Đêm tàn Bến Ngự – Viên Mãn.

.
ĐÊM TÀN BẾN NGỰ

Bến Ngự chiều buông lặng lẽ chờ
Đêm tàn gác nhỏ nuối người mơ
Kìa vầng nguyệt tỏ hờn năm tháng
Nọ mái chèo khua chạnh bến bờ
Họ đã xa rời khung kỷ niệm
Tôi còn ấp ủ một đường tơ
Cung buồn phận số hoài đeo đẳng
Chập choạng canh khuya rượt bóng mờ

31/07/2018
Viên Mãn

 

Lá đổ muôn chiều – Viên Mãn.

.
LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU

Tìm đâu thuở lá đổ muôn chiều
Kỷ niệm sao còn chỉ bấy nhiêu
Ghế đá nồng nàn thơm mộng gửi
Cung đàn nhẹ nhõm ngọt lời chiêu
Chưa lần tái ngộ ghì đôi gót
Đã phút phiêu du lạc cánh diều
Đợi suốt bao năm ròng rã tựa
Bên thềm ánh nguyệt mỏi mòn xiêu

23/07/2018
Viên Mãn

Lá đổ muôn chiều – Viên Mãn.

*
LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU.

Tìm đâu thuở lá đổ muôn chiều
Kỷ niệm sao còn chỉ bấy nhiêu
Ghế đá nồng nàn thơm mộng gửi
Cung đàn nhẹ nhõm ngọt lời chiêu
Chưa lần tái ngộ ghì đôi gót
Đã phút phiêu du lạc cánh diều
Đợi suốt bao năm ròng rã tựa
Bên thềm ánh nguyệt mỏi mòn xiêu

23/07/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn
Tiếp tục đọc

Về thôi nhạn hỡi – Nguyên Thoại.


*

VỀ THÔI NHẠN HỠI…

Phố thị đêm ngày gởi tiếng ơi
Bao nhiêu thiếu nữ muốn lên đời
Lầu son tơ tưởng vòng tay ấm
Gác tía mơ màng giấc mộng tươi
Chạm nỗi ê chề tim bật khóc
Vùi thân đắng nghét phận quên cười
Bờ tre khắc khoải lời quê vọng
Cánh nhạn âu sầu… bát đũa vơi!

26/05/2012
Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc

Ven sông Ngự Hà – Nguyên Thoại.

vensongnguha
*

VEN SÔNG NGỰ HÀ

Cỏ lá ven sông ngập nắng vàng
Khi làn gió Hạ kéo mùa sang
Xanh non cọng muống nhoài liên tục
Ngát nhẹ hương sen thoảng dịu dàng
Quãng ấu thơ dành lưu luyến phủ
Cung già cỗi ước giữ gìn mang
Trần gian dẫu có phôi pha lẽ
Vẫn thắm trong tôi thuở địa đàng

12/08/2014
Nguyên Thoại
* Tiếp tục đọc

Tìm đâu… – Viên Mãn.

 

TÌM ĐÂU…

Trở lại sông quê đón gió trời
Câu hò mái đẩy chạnh lòng khơi
Mây xanh giữ nắng êm đềm toả
Cỏ biếc dâng hương thắm thiết mời
Biệt xóm thôn đành ngơ ngác nẻo
Xa tình nghĩa trót mặn mà nơi
Đường xưa lối cũ hằn in dấu
Xót nỗi ai kia vội vã rời…

27/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Gọi mãi tên người – Viên Mãn.

GỌI MÃI TÊN NGƯỜI…

Sang thuyền bỏ lại những chiều mơ
Ngọn sóng đau thương ngập bến bờ
Đám cỏ triền sông ngơ ngẩn đợi
Hàng cây cuối ngõ thiết tha chờ
Vừa trông nắng đổ xanh vườn ngọc
Đã thấy mưa về đẫm nẻo thơ
Cái buổi người chia hờ hững vậy
Sao da diết mãi tận bây giờ

23/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Êm đềm – Viên Mãn.

ÊM ĐỀM…

Bao năm phố thị chán chê rồi
Gót mỏi quay về chốn cũ thôi
Lúc sáo diều vươn làn gió nựng
Khi tia nắng đổ tán đa ngồi
Hồ sen dạo sớm êm đềm hưởng
Ruộng lúa thăm chiều vất vưởng trôi
Có nẻo thiên thai tìm hạ giới
Nên cung nhạc rót ngọt lưng đồi

22/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Ngậm ngùi – Viên Mãn.

*
NGẬM NGÙI…

Sao mà chuyện cũ vẫn hoài lay
Nỗi nhớ trong tôi đậm tháng ngày
Áo lụa chiều nghiêng hàng phượng ngóng
Con đường nắng trĩu mối tình say
Đời chia lối mộng êm đềm giã
Bụi cuốn muôn phương nghiệt ngã bày
Biết thuở quay về yêu dấu hỡi
Cho dòng kỷ niệm thả hồn bay

22/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Rũ men sầu – Viên Mãn.

RŨ MEN SẦU

Lá đổ muôn chiều nghiệt ngã bay
Thềm hoang dậy trễ gió đưa ngày
Ngùi hương nhớ nỗi ân tình lạc
Buổi phút giây rời đẫm lệ say
Kỷ niệm êm đềm yêu dấu trỗi
Thời gian quạnh quẽ tiếc thương đày
Đường xưa lối cũ thôi đành biệt
Nức nở men sầu rũ rượi cay

18/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Thiên Mụ chiều qua – Ngự Hà

thienmuchieuqua

Thiên Mụ chiều qua

Thiên Mụ chiều qua nắng ngập đầy
Riêng mình lạc lõng một vòng tay
Len từng bậc cấp niềm thương chạnh
Ghé mỗi thềm hoa nỗi nhớ vầy
Tiếc thuở tình trao chân dạt lối
Mơ hồi nẻo dệt gió tìm mây
Thời gian chẳng hiểu câu nguyền ước
Để xót xa thêm những tháng ngày

08/03/2015
Ngự Hà

Đành… – Nguyên Thoại.

 

 

 

 

 

 


*
ĐÀNH…

Mối nợ duyên kia tưởng khép vòng
Đâu ngờ một sớm khối tình bong
Xuôi thuyền bến lạ thờ ơ nỗi
Dạt mái bờ quen vất vưởng dòng
Trọn vẹn trời neo vườn cổ tích
Nhu mì đất quản chốn rêu phong
Còn không chữ hẹn câu thề gắn
Có thấu chăng ai… bạc phếch lòng!

30/04/2012
Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc

Tầm với – Nguyên Thoại

Tầm với…

Tưới rượu lên người nhận khói mây
Em – tôi và gió chợt đong đầy
Khi bờ nhân thế vơi hờ hững
Lúc nụ ân tình cạn đắng cay
Thưởng nhạc cùng trăng lay lắt nỗi
Say men với cỏ xót xa ngày
Ô hay cõi mộng mù tăm thế
Lại cách gian trần một sải tay

28/04/2012
Nguyên Thoại

Bài họa 1:
(mượn vần)

Vuột mất…

Lâng lâng hồn bỗng quấn lên mây
Trăng sáng lung linh gợi nhớ đầy
Khúc nhạc êm đềm dâng chén đắng
Lời thơ lơi lả chuốc men cay
Hoài mong tri kỷ trông từng tháng
Mãi đợi cố nhân ngóng những ngày
Tỉnh giấc chiêm bao còn mộng tưởng
Tình yêu vuột mất khỏi tầm tay

Dấu Chân Hoang

Bài họa 2:
(mượn vần)

Tầm với… 

Đêm trường thăm thẳm những tầng mây
Sương giá về chung đổ thật đầy
Một tiếng tơ đồng trầm lại bổng
Đôi vần thơ phú đắng rồi cay
Trông trăng riêng bóng âm thầm ngõ
Cầm rượu lưng chung khắc khoải ngày
Cõi mộng xem ra hư ảo lắm
Ai người cố với ngó chừng tay

24/05/2012
Yên Hà

***

Nước mắt – Nguyên Thoại

Nước mắt…

Ngấn lệ trào mi đổ xuống rồi
Bao giờ nước mắt chạm niềm vui
Cung thương phách lịm đàn ai oán
Mái đẩy dòng khô tiếng ngậm ngùi
Đã mái nhà kia trời đất dưỡng
Sao đồng lúa nọ gió mưa thui
Trần gian kiệt sức tình nhân loại
Tự thuở con tim biết ngủ vùi

26/04/2012
Nguyên Thoại

Quạt mo – Nguyên Thoại

Quạt mo

Một cái mo cau quệt gió trời
Mà tên phú hộ cũng thèm nơi
Mười trâu hoán đổi xem môi bặm
Chín vạn thu mua dọ mắt cười
Hôm sớm nào mơ quàng tấm lụa
Đêm ngày chỉ ước bạn hòn xôi
Răng ngươi cứ mãi bòn chài rứa
Biết tỏng tòng tong… bụng dạ rồi!

25/04/2012
Nguyên Thoại

Xa mãi… – Nguyên Thoại.

 

 

 

 


*
XA MÃI…

Hoài trông ngọn gió đón mây chiều
Gót lỡ xa vời giọt nắng xiêu
Tự lúc dầm buông thuyền bén nẻo
Là khi sóng ngủ biển thôi triều
Rời tay cứ ngỡ tình duyên ổn
Cách mặt đâu dè số phận điêu
Kẻ ở người đi biền biệt lối
Làm tim dại dột đớn đau  nhiều…

14/03/2012
Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc

Xuân phai – Nguyên Thoại.

 

 

 

 

 

*
XUÂN PHAI

Xin đừng tắt vội tiếng đàn ngân
Dẫu biết sương khuya đã ghé gần
Rảo bước hàng cây vương ngập nỗi
Xao lòng xác lá rụng tràn sân
Bờ môi đón nụ còn trăm ngả
Ngấn lệ trao duyên chỉ một lần
Cách trở  người đi biền biệt lối
Đêm trường mỏi ngóng bóng tình nhân

23/04/2012
Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc

Về thôi – Nguyên Thoại.

 

 

 

 

 

*
VỀ THÔI…

Vành nón em chao giữa phố người
Nghiêng lòng mái đẩy phút buông xuôi
Thay đi dịu ngọt từng nương bắp
Đổi lại bâng quơ mấy nụ cười
Nhặt cánh hoa rơi còn khép nhụy
Nương dòng thác đổ có về khơi
Sân trường một thuở vừa xa lối
Mà nét hồn nhiên đã biếng lười

21/04/2012
Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc

Nhưng mà – Phuongnhiaodai.

.

Nhưng mà…

Đâu rồi thuở ấy những chiều đông
Lũ nhóc vây quanh bếp lửa hồng
Bắp nướng thơm lừng ngay bậc cửa
Khoai lùi ấm áp cả chăn bông
Thời gian ghẹo mãi người xa nẻo
Số phận trêu hoài kẻ lạc sông
Cũng muốn vùi quên dòng kỷ niệm
Nhưng mà nỗi nhớ… lắc đầu: không!

21/11/2010
phuongnhiaodai

Thôi rồi chuột ơi! – Nguyên Thoại.

 .

Thôi rồi chuột ơi

Một phút lênh đênh bước lọt vòng
Cuộc đời bác chuột rứa là xong
Hồng nâng một bó tiền xơi bạc
Lá cuộn đôi tim ruột khắc lòng
Nến đỏ chong hoài thân cụ… rã!
Tay ngà đợi mãi dáng nàng… tong!
Ô kìa có nhóc buồn răng cửa
Chú rể bốc hơi chửa thấy phòng

13/04/2010
Nguyên Thoại

***