30/07/2019. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Ba Tuần 17 Thường Niên – Mt 13,36-43

“Người công chính sẽ chói lọi như mặt trời, trong Nước của Cha họ.” (Mt 13,43)

*
Câu chuyện minh họa:

Năm 1980, vào một buổi trưa Chúa Nhật nóng bức, một bệnh nhân trẻ bị chứng liệt não tên là Cordell Brown đang đi đến Câu lạc bộ Quán Quân Thế Giới Philadelphia Phillies, Cordell bước đi hết sức khó khăn, nói năng cũng rất khó. Ăn uống đối với anh là bổn phận hết sức nặng nhọc.

Khi thấy Cordell tới, nhiều người quay mặt đi hướng khác, hoặc cố tình không nhìn thấy anh. Đó là cách phản ứng của một số người trong hội Phillies khi thấy Cordell đi tới câu lạc bộ.

Cordell làm gì trong Câu lạc bộ Phillies vậy? Anh được mời tới đó để nói chuyện với những tay ăn chơi trong một buổi nói chuyện tại nhà nguyện Câu lạc bộ.

Cordell có thể nói gì với những ngôi sao màn bạc như Steve Carleton và Mike Schmit, những người sống rất xa cách với thế giới khổ đau và dị tật của anh?

Một vài người trong hội Phillies cũng tự hỏi như thế khi họ ngồi xuống để chuẩn bị nghe anh nói. Cordell bắt đầu bằng cách làm cho các tay ăn chơi đó cảm thấy thoải mái dễ chịu. Anh nói: “Tôi biết rằng tôi rất khác biệt với các bạn”. Rồi anh trưng dẫn câu của thánh Phaolô (1Cor 15,10): “Nhưng nhờ ơn của Thiên Chúa mà tôi được như thế này”.

Suốt 20 mươi phút kế đó, Cordell nói về lòng nhân hậu của Thiên Chúa được thể hiện trong cuộc sống của anh. Anh kết luận bằng cách trả lời cho câu hỏi này: Anh có thể nói gì với những siêu minh tinh nổi tiếng như Steve Carleton và Mike Schmit, là những người sống hết sức xa cách với thế giới của những người đau khổ tật nguyền như anh?

Cordell nói một cách rất duyên dáng: “Bạn có thể thành công suốt cả cuộc đời, và lãnh cả triệu đô la mỗi năm, nhưng khi ngày giờ đến, ngày mà người ta đóng nắp quan tài của bạn lại, thì bạn sẽ chẳng khác tôi chút nào. Đó là lúc mà mọi người chúng ta đều y như nhau. Tôi không cần tới những gì các bạn đang có trong cuộc sống, nhưng điều tôi chắc chắn rằng các bạn cần một điều mà tôi đang có, đó là Chúa Giêsu Kitô.

Suy niệm:

Cỏ lùng là loại cỏ mà người nông dân cần phải diệt trừ, nó tượng trưng cho một loại thù nghịch của thế gian phá hủy những cây giống tốt. Hai loại cây này mọc chung với nhau người ta khó phân biệt và khó tách rời, vì thế người ta đợi cả hai tới cuối mùa gặt mới thu hoạch, lúa tốt người ta cho vào kho còn cỏ lùng người ta đốt đi. Trong con người chúng ta cũng tồn tại hai thế lực như thế, nó luôn luôn đi chung nhau và đánh lừa chúng ta làm cho chúng ta nhằm lẫn nếu chúng ta không tỉnh thức.

Nền tảng của người Kitô hữu là chính Chúa Giêsu Kitô, và là ưu tiên nhất trong cuộc đời mình. Nếu chúng ta ý thức như thế thì chúng ta sẽ sáng suốt nhận ra đâu là lúa, đâu là của lùng. Và qua đó chúng ta cũng rút ra bài học: đừng bao giờ xét đoán người khác cách vội vàng, chỉ có Thiên Chúa mới có quyền phán xét và phân biệt tốt xấu.

Têrêsa Mai An – Gp. Mỹ Tho
*
Phút Lắng Đọng Lời Chúa (tháng 7/2019)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s