05/01/2019. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Bảy Sau Lễ Thánh Gia – Ga 1,43-51

“Làm sao Ngài lại biết tôi?” (Ga 1,48)

.
Câu chuyện minh họa:

Một người đàn ông nọ chán cảnh hận thù chém giết trong bộ lạc của mình, nên đã đưa vợ và 3 đứa con đến một khu rừng hẻo lánh và lập nghiệp ở đó. Họ đã sống những ngày còn lại trong thanh bình và an vui.

Khi thần chết đến, người cha đã gọi các con đến nhắn nhủ:

“Bây giờ thì ba có thể nhắm mắt lìa đời mà không một chút hối tiếc. Ba chỉ xin các con hứa với ba một điều, là các con sẽ thương yêu nhau và đùm bọc lẫn nhau”.

Riêng với đứa con lớn ông dặn dò nhiều lần rằng:

“Đừng bao giờ các con bỏ rơi đứa em út của các con”

Cả hai người con lớn đều hứa sẽ giữ lời căn dặn của Cha.

Một thời gian sau khi cha qua đời, người mẹ cũng đi theo, để lại 3 đứa con bơ vơ lạc lõng. Giữ lời trăn trối của người cha, người con cả đã lo lắng chăm lo cho em út hết mình.

Thế rồi một hôm, anh cảm thấy như có một sức mạnh thôi thúc anh phải tìm về quê cha đất tổ. Thế là anh quyết định lên đường, bất kể những lời khuyên cản của người em gái.

Còn lại một mình với đứa em trai út, mới đầu người chị còn giữ những lời căn dặn của cha, sau dần dần, chị cảm thấy đứa em út trở nên một gánh nặng cho chị. Lúc ấy cơn cám dỗ muốn trút bỏ gánh nặng kia cho người anh, mỗi lúc nổi lên mãnh liệt hơn. Và cuối cùng chị đã quyết định lên đường đi tìm anh.

Hôm ấy, sau khi đã chuẩn bị lương thực cho đứa em trai út, chị lên đường.

Về đến quê cha đất tổ, chị được biết anh của chị đang sống hạnh phúc bên cạnh một người vợ và mấy đứa con.

Cảnh này làm cho chị nẩy sinh ý định muốn lập gia đình. Thế là sau khi gặp người anh cả để trao trả trách nhiệm chăm sóc đứa em út, chị ở lại đó luôn.

Lúc đầu chị còn cảm thấy thương đứa em trai út, nhưng rồi với thời gian, cuộc sống bên cạnh người chị yêu, đã làm cho chị quên phất đứa em của chị. Về phần của đứa em út, sau khi đã ăn hết số lương thực mà người chị để lại, không biết làm gì để kiếm ăn, nên đi lang thang ở trong rừng.

Một hôm nó gặp một bầy sói. Không hiểu vì sao bầy sói lại không tấn công cậu bé, mà lại cho nó nhập bầy. Thế là từ đó, cậu bé bắt đầu ăn đồ ăn của sói, ngủ giữa bầy sói và cũng bắt chước hú tru trếu như bầy sói.

Một thời gian sau, khi mọi sự đã đi vào quên lãng, thì một hôm, khi đi săn, người anh cả đã gặp một bầy sói. Anh lấy làm lạ là, tại sao lại có một em nhỏ ở chung với bầy sói. Lúc ấy anh chợt nhớ tới đứa em út của anh, mà anh đã bỏ rơi trong rừng. Anh cố đuổi theo bầy sói để gọi em, nhưng tất cả đã chạy mất hút vào trong rừng sâu.

Suy niệm:

Nathanael được biết Chúa qua lời giới thiệu của Philipphê. Ông ngần ngại có vẻ không tin Chúa vì làm sao có thể tin rằng Thiên Chúa sao lại xuất thân từ “Nadareth, làm sao có cái gì hay được?” Nhưng ông đã vượt qua giới hạn đó để xem cho biết Chúa. Chúa Giêsu đã thấu suốt tư tưởng và ý nghĩ của Nathanael nên đã hứa cho ông thấy những điều lớn lao hơn thế nữa.

“Làm sao Ngài lại biết tôi?” diễn tả một niềm khao khát sâu thẳm nơi tâm hồn của Nathanael, niềm khát khao chân lý, khát khao được cứu độ. Vì thế, ông đã thốt lên “Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Israel”. Đó có phải là tâm tình của mỗi chúng ta hay không? Chúng ta có khao khát mãnh liệt một Thiên Chúa như thế không? Nhờ niềm khao khát đã đưa Nathanael đến gặp gỡ Chúa Giêsu, và Chúa cũng đang chờ đợi để gặp gỡ mỗi người chúng ta từng ngày.

Lạy Chúa, Chúa đang dang rộng cánh tay đón đợi mỗi người chúng con, xin cho con biết mở lòng ra, mở con mắt đức tin để chạy đến với Chúa và ở lại với Chúa luôn mãi.

Têrêsa Mai An – Gp. Mỹ Tho
*
Phút Lắng Đọng Lời Chúa (tháng 1/2019)

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s