17/11/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Bảy Tuần XXXII Thường Niên – Lc 18,1-8
Thánh nữ Êlisabeth Hungari

“Thiên Chúa minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người” (Lc 18,7).

.
Câu chuyện minh hoạ:

Trong truyện ngụ ngôn của Ả– rập có câu chuyện về một con Lừa già yếu. Một hôm vì khát nước, con Lừa đã tìm đến một cái giếng và trong khi loay hoay để tìm cách uống nước, con Lừa đã bị rơi xuống giếng. Khi bị rơi xuống giếng con lừa đã tìm mọi cách để ra khỏi giếng nhưng nó không thể bởi vì giếng quá sâu. Nó bèn kêu la ỏm tỏi và người chủ nghe thấy đã chạy ra để giúp kéo con Lừa của ông lên khỏi giếng nhưng không thể được bởi giếng quá sâu. Tiếp tục đọc

Advertisements

17/11. Kiên tâm nguyện cầu – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ bảy Tuần XXXII Thường Niên – Lc 18,1-8
Thánh Ê-li-sa-bét Hung-ga-ri

“ …chẳng lẽ Thiên Chúa lại không bênh vực những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người, dù Người có trì hoãn?” (Lc 18,7)

.
Suy niệm: Viên quan toà trong dụ ngôn có thể là một viên chức ăn lương của Hê-rô-đê hoặc Phi-la-tô, vốn khét tiếng là “bất chính,” dám tự nhận mình “chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì.” Ngược lại, người đàn bà kia đã goá bụa lại nghèo túng, bị người ta thưa kiện mà không có gì để tự bênh vực, bảo vệ. Thế nhưng bà có một vũ khí mà viên quan toà ấy cũng phải sợ: đó là sự kiên trì dai dẳng đến mức lì lợm khiến ông ta phải đáp ứng để khỏi bị quấy rầy. Bằng biện pháp tương phản, Chúa Giê-su đã chứng minh một cách hết sức thuyết phục về hiệu quả của việc kiên tâm cầu nguyện: Nếu một người xấu xa như thế còn chịu thua lời van xin thì Thiên Chúa quyền năng và nhân hậu vô cùng còn ban cho ta dồi dào hơn điều ta cầu xin biết chừng nào? Tiếp tục đọc

*Nhạc sĩ Cao Huy Hoàng – Thư viện Thánh ca (Pdf.).

THEO ABC

*
Alleluia sau Giáng sinh – Cao Huy Hoàng
Alleluia vọng 1 – Cao Huy Hoàng
Alleluia vọng 2 – Cao Huy Hoàng
Ánh sáng cứu rỗi – Cao Huy Hoàng
*
Bạn ơi vui lên – Cao Huy Hoàng
Bạn tình ơi hãy hát – Cao Huy Hoàng
Bao giờ con được nghỉ ngơi – Cao Huy Hoàng
Bà mẹ công giáo tạ ơn –  Cao Huy Hoàng
Bên dòng sông Babylon – Cao Huy Hoàng
Biết khi nào chủ về – Cao Huy Hoàng
* Tiếp tục đọc

16/11/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Sáu Tuần XXXII Thường Niên – Lc 17,26-37

“Ngày Con Người được mạc khải cũng như thế” (Lc 17,30).

.
Câu chuyện minh hoạ:

Elena Frings, một cô gái 20 tuổi, bị bệnh tim, sáu tháng nữa sẽ chết. Chính vì thế, cô đã bỏ công việc làm để đi làm công tác xã hội.

Trong một buổi thuyết trình ở New-york, cô gặp một bác sĩ, vị bác sĩ này sau đó đã giải phẫu thành công cho cô và thời hạn sáu tháng của tử thần đã trở nên vô nghĩa. Sau đó, cô vẫn tiếp tục làm công tác xã hội. Cô đã nhận ra ý nghĩa của cuộc sống trong tình thế cái chết gần kề. Và ý nghĩa đó là biết sống cho tha nhân, biết xoa dịu nỗi đau của người khác và biết chia sẻ yêu thương cho người khác. Tiếp tục đọc

16/11. Ngày của con người – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần XXXII Thường Niên – Lc 17,26-37
Thánh Ma-ga-ri-ta Xcốt-len, Trinh nữ

“Cũng như thời ông Nô-ê, sự việc đã xảy ra cách nào, thì trong những ngày của Con Người, sự việc cũng sẽ xảy ra như vậy.” (Lc 17,26)


Suy niệm: Cơn bão số 9 mang tên Ketsana hồi cuối tháng 9 năm 2009 được dự báo sẽ theo hướng tây bắc đổ bộ vào Quảng Trị, bỗng bất ngờ chuyển hướng tây nam ập vào Quảng Ngãi khiến nhiều ghe tàu trở tay không kịp. Giống như thế, ngày cánh chung cũng được báo trước và chắc chắn sẽ đến, thế nhưng tính bất ngờ vẫn còn nguyên. Vì thế, Chúa Giê-su nhắc nhở chúng ta luôn tỉnh thức, sẵn sàng. Cưới vợ, lấy chồng, làm ăn, trồng trọt, xây cất, v.v… không phải là điều xấu. Thế nhưng mải mê lo toan những điều đó mà quên đi mục đích tối hậu là “tìm kiếm Nước Thiên Chúa” thì lời cảnh báo thời ông Nô-ê vẫn còn hiện thực trong thời của chúng ta thôi. Tiếp tục đọc

15/11/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Năm Tuần XXXII Thường Niên – Lc 17,20-25

“Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông” (Lc 17,21).

.
Câu chuyện minh hoạ:

Vụ cháy toà nhà trung tâm thương mại ITC xảy ra thật bất ngờ và số người chết đã vượt qua con số 50. Sự bất ngờ này đã làm bàng hoàng cho giới lãnh đạo Tp.HCM khi thấy được năng lực yếu kém của lực lượng phòng cháy chữa cháy. Điều này cũng làm bàng hoàng cho những thân nhân của những nạn nhân trong vụ cháy. Vụ cháy cũng làm thiệt hại tài sản vật chất khá lớn. Tiếp tục đọc

15/11. Triều đại Thiên Chúa đến rồi – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần XXXII Thường Niên – Lc 17,20-25
Thánh An-be-tô Cả, Giám mục, Tiến sĩ HT

“Vì này Triều đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông.” (Lc 17,21)

.
Suy niệm
: Có thể nói, loan báo “Triều Đại Thiên Chúa” là chính sứ mạng của Chúa Giê-su khi Ngài nhập thế. Ngay từ những lời đầu tiên khi bắt đầu sứ vụ công khai, Chúa Giê-su đã rao giảng: “Triều đại Thiên Chúa đã đến gần” (Mc 1,15). Ngài quả quyết thời đại hồng ân mà ngôn sứ I-sa-i-a tiên báo nay đã thành hiện thực: “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe” (Lc 4,21). Thế mà tiếc thay, người ta lại mải mê đi tìm một thứ “triều đại” khác, “ở chỗ này, ở chỗ kia” “như một điều có thể quan sát được”. Hôm nay, Chúa Giê-su nói trắng ra: “Triều đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông.” Ngài chính là “Đấng đang ở giữa các ông mà các ông không biết” (Ga 1,26). Chỉ khi nhìn lên thập giá người ta mới có thể nhận ra Triều Đại của Thiên Chúa đã đến nơi chính con người Đức Giê-su, như người trộm sám hối đã tuyên xưng: “Ông Giê-su ơi! Khi nào vào Nước của Ngài, xin nhớ đến tôi” (Lc 23,42). Tiếp tục đọc

14/11/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên – Lc 17,11-19

“Không phải cả mười người được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này?” (Lc 17,17-18).

.
Câu chuyện minh hoạ:

John Hughes là một tài xế taxi tại Nữu ước. Một sáng nọ, trong khi lau chùi xe, ông bắt gặp một chiếc nhẫn bằng ngọc bảo trên xe. Ông cố nhớ xem chiếc nhẫn này là của người hành khách nào. Cuối cùng, ông nhớ đến một người phụ nữ đã mang theo rất nhiều tiền. Sau hai ngày tìm kiếm, ông gặp lại người phụ nữ và hồi hộp trả lại chiếc nhẫn cho bà ta. Chẳng những không thưởng, mà bà ta cũng chẳng nói một lời cám ơn. Sau đó, ông John Hughes nói: “Tôi rất mừng vì dù sao cũng đã gặp được bà ta. Đó là việc tôi phải làm”. Tiếp tục đọc

14/11. Tuyên tín bằng lời tạ ơn – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần XXXII Thường Niên – Lc 17,11-19

“Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh.” (Lc 17,19)

.
Suy niệm
: Cả mười người phong cùi đều tin nơi quyền năng của Chúa Giê-su, và cả mười người đều được chữa lành. Nhưng “chín người kia” thì “hết rên quên thầy”, lòng tin của họ với động lực vụ lợi cũng dừng lại khi họ đạt mục đích là khỏi bệnh. Chúa Giê-su không vì lòng dạ ích kỷ và tầm nhìn “mặt đất” của họ mà không chữa lành họ. Tuy nhiên, Ngài muốn nhắc nhở rằng chỉ những ai có lòng biết ơn Thiên Chúa như người Sa-ma-ri kia mới đón nhận được “sự chữa lành sâu xa nhất và ơn cứu rỗi đích thực của linh hồn” mà thôi. Như thế, tâm tình ngợi khen và cảm tạ Thiên Chúa chính là lời tuyên xưng đức tin đích thực nhất: nhìn nhận sự hiện diện và quyền năng của Chúa qua những hồng ân Người ban cho mình. Tiếp tục đọc

13/11/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Ba Tuần XXXII Thường Niên – Lc 17,7-10

“Chúng tôi là đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi” (Lc 17,10).

.
Câu chuyện minh hoạ:

Một thầy Rabbi già đau bệnh nằm liệt giường. Các môn đệ thì thầm nói chuyện bên cạnh ông. Họ hết lời ca tụng các nhân đức vô song của thầy.

Một người trong bọn họ nói: “Từ thời Salomon đến nay, chưa có ai khôn ngoan như thầy”. Người khác nói: “Đức tin của thầy ngang ngửa với đức tin của tổ phụ Abraham”. Người thứ ba nói: “Chắc chắn sự kiên nhẫn của thầy không thua sự kiên nhẫn của ông Gióp”. Người thứ tư châm vào: “Về sự cầu nguyện thân mật với Chúa, chỉ có Môsê và thầy mà thôi”. Tiếp tục đọc

13/11. Hữu dụng và vô dụng – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần XXXII Thường Niên – Lc 17,6-10

“Chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi.” (Lc 17,10)

.
Suy niệm
: Người đầy tớ của ông chủ trong câu chuyện cũng hữu dụng đấy chứ. Vì hữu dụng, ông chủ mới nuôi đầy tớ trong nhà. Quả thật, hàng ngày người ấy làm việc đủ thứ việc nào là đồng áng, nào là chăn chiên; lại còn phục vụ bàn ăn cho chủ. Nhưng người đầy tớ của Chúa thì vừa vô dụng vừa hữu dụng. Vô dụng bởi vì Chúa là Đấng hoàn hảo vô cùng. Chúng ta có làm công kia việc nọ gọi là làm cho Chúa thì cũng không vì thế mà Chúa được hoàn hảo hơn. Nhưng hữu dụng ở chỗ Ngài muốn chúng ta công tác vào công trình cứu độ của Chúa ngõ hầu “làm vinh danh Chúa và mưu ích cho các linh hồn,” trong đó mưu ích cho chính chúng ta nữa. Tiếp tục đọc

12/11/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ  Hai Tuần XXXII Thường Niên – Lc 17,1-6
Thánh Josaphat, Giám mục, Tử đạo

“Nếu một ngày bảy lần nó trở lại nói với anh: “Tôi hối hận”, thì anh cũng phải tha cho nó” (Lc 17,4).

.
Câu chuyện minh hoạ:

Cuộc đối thoại ngắn giữa một linh mục và một thanh niên:

          – Anh hãy tha thứ cho bà ta đi.

          – Vâng, lần này con tha. Nhưng nếu bà ta tái phạm lần nữa thì đừng hòng.

          – Vậy anh có muốn Chúa cũng nói với anh như thế khi anh đi xưng tội không? Tiếp tục đọc

12/11. Tâm nhân hậu – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần XXXII Thường Niên – Lc 17,1-6
Thánh Giô-sa-phát, Giám mục, Tử đạo

“Nếu một ngày bảy lần nó trở lại nói với anh: ‘Tôi hối hận’ thì anh cũng phải tha cho nó.” (Lc 17,4)

 .
Suy niệm: “Quá tam ba bận” đã là quá nhiều để có thể thông cảm cho người lầm lỡ. Ấy vậy mà Chúa Giê-su dạy ta tha thứ không chỉ có thế. Thử tưởng tượng, một người làm việc một ngày tám tiếng mà phạm lỗi đến bảy lần, mà cứ mỗi lần như thế ta lại phải tha thứ!!! Hành động tha thứ chỉ phát xuất được từ chính tâm nhân hậuTâm nhân hậu không chỉ là yêu thương thế nào cũng được, mà là yêu bằng một trái tim thật lớn, đến độ không sự xúc phạm nào có thể làm quị ngã; và là yêu bằng một tình yêu sung mãn đến độ tha thứ luôn mãi mà không bao giờ mệt mỏi, không bao giờ bị nghèo đi. Tâm nhân hậu như thế chỉ có nơi Đức Giê-su. Nhưng ta có thể xin Ngài cho ta được điều đó. Tiếp tục đọc

11/11. Quà tặng chất lượng cao – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Tuần XXXII Thường Niên B – Mc 12,38-44

Đức Giê-su nói: “Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết.” (Mc 12,43)

Suy niệm: Cha McCarthy có kể câu chuyện Mẹ thánh Tê-rê-xa lần kia được một người ăn xin tặng 30 xu là tất cả số tiền anh xin được trong ngày. Mẹ nói rằng với 30 xu, có lẽ mẹ chẳng mua được gì, nhưng nó trở nên quý giá gấp ngàn lần vì đã được làm với lòng yêu thương. Thiên Chúa không nhìn nơi tầm cỡ vĩ đại của công việc, mà là nhìn vào tình yêu thương qua đó công việc được hoàn thành. Cũng như người ăn xin trên đây, bà goá trong bài Tin Mừng hôm nay không đóng góp nhiều lắm xét về số lượng, nhưng xét theo chất lượng, thì nhiều hơn ai hết. Vì sao vậy? Vì những món quà vật chất được định giá bằng tiền, nhưng những món quà của trái tim được định giá bằng tình mến, bằng lòng hy sinh, bằng tâm tình vui lòng chịu mất mát, miễn sao nói được tâm tình của mình. Và bà goá này có được tất cả những tâm tình quý giá ấy. Tiếp tục đọc

10/11/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Bảy Tuần XXXI Thường Niên – Lc 16,9-15
Thánh Lêô Cả, Giáo hoàng, Tiến sĩ Hội thánh

Lời Chúa:

“Nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng tiền của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em?” (Lc 16,11)


Câu chuyện minh họa:

Ông chủ vườn chôm chôm giàu có, sáng nọ thấy hai em nhỏ đứng ngoài cổng nhìn vào một cách thèm thuồng. Ông là người yêu trẻ nên cho gọi hai em đến và bảo:

– Hai em cứ việc vô vườn ăn, nhưng không được đem trái nào ra.

Trước khi các em đi về, ông đã khám túi và hài lòng vì không thấy một trái chôm chôm nào cả. Nhưng ông lấy làm lạ vì thấy hai em đi theo bờ dậu, cúi xuống như lượm một cái gì đó. Đoán được mưu của hai em, ông cho gọi lại và hỏi. Hai em bèn phải thú thực rằng mình có ném mấy quả ra ngoài hàng rào, để rồi sẽ lượm về cho em. Ông khen hai em đã hành động khôn ngoan và cho phép hai em đem những quả chôm chôm ấy về. Tiếp tục đọc

10/11. Lỗ hổng lương tâm – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Tuần XXXI Thường Niên – Lc 16,9-15
Thánh Lê-ô Cả, Giáo hoàng, Tiến sĩ HT

“Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn.” (Lc 16,10)

.
Suy niệm: Tuyến đường cao tốc 34.500 tỷ Đà Nẵng-Quảng Ngãi mới khánh thành một năm mà nhiều nơi mặt đường đã bong tróc, các cây cầu đã thấm dột. Theo ý nhà hữu trách, nguyên nhân thì có nhiều nhưng nói chung là do khách quan! Thế nhưng, nguyên nhân sâu xa nhất phải chăng là do những “lỗ hổng lương tâm”. Nếu “lỗ nhỏ làm đắm thuyền,” thì “lỗ hổng lương tâm” còn gây nên những hậu quả khôn lường: không chỉ là vài cây cầu, dăm ba công trình với một số nhân mạng, mà còn là truyền thống giá trị đạo đức của dân tộc, của nhiều thế hệ con người. Đối với Chúa Giê-su, lương tâm là tiêu chuẩn trước hết để thẩm định một con người. Nếu một người trong việc nhỏ, đã gian dối, bất trung, thì thật khó tin nổi người ấy sẽ ngay thật trong việc lớn hơn; nếu trong việc nhỏ, họ trung tín, ngay thẳng, ấy là dấu chỉ họ có thể trung thực trong việc lớn hơn. Hơn thế nữa, họ đáng được tin tưởng khi họ làm việc như đang ở trước mặt Thiên Chúa. Tiếp tục đọc

09/11. Nơi Chúa ngự – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần XXXI Thường Niên – Ga 2,13-22
Cung hiến Thánh đường La-tê-ra-nô

“Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán.”(Ga 2,17)

.
Suy niệm: Đức Giê-su khi lên Đền Thờ Giê-ru-sa-lem thấy có những người bán chiên, bò, bồ câu, và đổi tiền, Ngài đã nổi cơn thịnh nộ. Người xua đuổi người buôn bán cùng với chiên bò ra khỏi Đền Thờ, Người còn đổ tung tiền và lật nhào bàn ghế của họ. Hẳn là các chức sắc trong đền thờ có lý do thực dụng để cho phép việc buôn bán này. Hẳn Chúa Giê-su cũng biết khi Người làm như thế sẽ gặp những chống đối từ nhiều phía. Nhưng vì nhiệt tâm lo việc nhà Cha mà Chúa Giê-su không muốn đền thờ Thiên Chúa bị tục hoá. Người can đảm vượt qua tất cả để nhà Cha được thanh tẩy và xứng đáng là nơi thờ phượng. Tiếp tục đọc

09/11/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Sáu Tuần XXXI Thường Niên – Ga 2,13-22
Cung hiến Thánh đường Latêranô

Lời Chúa:

“Đức Giêsu đáp: “Các ông cứ phá hủy Đền Thờ này đi, nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại.” (Ga 2,19)


Câu chuyện minh hoạ:

Paganini là một nhạc sĩ vĩ cầm nổi tiếng của Ý vào thế kỷ XIX. Trong một cuộc trình diễn, ông linh cảm như có một điều gì bất ổn và khi nhìn kỹ cây đàn, ông khám phá ra đó không phải là cây đàn quen thuộc đã từng đưa ông lên đài danh vọng. Ông đứng lặng trong giây lát, rồi lên tiếng: Vì lý do kỹ thuật, xin quý vị vui lòng chờ đợi trong giây lát, vì tôi đã cầm lộn cây đàn. Nói xong, ông vào hậu trường bước thẳng đến nơi ông vẫn để cây đàn quen thuộc. Ông bàng hoàng nhận ra có người đã đánh cắp cây đàn quý giá của ông và đã đặt một cây đàn rẻ tiền thay thế vào đó. Trong lúc còn bàng hoàng thì bỗng một ý tưởng loé lên trong đầu, khiến ông mạnh dạn cầm lại cây đàn rẻ tiền kia mà bước ra sân khấu. Ông nói với khán giả: Kính thưa quý vị, ai đó đã đánh cắp cây đàn quý giá của tôi, nhưng trong buổi trình diễn này tôi muốn chứng minh cùng quý vị là vẻ đẹp và nét tinh tuý của âm nhạc không nằm trong nhạc khí, nhưng hàm ẩn nơi chính con người của nhạc sĩ. Phải, yếu tố con người mới là quan trọng. Tiếp tục đọc

08/11/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Năm Tuần XXXI Thường Niên – Lc 15,1-10

Lời Chúa:

“Trên trời ai nấy sẽ vui mừng, vì một người tội lỗi ăn năn sám hối” (Lc 15,7)

Câu chuyện minh hoạ:

Một văn sĩ nọ đã kể lại câu chuyện ngắn về cậu bé David trong câu chuyện có tựa đề là: “Người Con Của Ai Đó” như sau:

David đã bỏ nhà ra đi, nó viết thư về cho mẹ như sau: Thưa Mẹ, vài ngày nữa con sẽ đi ngang qua nhà, con sợ cha lắm, nếu cha tha thứ cho con thì mẹ hãy xin cha cột một dây vải trắng nơi cây xoài trước nhà, nhìn thấy dấu hiệu này con biết là cha đã tha thứ và con sẽ về lại. Tiếp tục đọc

08/11. Điểm yếu của tình thương – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần XXXI Thường Niên – Lc 15,1-10

“Trên trời cũng thế, ai nấy sẽ vui mừng vì một người tội lỗi ăn năn sám hối hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần sám hối ăn năn.” (Lc 15,7)

Suy niệm: Cách nói phóng đại trong dụ ngôn “con chiên lạc” và “đồng bạc bị mất” diễn tả niềm vui của Thiên Chúa lớn lao dường nào khi có một người tội lỗi ăn năn hối cải. Quả thật Thiên Chúa đã phải buồn lòng bao nhiêu khi con cái mình lạc đường, thì Ngài sẽ vui mừng hơn gấp bội khi thấy dù chỉ là một người con trở về chính lộ. Lòng thương xót của Thiên Chúa dạt dào đến mức khiến Ngài cũng trở nên “yếu đuối, mềm lòng” luôn sẵn sàng tha thứ mỗi khi tội nhân tỏ lòng sám hối ăn năn. Thiên Chúa muốn cho người tội lỗi hối cải đến mức như Ngài không cần e dè gì nữa, mà còn chấp nhận để cho lòng tốt và tình yêu của mình bị lợi dụng. Tiếp tục đọc