Phút lắng đọng Lời Chúa (14.06 – 19.06.2021)

16.06.2021
THỨ TƯ TUẦN XI THƯỜNG NIÊN
Mt 6,1-6.16-18

Lời Chúa:

“Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.” (Mt 6,18b)

Câu chuyện minh họa:

Trong tập sách nhỏ tựa đề “Những người quá cố – Căn nhà của mọi người”, Cha Giuseppe Tomaselli, người Ý, dòng Don Bosco, viết:

Một linh mục nói với tôi: “Tôi đã già và đã từng đi khắp các đại lục Âu, Á và Phi châu. Tôi gặp gỡ và quen biết nhiều linh mục cùng Giám mục. Nhưng vị thánh thiện nhất mà tôi đã được hân hạnh tiếp xúc, có lẽ là Đức Cha Marengo, Giám mục Giáo phận Carrara, miền Bắc nước Ý. Cũng có thể vì quá quảng đại xả thân phục vụ tha nhân nên ngài sớm từ giã cõi đời, khi tuổi chưa cao. Ngài qua đời ngày 22-10-1921. Ngài ra đi để lại niềm thương tiếc cho các tín hữu. Họ thường âu yếm nhắc đến ngài như một vị thánh”.

Bảy năm dài trôi qua, người ta bắt đầu quên và không còn nhắc đến tên Đức Cha Marengo nữa. Thế rồi, vào một buổi chiều chạng vạng tối, nơi tu viện các nữ tu Salésiennes, hay cũng còn gọi là các Nữ Tử Đức Bà Phù Hộ, ở Nice, miền Nam nước Pháp, nữ tu coi cổng bắt đầu đóng tất cả các cửa ra vào. Chị đang đứng nơi hành lang tu viện. Bỗng chị kinh ngạc nhận ra bóng dáng một giáo sĩ đang đi bách bộ gần nơi cổng ra vào. Đầu vị giáo sĩ hơi cúi xuống, trong tư thế của một người vừa đi vừa suy gẫm.

Nữ tu canh cổng thắc mắc tự hỏi: Ai vậy kia? Và làm sao vào tu viện được, khi tất cả các cổng và cửa ra vào đều đã đóng kín? Chị liền từ từ đến gần vị khách lạ. Khi đến nơi, chị kinh ngạc nhận ra vị giáo sĩ không ai khác mà là Đức cha Marengo! Chị cuống quít hỏi dồn dập: “Thưa Đức Cha, sao Đức Cha lại ở đây? Không phải Đức Cha đã chết rồi sao”? Đức Cha Marengo liền trả lời: “Chị em và mọi người đã bỏ quên tôi nơi Luyện ngục! Tôi đã làm việc giúp đỡ cho tu viện này rất nhiều, vậy mà không ai còn nhớ cầu nguyện cho tôi nữa”? Chị nữ tu ngạc nhiên hỏi lại: “Ngài còn ở Luyện ngục sao? Một Giám mục thánh thiện như ngài mà vẫn còn ở luyện ngục hay sao?” Đức cha Marengo buồn bã trả lời: “Chỉ thánh thiện trước mặt người đời thôi chưa đủ, còn phải thánh thiện thật trước mặt Thiên Chúa nữa! Xin chị em nhớ cầu nguyện cho tôi.” Nói xong câu nầy, Đức cha Marengo biến mất.

Suy niệm:

Cái nhìn của loài người không giống cái nhìn của Chúa. Đôi khi với cái nhìn của con người về một người nào đó được đánh giá rất tốt nhưng đối với Chúa điều đó lại không đẹp ý Ngài. Bởi thế, Chúa là đấng thấu suốt những gì bì ẩn, và Ngài thưởng công ai nấy xứng với việc họ làm. Những việc làm như: bố thí, bác ái, từ thiện… với vẻ bề ngài thì rất tốt nhưng chúng ta làm để được tiếng khen của người đời thì thật vô nghĩa đối với Chúa. Làm việc lành phúc đức “đừng để tay trái biết việc tay phải làm”, nghe qua thì dễ nhưng thật khó để thực hành. Bởi ai cũng muốn mình được biết đến, được danh thơm tiếng tốt, được khen ngợi…

Chúa Giêsu muốn chúng ta vượt lên cái tự nhiên của con người, yêu chuộng lối sống khiêm tốn, ẩn mình trước những việc làm bố thí, và đừng phô trương. Vì trước mặt Thiên Chúa, những gì chúng ta dâng hiến thật quý giá và cao cả vô cùng.

Lạy Chúa, Chúa là Đấng thấu suốt những gì bí ẩn, xin giúp chúng con biết vượt lên chính mình, ra khỏi những cám dỗ vật chất, và vươn lên cả những cái tầm thường, để trong cuộc sống, chúng con luôn biết ra khỏi cái tôi của chính mình, sống cho Chúa và cho tha nhân.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s