Category Archives: Kinh nghiệm sống

039. Hãy tìm một việc gì đó để làm những khi buồn nhất.

Bí mật của hạnh phúc – David Niven

Hãy tìm việc gì đó để làm, vì cảm giác luôn bận bịu với công việc dễ chịu hơn nhiều và giúp chúng ta trở về với thực tại so với cảm giác chẳng có gì để làm và luôn lo nghĩ viển vông. Người ta chỉ có thể trưởng thành hơn trong trải nghiệm, trong công việc thực tế chứ không ai lớn lên nhờ vào những suy luận và lý thuyết suông.
Tiếp tục đọc

038. Hãy chia sẻ cảm xúc của mình với người khác.

Bí mật của hạnh phúc – David Niven

Đừng giấu kín những cảm xúc, suy nghĩ và mơ ước của bạn. Hãy chia sẻ với bạn thân và gia đình mỗi khi cần thiết. Những người có khuynh hướng giữ chặt mọi điều trong lòng thường cảm thấy cô độc, hoài nghi rằng người khác không hiểu họ.

Những người biết chia sẻ lại cảm thấy được động viên hơn, ngay cả khi các biến cố không xảy ra như họ mong muốn. Nhưng cũng đừng luôn cầu cứu sự thương hại của người khác khi chính mình có thể vượt qua.
Tiếp tục đọc

037. Tình yêu hay một khát vọng gì khác – Đôi khi không hẳn đã là tất cả.

Bí mật của hạnh phúc – David Niven

Cuộc sống của bạn trong từng giai đoạn sẽ có những ước mơ, mục đích khác nhau. Nếu thành công, điều đó làm cho bạn hưng phấn và là động lực bước tiếp. Còn nếu thất bại do tình cờ hay ngay cả sau khi bạn đã cố gắng hết sức? Chẳng lẽ bạn lại để cho ảnh hưởng của mây đen che phủ tất cả những điều khác?
Tiếp tục đọc

036. Hãy luôn vui vẻ và biết mỉm cười trong mọi hoàn cảnh

Bí mật của hạnh phúc – David Niven

Có người nói rằng “cuộc sống sau bi phải là hài”. Và cũng có người nói rằng cuộc sống sẽ hạnh phúc biết bao cho những người biết cách trở về với sự hồn nhiên của chính mình, với nụ cười tươi vui thật sự mà ngày nay thường hiếm hoi trong cuộc sống đầy ắp công việc và căng thẳng nối tiếp nhau.

Có những người biết vượt lên khó khăn bằng nụ cười – ngay cả trong nghịch cảnh – chính điều đó làm cho họ luôn cảm giác hạnh phúc cho dù bất kỳ điều gì xảy ra đi nữa.
Tiếp tục đọc

035. Biết tạo sở thích chung với người thân.

Bí mật của hạnh phúc – David Niven

Cùng chia sẻ sở thích chung với những người thân sẽ giúp bạn cảm thấy vui hơn khi ở bên gia đình và bạn bè, từ đó giúp bạn cảm nhận mối liên hệ đó một cách sâu sắc hơn chứ không chỉ đơn thuần chỉ là sợi dây ràng buộc bởi hoàn cảnh.

Các thành viên trong gia đình Tom đều thích chơi bóng bàn. “Đó thật sự là một cách tuyệt diệu để cùng chia sẻ thời gian với gia đình.” Tom giải thích.
Ban đầu Tom và con trai anh cùng đến xem các trận thi đấu diễn ra ở một câu lạc bộ bóng bàn. Họ cảm thấy rất thích nên quyết định cùng đăng ký học môn thể thao này và có thể cùng chơi với nhau. Tom rất thích vì trước đây anh đã từng chơi bóng bàn thời sinh viên.
Tiếp tục đọc

034. Bản chất của sự việc xảy ra không quan trọng bằng chính cách bạn đón nhận nó như thế nào

Bí mật của hạnh phúc – David Niven

Cuộc sống quanh ta luôn có những biến động, những biến cố – do chủ quan hay khách quan – có thể bất ngờ ập đến. Chấp nhận, vượt qua hay bi lụy buồn bã? Điều quan trọng là cách chúng ta đón nhận chúng như thế nào. Đôi khi thành công chưa phải là thước đo hạnh phúc và thất bại chưa hẳn là biểu hiện của bất hạnh.

Tiếp tục đọc

033. Đừng quên rằng những điều tuy nhỏ lại chứa đựng nhiều ý nghĩa lớn.

Bí mật của hạnh phúc – David Niven

Trong cuộc sống đôi khi không cần đến những điều lớn lao mới làm bạn cảm thấy hạnh phúc mà ngay cả những điều bé nhỏ cũng có thể làm được điều đó. Một sự quan tâm đúng lúc, một ánh mắt, một nụ cười, một cái siết tay chia sẻ của người bạn hay của ai đó cũng đủ làm cuộc sống chúng ta thêm phần ý nghĩa.

Loài người không căng mình lên như loài cá hoặc thay đổi màu sắc như tắc kè khi thể hiện phản ứng của mình. Thái độ của chúng ta thường được biểu lộ qua những biểu hiện tinh tế hơn – qua nét mặt, giọng nói và ngôn ngữ cơ thể…
Tiếp tục đọc

032. Hãy biết rèn luyện và giữ gìn sức khỏe.

Bí mật của hạnh phúc – David Niven

Những người thường xuyên tập thể dục, dù là theo chế độ tập luyện cơ thể một cách chính thống hay chỉ là đi bộ đều đặn đều cảm thấy khỏe mạnh hơn, có suy nghĩ tích cực hơn về chính mình và tận hưởng cuộc sống nhiều hơn. Không ai cảm giác về hạnh phúc trọn vẹn một khi họ không có đủ sức khỏe. Ngược lại, một cơ thể khỏe mạnh thường luôn chứa đựng một tinh thần minh mẫn.

Một vị giám đốc nổi tiếng từng nói “Bất cứ khi nào ý nghĩ có lẽ mình nên tập thể dục đến với tôi, tôi đều đi nằm cho đến khi ý nghĩ ấy trôi qua”.
Tiếp tục đọc

42. Ghen – Ngô Phúc Hậu.

Viết Cho Em – Ngô Phúc Hậu
Em.
Tết năm ấy, tôi đến thăm gia đình Em. Nhưng vừa tới cổng tôi vội vàng trở ra, rồi rảo bước như chạy trốn. Em đang chửi. Em chửi một người bạn gái láng giềng. Những danh từ, động từ và hình dung từ Em sử dụng chỉ phù hợp cho loài chó và loài ngựa động cỡn. Tôi hỏi ông trưởng khu:
– Chuyện gì vậy?
– Con Uyên nó ghen.
– Tụi nó mới lấy nhau đây mà.
– Mới hăm mươi ngoài mà chồng nó đã có vợ bé.
– Con Uyên đâu có tệ: trình độ tú tài, mặt mũi sáng láng.
– Chồng nó đi buôn chuyến với con kia mới sinh ra vậy.
Em ghen. Em chửi thô tục. Tại sao? Tôi phải nghiên cứu.
Tiếp tục đọc

41. Bỏ đạo – Ngô Phúc Hậu.

Viết Cho Em – Ngô Phúc Hậu
Em.
Em  bỏ đạo từ lâu lắm rồi, lâu tới mức độ lương tâm không còn cắn rứt nữa. Người ta hỏi tại sao, thì Em  chỉ cười trừ. Tôi day dí hỏi Em, thì Em xổ một hơi, không kịp nuốt nước miếng…
1.
Em giận cha sở. Em đi lễ Chúa nhật. Em đánh đờn cho ca đoàn. Em đang mải mê thả mười ngón tay thon thả rong ruổi trên hàng phím… “câm”… Bỗng thấy mọi người trố mắt nhìn mình. Thì ra… cha sở đang cảnh cáo đích danh Em trên tòa giảng. Em giận tái mặt. Em giận run cả người.
Tiếp tục đọc

40. Thầy Quỳnh – Ngô Phúc Hậu.

Viết Cho Em – Ngô Phúc Hậu
Em.
Em đến gãi tai với tôi.
– Cha giúp con một việc.
– Việc gì nào?
– Vợ con ôm đồ về bên ngoại rồi.
– Cho hắn đi luôn?
– Không!
– Thì qua bên đó mời hắn về.
– Như vậy thì mình thua sao?
– Hai đứa là một, tại sao lại có chuyện thua và thắng, tại sao lại có chuyện bên mình và bên địch?
-?…
Nghe tâm sự rồi, tôi vội qua bên nhà vợ Em. Chừng đó vỡ lẽ.
Tiếp tục đọc

39. Hôn nhân là cục thịt – Ngô Phúc Hậu

Viết Cho Em – Ngô Phúc Hậu
Em.
Em đến thăm tôi. Ở lại một đêm, nói chuyện đến khuya. Chưa đã. Em ở lại  thêm một buổi. Chuyện chánh trị, chuyện kinh tế, chuyện vợ con… Nói cho đã rồi Em thở dài: “Biết thế thì… ” Em giã từ tôi. Nhưng cặp mắt vẫn còn lưu luyến. Tại sao? Tôi dành một đêm nữa để suy nghĩ về Em.
Tiếp tục đọc

38. Nhắm mắt đưa chân – Ngô Phúc Hậu.

Viết Cho Em – Ngô Phúc Hậu
Em
Tôi tình cờ gặp mẹ Em ở nhà thờ Cầu Xéo. Phải mất năm giây tôi mới nhận ra bà. Già đi nhiều. Bà mừng vì con cái đã có gia thất hết. Nhưng khi kể chuyện về Em thì bà cụt hứng. . Buồn.Ứa lệ. Bà năn nỉ tôi đến thăm Em một lần.
– Nó rối cha ạ. Chồng nó không chịu theo đạo.
– Thì hắn có quyền không theo đạo. Xin Đức Cha chuẩn hôn nhân khác đạo cho tụi nó.
– Cha hướng dẫn tụi nó giùm con.
Tiếp tục đọc

37. Nhậu tối ngày – Ngô Phúc Hậu.

Viết Cho Em – Ngô Phúc Hậu
EM.
Sáng nay bé Loan, con cưng của Em đi qua trước cửa nhà tôi, vẫn còn mặc đồ Tết. Đẹp và thơm. Thấy bé dễ thương quá, tôi gọi vô và cho ăn bánh. Tôi phỏng vấn chơi cho vui.
– Tết vui không con?
– Nhậu tối ngày mà vui cái gì?
– Cha con nhậu hay người ta nhậu?
– Cha con nhậu xỉn. Nội con la. Nội con đòi tự vận. Tối ngủ, mẹ con rầy cha con riết, rồi lại giỡn với nhau…
Tiếp tục đọc

36. Đàn bà là cái gông – Ngô Phúc Hậu.

Viết Chi Em – Ngô Phúc Hậu
Em.
Mồng ba tết, Em về họp nhóm, nhóm tu sĩ ế. Em giành micrô, háo hức chia sẻ kinh nghiệm của hai năm làm chồng. Em được bạn khen là người chồng tương đối nghiêm túc. Vợ Em mỉm cười chuẩn nhận. Nhưng trong chỗ riêng tư, Em lại thở dài với tôi: “Đàn bà là cái gông, đàn ông là cái cẳng”. Hỏi tại sao, thì Em trả lời: “Lấy vợ, tự bản chất là mất tự do, là đưa cẳng vào gông. Cẳng nhỏ chừng nào bớt đau chừng ấy…” Tiếp tục đọc

35. Dì ghẻ – Ngô Phúc Hậu.

Viết Cho Em – Ngô Phúc Hậu
Em.
Em đeo bao lô lép kẹp, thất thểu đi vào nhà thờ. Em ngồi phệt trước cửa, nhìn bâng quơ. Con chó đến đánh hơi. Em tháo dép liệng thật mạnh. Con chó kêu ẳng một tiếng, rồi cúp đuôi bỏ chạy. Tôi lượm chiếc dép trả cho Em, rồi ngồi tâm tình với Em.
1.
Cha Em cưới vợ, sanh Em ra. Em vừa biết bò, thì cha mẹ thôi nhau. Cha Em lại cưới vợ. Mẹ Em lại lấy chồng. Em về ở với nội. Nội nuôi, nội thương, nhưng cháu vẫn èo uột và cặp mắt tủi hờn thích nhìn hai bàn chân hơn là nhìn người ta có cha có mẹ. Cha mải mê làm lại cuộc đời, quên bẵng đứa con. Mẹ vẫn thương con, nhưng chẳng dám thương nhiều. Tình yêu dấm dúi, tình yêu vụng trộm. Em lớn lên trong hoàn cảnh ấy. Bơ vơ, ngơ ngác… Tiếp tục đọc

Tôi chọn yêu thương – Khuyết danh.

Hãy chọn yêu thương – Nhã Nam tuyển chọn

Quá nhiều con đường, quá nhiều chọn lựa, và có vẻ như tôi đã lựa chọn tất cả trong cuộc đời ngắn ngủi này.

Đôi khi, cũng nhiều lần, tôi đã chọn nỗi đau – khi qua nhanh, lúc khó quên, tất cả đều là thật.

Tôi đã chọn để nỗi đau đâm vào mình đau nhói, như gai tầm ma hay hàng rào thép gai cũ.

Tôi đã chọn bị chảy máu. Tôi đã chọn để cho những thước phim trong đầu chạy lui chạy tới, thử lấy nỗi đau xua đi nỗi đau.
Tiếp tục đọc

34. Chồng chết – Ngô Phúc Hậu.

Viết Cho Em – Ngô Phúc Hậu
Em.
Tôi đậu nhà Em một tuần. Em có một đứa con trai ba tuổi. Em lại sắp có một đứa con nữa. Em rất vui vẻ, hồn nhiên. Em niềm nở với tôi:
– Tối hôm nay có văn công về chiếu phim. Anh Tám đi coi không? Em đưa anh đi.
– Tôi nghĩ là không nên đi.
– Anh sợ người ta ăn hiếp hả? Có Em mờ!
Tôi nghĩ thầm trong bụng: Em rất hạnh phúc với chồng, với con. Có lẽ chồng Em là một người có địa vị trong xã hội đang đi công tác ở trên huyện, hoặc trên tỉnh gì đó. Thấy Em vui, tôi cũng vui lây.
Tiếp tục đọc

33. Lấy chồng Đài Loan – Ngô Phúc Hậu.

Viết Cho Em – Ngô Phúc Hậu.
Em.
Mẹ Em hí hửng khoe với tôi:
– Con Thắm nó trúng tuyển rồi.
– Nó thi gì mà trúng tuyển?
– Cả chục đứa đi thi, mà ông Đài Loan chỉ chịu có một mình nó.
– À, nó lấy chồng Đài Loan chứ gì? Bộ bà ham lắm hả?
– Chứ sao?
Thái độ kiêu hãnh của mẹ Em bắt tôi phải suy nghĩ.
Tiếp tục đọc

32. Làm bé người ta – Ngô Phúc Hậu.

Viết Cho Em – Ngô Phúc Hậu.
EM.
Kim Liên đến gặp tôi. Không chào. Hỏi ngay một câu
– Cha còn nhớ con Ảnh không?
– Ảnh, thợ may đó hả?
– Dạ. Bây giờ nó không như ngày xưa nữa đâu. Nó đi tìm bé người ta. Con hỏi nó: Mày có biết người ta có mấy vợ rồi không? Nó trả lời: Biết chứ sao không. Con hỏi: Mày biết, tại sao mày lúc đầu vô đó làm chi vậy? Nó nói một câu xanh rờn: Không làm bé người ta thì làm sao có cái nhà này, làm sao có xe hơi mà đi. Con hết biết nó rồi.
Tiếp tục đọc