không có giá trị tiền bạc nhưng biểu lộ sự yêu thương của con cái đối với cha mẹ, là nguồn an ủi to lớn cho đấng sinh thành.”

Suy niệm:

Những lời tuyên bố của Chúa Giêsu đem đến sự ngạc nhiên cho chúng ta, vì những lời tự xưng của Ngài thật phi thường. Lời tuyên bố: “ai tuân giữ lời tôi, thì sẽ không bao giờ phải chết.” đã khiến cho người Do Thái sửng sốt, họ đặt ra nghi vấn: ông là ai mà dám phạm thượng? Chẳng lẽ ông lại cao trọng hơn cha chúng tôi là ông Áp-ra-ham sao?… Trong tư tưởng của họ chỉ “thần tượng” ông Ap-ra-ham mà thôi. Người Do Thái chỉ hiểu theo nghĩa đen, còn Chúa Giêsu thì muốn nhắm đến sự sống đời đời.

Chúa Giêsu tự nhận mình là Thiên Chúa, và không hề hạ thấp lời tự xưng ấy, vì Ngài không thể nói dối. Ngài hiện hữu trong thời gian và không bị giới hạn bởi thời gian. Nơi Ngài không có khởi đầu cũng không có kết thúc. Ngài là Thiên Chúa của Ap-ra-ham, I-sa-ac, Gia-cop và hiện hữu đời đời.

Có bao giờ chúng ta lại nghi vấn về sự hiện hữu của Chúa không? Chúng ta có tin rằng Lời Chúa đem lại sự sống cho chúng ta không?

Lạy Chúa, 40 ngày chay thánh thật ngắn ngủi, xin cho chúng con biết tận dụng thời gian này để khám phá tình yêu Chúa, và tuân giữ Lời Chúa vẹn toàn.
*
(nguồn: Phút lắng đọng Lời Chúa)

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s