31/10. Chiến đấu qua cửa hẹp – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần XXX Thường Niên – Lc 13,22-30

“Hãy chiến đấu qua cửa hẹp mà vào, vì… nhiều người sẽ tìm cách vào mà không thể được.” (Lc 13,24)

Suy niệm: Người Ai-len kể câu chuyện vào thiên đàng như sau: Một người đến trước cửa thiên đàng và xin thánh Phê-rô cho mình vào. Ngài trả lời: “Đương nhiên là được, chỉ cần chỉ cho ta các vết sẹo của con.” Người ấy trả lời: “Con không có vết sẹo nào.” Thánh nhân nói:“Thật đáng tiếc vì chẳng có gì đáng cho con phải chiến đấu sao?” Đức Giê-su xác quyết với ta: đường về Nước Trời là con đường thập giá, vào cửa sự sống là đi qua cửa hẹp, phải chiến đấu “trầy da tróc vẩy” mới vào được. Những vết sẹo trong hành trình nói lên nỗ lực đấu tranh của ta với bản thân ươn lười, với mưu mô ma quỷ tinh vi, với môi trường xã hội nặng tính trần tục, nhất là xã hội đề cao tiện nghi, hưởng thụ cách ích kỷ như hiện nay. Tiếp tục đọc

30/10. Làm chứng cho Nước Trời – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần XXX Thường Niên – Lc 13,18-21

“Nước Thiên Chúa giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba đấu bột cho tới khi tất cả bột dậy men.” (Lc 13,21)

Suy niệm: Ở những nước công giáo hầu như toàn tòng như Philippines, ngoài đường phố, trên xe cộ, chỗ nào cũng thấy tượng Chúa, ảnh Mẹ; và chỗ nào cũng có thể cử hành thánh lễ Chúa Nhật dù đó là siêu thị hay bệnh viện. Trái lại, ở một số nước Hồi giáo, nếu chẳng may bạn tỏ vẻ mình là “con nhà có đạo” hoặc “lớ ngớ” làm việc gì đó có chút hơi hướng truyền bá hoặc gây ảnh hưởng về đạo, bạn có thể mất mạng như chơi. Phải chăng trong trường hợp trước, vai trò của “nắm men” là không cần thiết vì hầu như ai cũng “có đạo”, còn trong sau phải chăng là không thể vì bị bách hại cấm cách? Thật ra sứ mạng làm cho “tất cả bột dậy men” đâu có giới hạn ở chỗ “có đạo hay không có đạo” mà là bằng đời sống của bạn, đem các giá trị Tin Mừng thấm vào mọi ngõ ngách của thế giới bạn đang sống. Và như thế thì ở đâu sứ mạng đó vẫn là cần thiết. Tiếp tục đọc

29/10. Chúa được tôn vinh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần XXX Thường Niên – Lc 13,10-17

Ở đó, có một phụ nữ bị quỷ ám làm cho tàn tật đã mười tám năm (…) Trông thấy bà, Đức Giê-su gọi lại và bảo: “Này bà, bà đã được giải thoát khỏi tật nguyền.” (Lc 13,11-12)

Suy niệm: Khi nói đến ma quỷ, người ta thường hình dung chúng với hình thù quái dị, tựa như những loài quái thú gớm ghiếc. Vì thế, người đàn bà với cái lưng còng kỳ dị này, cũng bị người ta gán cho nguyên nhân “quỷ ám.” Như thế thì không công bằng với người phụ nữ đáng thương này chút nào. Với Đức Giê-su thì khác, dù bà không van xin, nhưng vừa trông thấy bà, Ngài đã gọi bà lại và chữa lành cho bà. Ngài không thể để bà phải chịu cơn bệnh quái ác ấy hành hạ thêm một giây phút nào, kể cả việc Ngài chữa bệnh trong ngày Sa-bát cho dù việc đó làm cớ cho viên trưởng hội đường chống đối. Bài Tin Mừng kết thúc thật có hậu, khi người đàn bà đứng thẳng được như người bình thường, cất tiếng tôn vinh Thiên Chúa; những kẻ chống đối Ngài thì xấu hổ, vì tỏ ra thiếu lòng nhân với người chị em của mình. Tiếp tục đọc

28/10. Cầu xin lòng Chúa thương xót – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Tuần XXX Thường Niên B – Mc 10,46-52

“Lạy ông Giê-su, Con Vua Đa-vít, xin rủ lòng thương tôi.” (Mc 10,47b)

Suy niệm: Tiếng kêu cầu của anh mù Ba-ti-mê vang lên thật khẩn cấp và quyết liệt. Anh kêu vang át cả tiếng ồn ào của đám đông. Anh kêu mãi cho tới khi tiếng của anh được lắng nghe. Anh kêu cầu vì anh nhìn nhận sự bất lực trước sự mù loà của mình. Hơn nữa anh còn kêu cầu vì tin vào lòng thương xót của “Giê-su, Con Vua Đa-vít.” Anh đặt cược đời mình nơi Chúa Giê-su và vì thế anh đã không phải thất vọng. Ngài đã đáp lời: “Lòng tin của anh đã cứu anh.” Tiếp tục đọc

27/10. Chúa chậm giận và giàu tình thương – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Tuần XXIX Thường Niên – Lc 13,1-9

“Thưa ông, xin cứ để nó lại năm nay nữa, tôi sẽ vun xới, nếu không thì ông hãy chặt nó đi.” (Lc 13,8-9)

Suy niệm: Nhân hai sự kiện thời sự -những người nổi loạn bị Tổng trấn Phi-la-tô giết và mười tám người bị tháp Si-lô-a đè chết – Chúa Giê-su cảnh báo người đương thời phải sám hối. Điều lạ lùng là một đàng, Chúa dạy phải mau mau sám hối; đàng khác, Chúa lại kiên trì chờ đợi con người sám hối qua dụ ngôn “Người làm vườn và cây vả. Hoãn binh chi kế thông thường là thủ thuật của kẻ dưới nhằm có thời giờ đối phó với người trên. Còn Thiên Chúa, luôn luôn là người trên, đồng thời là Đấng “chậm giận và giàu tình thương,” lại chấp nhận “phương án” hoãn binh, không phải như cơ hội cho con người mưu tính, song là để chúng ta nhận ra lòng thương xót của Ngài. Thay vì trừng phạt ta “ở đây và ngay lúc này,” Ngài lại kiên nhẫn đợi chờ. Ngài dành cho chúng ta thời gian sửa đổi, nhận ra lỗi lầm của mình, cũng như cảm nghiệm được ý muốn nhân từ của Ngài. Một khi nhận thức được thâm ý của Chúa, sự hoán cải đổi đời của ta sẽ có giá trị bền vững. Tiếp tục đọc

26/10. Ánh mắt tâm linh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần XXIX Thường Niên – Lc 12,54-59

“Những kẻ đạo đức giả kia, cảnh sắc đất trời thì các người biết nhận xét, còn thời đại này sao các người lại không biết nhận xét?” (Lc 12,56)

Suy niệm: Cha ông ta ngày xưa muốn dự đoán thời tiết thì dựa vào kinh nghiệm mà đặt ra những “công thức” đại loại như: “Chuồn chuồn bay thấp thì mưa, bay cao thì nắng bay vừa thì râm”. Ngày nay với những phương tiện như vệ tinh, đài khí tượng thuỷ văn, người ta có thể dự báo được thời tiết xa hơn và chính xác hơn. Chính nhờ những dự đoán thời tiết như vậy, con người có thể phòng tránh được thiên tai, cũng như sắp xếp công việc của mình sao cho đạt kết quả cách tốt đẹp nhất. Tiếc thay khoa học tự nhiên phục vụ con người trong những lĩnh vực thuộc cuộc sống đời này có những bước tiến nhảy vọt, còn khoa học tâm linh giúp đạt tới hạnh phúc vĩnh cửu thì sao mà èo uột, khập khiễng!!! Chúa than phiền về những người biết nhận xét cảnh sắc đất trời mà không biết nhận xét dấu hiệu của thời đại này, và Ngài gọi họ là những người “đạo đức giả.” Tiếp tục đọc

25/10. Đừng tưởng bở! – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần XXIX Thường Niên – Lc 12,49-53

Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: “Anh em tưởng Thầy đến để ban hòa bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ.” (Lc 12,51)

Suy niệm: Lựa chọn nào cũng bao hàm các khát vọng hay mục tiêu nào đó. Khi chọn đi theo Chúa Giê-su, chắc hẳn các môn đệ đều mang theo các khát vọng của mình. Thế nhưng, không phải tất cả đều được như ý, bởi tư tưởng và đường lối của Thiên Chúa thì khác xa với những tham vọng của con người (x. Is 55,9). Vì thế, nhiều lần và nhiều cách, Chúa Giê-su ra sức xua tan những ảo tưởng mà các môn đệ đang ôm ấp về Ngài: “Anh em đừng tưởng Thầy đến để bãi bỏ Luật Mô-sê và lời các ngôn sứ…” (Mt 5,17…); “Anh em tưởng Thầy đến để ban hòa bình cho trái đất sao?” (Lc 12,51); “Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ” (Mc 10,45). Tiếp tục đọc

24/10. Cho nhiều, đòi lại nhiều – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần XXIX Thường Niên – Lc 12,39-48
Thánh An-tôn Ma-ri-a Cla-rét, Giám mục

“Hễ ai được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều, và ai được giao phó nhiều thì sẽ bị đòi nhiều hơn.” (Lc 12,48)

Suy niệm: Tại Paralympic 2008 Bắc Kinh, thế giới sững sờ ngưỡng mộ tay bơi 22 tuổi Christopher Tronco Sanchez, người Mexicô, “kình ngư kỳ lạ nhất thế giới” không có tay, chỉ còn một chân, tranh giải bơi tự do 100m! Sanchez đã từng sở hữu 130 huy chương các loại về bơi lội. Tại Paralympic này cũng như tại khắp nơi trên thế giới, biết bao nhiêu anh chị em khuyết tật đã không đầu hàng số phận. Hoàn cảnh khó khăn, khả năng ít ỏi, họ đã nỗ lực vươn lên, sống vui, sống hữu ích cho đời. Có ít mà họ đã làm ra được nhiều, hơn cả những người có nhiều hơn họ. Được hay không những tấm huy chương, họ đều là những anh hùng khuyết tật, tấm gương sáng cho chúng ta soi chung. Lời Chúa dạy chúng ta: Không có gì ta đang có mà ta đã không lãnh nhận. Chúng ta chỉ là người quản gia những khả năng tinh thần vật chất Chúa ban cho. Ngài đòi hỏi chúng ta phát triển tỷ lệ thuận với những gì Ngài đã ban tặng: được giao phó nhiều thì cũng được đòi hỏi nhiều hơn. Tiếp tục đọc

23/10. Một tình yêu thức tỉnh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần XXIX Thường Niên – Lc 12,35-38
Thánh Gio-an Ca-pét-ra-nô, Linh mục

“Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật phúc cho họ.” (Lc 12,37)

Suy niệm: Các công nhân làm việc nơi công cộng thường mặc áo có gắn phản quang, để người khác biết rằng họ đang lao động mà cẩn thận hơn. Cũng vậy, ở xứ Palestina ngày xưa, thắt lưng gọn gàng là dấu chỉ tư thế của người đang lao động, của người thức tỉnh, sẵn sàng, đang hăng say làm việc. Chủ đích của người đầy tớ trong bài Tin Mừng là đón đợi chủ về. Người chủ đi dự tiệc cưới, sẽ về bất cứ lúc nào, nên người đầy tớ trung tín luôn sẵn sàng, không lơ là hay mê ngủ, phòng khi chủ về là mở cửa ngay đón chủ. Một tình yêu sâu sắc cũng luôn có được yếu tố thức tỉnh ấy. Người đang yêu luôn tinh tế, nhạy bén trước mọi nhu cầu của người yêu, đón được ý người yêu, sẵn sàng phục vụ với tất cả quả tim yêu thương của mình. Tiếp tục đọc

22/10. Làm giàu trước mặt Chúa – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần XXIX Thường Niên – Lc 12,13-21
Thánh Gio-an Phao-lô II, Giáo hoàng

“Kẻ nào lo thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.” (Lc 12,21)

Suy niệm: “Ta chỉ giàu có nhờ những gì cho đi, và chỉ nghèo do những gì ta từ chối” (Triết gia R. Emerson). Trong từ điển của ông phú hộ trong câu chuyện Tin Mừng không có từ “cho đi”. Ông từ chối Chúa và người lân cận, vì lo chất thóc lúa cho đầy kho lẫm, cũng như đầy “kho” ăn uống vui chơi, hưởng thụ cho mình. Không lạ gì ông trở nên nghèo nàn trước mặt Chúa. Hẳn ông đã quên bài học cơ bản này: làm giàu trước mặt Chúa bằng cách cho đi chứ không phải qua việc tích trữ; bằng cách hướng về Chúa và người khác, chứ không phải chỉ qui về mình. Coi chừng giữ mình khỏi mọi thứ tham lam là điều ai trong ta, giàu hay nghèo, phải ghi nhớ mỗi ngày. Tiếp tục đọc

21/10. Truyền giáo là phục vụ – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Tuần XXIX Thường Niên B – Mc 10,35-45
KHÁNH NHẬT TRUYỀN GIÁO

“Ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ mọi người… Con Người đến hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người.” (Mc 10,44-45)

Suy niệm: Truyền giáo là phục vụ, trước tiên là phục vụ Tin Mừng của Chúa Giê-su, thứ đến là phục vụ đối tượng Tin Mừng gửi đến, là con người. Tin Mừng của Chúa đòi hỏi người rao giảng phải trung tín, lương thiện, không được cắt xén cho hợp với thị hiếu của người nghe, bởi Tin Mừng có nhiều điều “khó nghe,” đòi hỏi sự hoán cải, là điều gây dị ứng với con người. Con người là đối tượng được chăm sóc bằng Lời và việc phục vụ của người rao giảng. Như thế, người rao giảng không nghĩ mình đến từ một nơi khác, hay đứng trên ai cả, nhưng là đồng hành, nếu không muốn nói là trở nên “đầy tớ” của họ. Tính thân thiện, khiêm tốn, nhiệt thành như Chúa dạy, bảo đảm cho sự thành công của sứ vụ. Đó là điều các đức giáo hoàng gọi là “chứng nhân của Tin Mừng.” Tiếp tục đọc

20/10. Bệnh liệt kháng tâm linh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Tuần XXVIII Thường Niên – Lc 12,8-12

“Thầy nói cho anh em biết: …Ai chối Thầy trước mặt thiên hạ, thì cũng sẽ bị chối trước mặt các thiên thần của Thiên Chúa. Bất cứ ai nói phạm đến Con Người thì còn được tha; nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần, thì sẽ chẳng được tha.” (Lc 12,9-10)

Suy niệm: Một bộ phận của cơ thể, một khả năng của con người nếu để lâu ngày không sử dụng, sẽ teo lại vào bị đào thải. Mặt khác, nếu trong một thời gian dài, nó phải tiếp xúc với những chất độc, nó sẽ dần mất đi sức đề kháng và bị nhiễm độc mà không hay biết. Phần tâm linh của con người cũng tương tự như thế. Người ta cũng có thể mất đi khả năng nhận thức Thiên Chúa nếu như trong suốt cuộc đời này họ nhắm mắt tâm hồn, đóng cửa lòng mình trước Thiên Chúa. Mặt khác, ai thường xuyên đắm chìm trong tội, người ấy cũng mất đi khả năng nhận ra mình có tội, và do đó cũng không còn khả năng sám hối để được ơn tha thứ. Đó chính là những triệu chứng của căn bệnh nghiêm trọng của thời đại: bệnh liệt kháng tâm linh. Tiếp tục đọc

19/10. Coi chừng virút “đạo đức giả” – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần XXVIII Thường Niên – Lc 12,1-7
Thánh Gio-an Brê-bớp, I-sa-ác Giô-gơ, Linh mục, Tử đạo

“Anh em phải coi chừng men Pha-ri-sêu, tức là thói đạo đức giả. Không có gì che giấu mà sẽ không bị lộ ra, không có gì bí mật mà người ta sẽ không biết.” (Lc 12,1-2)

Suy niệm: Chúa dạy ta phải coi chừng men Pha-ri-sêu, nghĩa là men đạo đức giả. Thứ men này rất nhỏ bé, được ví như một thứ vi-rút cực hiếm và cực lạ, khó có thuốc chữa trị. Vì sao? Vì những thứ giả khác như bằng cấp giả, thuốc giả, hàng hóa giả là sự vật có thể bị soi xét nhận diện, còn đạo đức giả ở trong tâm hồn và được ngụy trang khéo léo bằng những hình thức bên ngoài che giấu những bất chính bên trong tâm hồn rất khó phát hiện, nhằm đánh lừa người khác. ĐTC Phanxicô cho rằng, thứ vi-rút đạo đức giả này tựa như con rắn, cứ trườn bò luồn lách, không rõ ràng minh bạch, từ lừa dối này sang lừa dối khác qua lời đường mật và dáng mạo bên ngoài. Thứ vi-rút đạo đức giả này vừa tàn phá nhân cách của mọi người, kể cả Ki-tô hữu, vừa lây nhiễm rất nhanh sang nhiều người. Tuy nhiên, như vị lương y thần linh, Chúa Giê-su khuyên nhủ ta tránh xa thứ “men pha-ri-sêu” đó, ngăn ngừa lây nhiễm thứ vi-rút đạo đức giả đó, bằng cách tin tưởng và đối diện với Chúa hằng ngày. Tiếp tục đọc

18/10. Lệnh lên đường – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần XXVIII Thường Niên – Lc 10,1-9
Thánh Lu-ca, Tác giả sách Tin Mừng

“Anh em hãy ra đi. Này Thầy sai anh em đi như chiên con đi vào giữa bầy sói. Đừng mang theo tiền, bao bị, giày dép. Cũng đừng chào hỏi ai dọc đường. Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: “Bình an cho nhà này!” (Lc 10,3-5)

Suy niệm: Những chỉ thị của Đức Ki-tô phát lệnh lên đường cho các môn đệ đòi hỏi họ phải dám can đảm cắt đứt mọi thứ ràng buộc có thể làm cản trở bước chân người rao giảng Tin Mừng: – dứt bỏ quyến luyến đối với của cải: “đừng mang theo tiền, bao bị, giày dép”; – cắt đứt những mối quan hệ ràng buộc khiến người tông đồ trở nên trì trệ, nặng nề: “đừng chào hỏi ai dọc đường”; – dám liều mất cả sự an toàn bản thân để một mình đối mặt với những chống đối, và cả nguy hiểm nữa “như con chiên đi vào giữa bầy sói”. Đức Hồng Y Ph. Xav. Nguyễn Văn Thuận viết: “Dù là xích vàng, nếu bạn còn bị xiềng xích, bạn không thể lên đường được.” Tiếp tục đọc

17/10. Bên ngoài và bên trong – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần XXVIII Thường Niên – Lc 11,42-46
Thánh I-nha-xi-ô An-ti-ô-ki-a, Giám mục, Tử đạo

“Các ngươi nộp thuế thập phân về bạc hà, vân hương và đủ thứ rau cỏ mà xao lãng lẽ công bình và lòng yêu mến Thiên Chúa. Phải làm các điều này và không được bỏ các điều kia.” (Lc 11,42)

Suy niệm: Có người nói: “Trời cho những cái bên ngoài, để che những cái sơ sài bên trong.” Những thứ bên ngoài lắm khi được chú ý một cách thật tỉ mỉ nhưng thực chất chỉ nhằm che giấu thực trạng tồi tàn trống rỗng nội tâm. Tình trạng đó xảy ra trong đủ mọi lãnh vực từ việc quan hệ giao tiếp giữa người với nhau cho đến việc thờ phượng Thiên Chúa. Ngược lại có người phản ứng lại thái độ đó bằng cách phủ nhận mọi hình thức biểu dương bên ngoài, họ cho rằng chỉ cần giữ “đạo tại tâm” và không cần bất cứ hình thức thể hiện nào khác. Chúa Giê-su dạy chúng ta một đường lối trung dung: “Phải làm các điều này mà không được bỏ các điều kia.” Hãy bắt đầu sống “công bình và nhân ái” và rồi việc bên ngoài như “nộp thuế thập phân về bạc hà, vân hương và đủ thứ rau cỏ” sẽ là một trong những cách thể hiện “lẽ công bình và lòng nhân ái” đó. Tiếp tục đọc

16/10. Tôi, Pha-ri-siêu – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần XXVIII Thường Niên – Lc 11,37-41
Thánh Ma-ga-ri-ta, Trinh nữ

Có một ông Pha-ri-sêu mời Chúa Giê-su đến nhà dùng bữa. Tới nơi, Người liền vào bàn ăn. Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu lấy làm lạ vì trước tiên Người không rửa tay trước khi ăn. (Lc 11,37-38)

Suy niệm: Nghi thức thanh tẩy như rửa tay trước khi ăn, đối với những người Pha-ri-sêu thật quan trọng. William Barclay mô tả những qui định về việc rửa tay này thật tỉ mỉ: phải dùng một thứ nước dành riêng cho nghi thức này, phải đổ nước từ đầu ngón tay cho tới cổ tay, phải dùng tay này nắm lại kỳ cọ lòng bàn tay kia, sau đó lại đổ nước, lần này từ cổ tay đến đầu ngón tay. Nếu sai sót một chi tiết nào đều là có tội. Ông Pha-ri-sêu này “lấy làm lạ” vì Chúa Giê-su không rửa tay, bởi ông coi điều phụ tuỳ như điều chính yếu, coi hình thức bên ngoài thay thế tâm hồn bên trong. Tiếp tục đọc

15/10. Lời mời gọi sám hối – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần XXVIII Thường Niên – Lc 11,29-32
Thánh Tê-rê-xa Giê-su, Tiến sĩ Hội Thánh

“Trong cuộc phán xét, dân thành Ni-ni-vê sẽ trỗi dậy cùng với thế hệ này và sẽ kết án họ, vì xưa dân ấy đã sám hối khi nghe ông Giô-na rao giảng; mà đây thì còn hơn ông Giô-na nữa.” (Lc 11,32)

Suy niệm: Trong các tôn giáo, sám hối không phải là một ý tưởng xa lạ. Đặc biệt, Phật giáo dạy phải sám hối nhằm loại bỏ những nghiệp căn để trở thành người tốt ở kiếp này và cả kiếp sau. Chúa Giê-su Ki-tô, Đấng sáng lập Ki-tô giáo, cũng khởi đầu công cuộc rao giảng bằng lời mời gọi sám hối: “Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng” (Mc 1,15). Lời mời gọi sám hối của Đức Ki-tô mang tính cách đòi buộc và khẩn thiết như một mệnh lệnh. Là mệnh lệnh, trước hết, vì thế giá của Đức Ki-tô, người truyền lệnh, “còn lớn hơn ông Gio-na nữa.”Thứ đến là vì Chúa Giê-su kêu gọi sám hối không chỉ để tu dưỡng bản thân để trở nên người tốt, mà mục đích tối hậu của mệnh lệnh ấy là để chúng ta được trở nên một với Đức Ki-tô và được hưởng hạnh phúc với Ngài. Tiếp tục đọc

14/10. Cho đi tất cả để sống đời đời – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Tuần XXVIII Thường Niên B – Mc 10,17-30

Người bảo anh ta: “Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” (Mc 10,21)

Suy niệm: Các vua chúa thời xưa đi tìm thuốc trường sinh bất lão. Các nhà khoa học ngày nay nghiên cứu để kéo dài tuổi thọ của kiếp người. Thế nhưng, được sống đời đời vẫn là mơ ước chưa nằm trong tầm tay của con người. Chàng thanh niên trong Phúc Âm sở hữu nhiều của cải, nhưng chúng không phải là, cũng không đem lại sự sống đời đời. Anh đã tuân giữ các giới răn: “không giết người, không ngoại tình, không trộm cắp, không làm hại ai,” và anh tin rằng nhờ đó anh sẽ được trường thọ, được hạnh phúc mãi mãi (x. Đnl 4,40; 5,29). Chúa Giê-su cho biết anh vẫn còn thiếu một điều, một đòi hỏi ngược với toan tính của con người, nhưng lại là chìa khoá khai mở cánh cửa dẫn vào sự sống đời đời: Bán đi tất cả mà cho người nghèo rồi đi theo Ngài. Tiếp tục đọc

13/10. Người diễm phúc – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Tuần XXVII Thường Niên – Lc 11,27-28

“Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!… Phúc thay kẻ lắng nghe và tuân giữ Lời Thiên Chúa.” (Lc 11,27-28)

Suy niệm: Người phụ nữ trong đám đông hôm ấy ca ngợi Đức Giê-su, bằng cách khen mẹ của Người: “Phúc thay người mẹ đã cưu mang và cho Thầy bú mớm!” Dưới con mắt của bà, Đức Giê-su là người tài ba lỗi lạc. Bà quan niệm cách đơn sơ rằng người mẹ sẽ hạnh phúc khi con mình nổi tiếng là tài giỏi xuất chúng. Làm mẹ sinh ra Đấng Cứu Thế theo huyết thống tự nhiên, diễm phúc đó là đặc ân một mình Đức Ma-ri-a được hưởng. Thế nhưng Chúa Giê-su cho biết rằng diễm phúc đó vẫn chưa lớn bằng diễm phúc của người biết “lắng nghe và tuân giữ lời của Thiên Chúa,” vì chính Ngài đã nói: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành” (Lc 8,21). Tiếp tục đọc

12/10. Đừng cố chấp – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần XXVII Thường Niên – Lc 11,14-26

Rồi Đức Giê-su trừ một tên quỷ và nó là quỷ câm. Khi quỷ xuất rồi, thì người câm nói được. Đám đông lấy làm ngạc nhiên. Nhưng trong số đó có mấy người lại bảo: “Ông ấy dựa thế quỷ vương Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ.” (Lc 11,14-15)

Suy niệm: Đã có những người từng ao ước và cầu xin giá như họ chỉ thấy được một phép lạ thôi, họ sẽ tin Chúa ngay lập tức. Quả thật có những người đã cầu được ước thấy và họ đã tin. Mặt khác cũng không thiếu những người dù chứng kiến nhãn tiền những phép lạ mà vẫn cứng lòng không tin. Chúa Giê-su trừ một người bị quỉ câm. Đám đông chứng kiến, kinh ngạc trước phép lạ Chúa giải thoát con người khỏi cái ách của ma quỉ. Nhưng cũng có những người cứng lòng cố chấp, vì ghen tị nên đã không thể chấp nhận sự thật cho dù chính mắt họ trông thấy cũng phép lạ đó. Thái độ cố chấp thể hiện qua việc không thể chấp nhận một sự thật hiển nhiên. Thật nguy hiểm vì một khi đã cố chấp người ta không còn khả năng nhận ra chân lý nữa. Đó chính là điều mà Chúa Giê-su gọi là tội phạm đến Chúa Thánh Thần, thứ tội không thể tha thứ được (x. Mc 3,28-30). Tiếp tục đọc