31/12. Chiêm ngắm Ngôi Lời – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

31/12/11  –  thứ bảy tuần 1 gs
Th. Silvester I, Giáo hoàng
Ga 1,1-18

Chiêm ngắm ngôi lời

“Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta” (Ga 1,14)

Suy niệm: Tựa như khúc nhạc dạo của bản giao hưởng, phần Lời Tựa Tin Mừng của thánh Gioan cho ta một thoáng nhìn về những đề tài sẽ được triển khai sau này như sự sống, ánh sáng, sự thật, vinh quang, thế gian… cũng như giới thiệu chủ đề căn bản của sách Tin Mừng: Đức Giêsu là Đấng Mạc Khải hoàn hảo của Thiên Chúa, để rồi rốt cuộc, con người hoặc chối từ hoặc đón nhận Ngài. Phần Lời Tựa này đã khéo léo trình bày cho ta bản sơ yếu lý lịch của Đức Giêsu để ta có một cái nhìn xuyên suốt về Ngài. Ngài là Ngôi Lời ở trong Thiên Chúa trước khi vũ trụ được tạo thành, Ngài xuống thế làm người qua mầu nhiệm nhập thể để chúng ta  trở nên con Thiên Chúa. Cuối cùng, sau khi hoàn tất công trình cứu độ, Ngài trở về với Thiên Chúa.

Tiếp tục đọc

30/12. Vì tình thương và sự sống – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

30/12/11  – Thứ sáu tuần bát nhật gs
Lễ Thánh Gia
Mt 2,13-15.19-23

Vì tình thương và sự sống

Sứ thần Chúa lại hiện ra với ông Giu-se bên Ai-cập, báo mộng cho ông rằng: “Này ông, dậy đem Hài Nhi và mẹ Người về đất Ít-ra-en, vì những kẻ tìm giết Hài Nhi đã chết rồi.” (Mt 2,19-20)

Suy niệm: Đức Giêsu, Con Thiên Chúa làm người, ngay từ lúc mới là một mầm sống thụ thai trong lòng Đức Trinh Nữ Maria đã phải đối mặt với biết bao nhiêu nguy cơ chết yểu. Thánh cả Giuse và Đức Maria đã làm tất cả những gì có thể làm để bảo vệ sự sống quí giá ấy dù phải trả giá rất đắt: đem Hài Nhi trốn sang Ai Cập chỉ vì Hài Nhi bị tìm giết, đem Hài Nhi trở về cũng vì “kẻ tìm giết Hài Nhi đã chết rồi.” Gia đình thánh gia chính là tổ ấm yêu thương nuôi dưỡng và bảo vệ cho mầm sống Giêsu lớn lên, hiến thân mình để trở nên nguồn sống vĩnh cửu cho muôn người.

Tiếp tục đọc

29/12. Ước mong thấy Chúa – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

29/12/11  – thứ năm tuần bát nhật gs
Th. Tôma Béckét, giám mục, tử đạo
Lc 2,22-35

Ước mong thấy chúa

Xin để tôi tớ này được an bình ra đi. Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ. (Lc 2,29-30)

Suy niệm: Một bà lão gặp vị linh mục và nói: Thưa Cha, con đã cầu nguyện rất nhiều, con chỉ mong thấy Chúa một lần là đủ cho con, nhưng Chúa chưa nhận lời. Ước mong đơn sơ của bà thật sự gói trọn niềm hy vọng của người kitô hữu; bởi cùng đích của cuộc đời chúng ta là gặp gỡ và kết hợp trọn vẹn với Chúa. Mặt khác, lời cầu xin đó cũng khiến chúng ta giật mình, bởi nhiều khi chúng ta tin Chúa Giêsu là Đấng cứu độ, nhưng cuộc sống của chúng ta lại không nói lên niềm trông đợi Chúa đến. Gương sống của cụ Simêon thật đáng để chúng ta noi theo: cụ chờ đợi Chúa không chỉ một vài “mùa Vọng” nhưng là suốt cuộc đời; cuộc đời công chính sùng đạo, cụ để cho Chúa Thánh Thần hằng ngự và dẫn dắt; điều đặc biệt nữa đó là, cụ tin vào lời Thánh Thần linh báo. Và đến cuối đời, cụ đã được phần thưởng xứng đáng là ẵm Chúa Hài Đồng. Cụ đã thấy ơn cứu độ và chỉ xin được an bình ra đi.

Tiếp tục đọc

28/12. Hài nhi xưa và nay – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

28/12/11  –   thứ tư tuần bát nhật gs
Các Thánh Anh Hài
Mt 2,13-18

Hài nhi xưa và nay

Bấy giờ, Hêrôđê thấy mình bị các nhà chiêm tinh đánh lừa, thì đùng đùng nổi giận, nên sai người đi giết tất cả các con trẻ ở Bêlem và toàn vùng lân cận từ hai tuổi trở xuống. (Mt 2,16)

Suy niệm: Vua Hêrôđê, kẻ có quyền và đã lạm quyền. Giận các nhà chiêm tinh để rồi trút giận lên các sinh linh vô tội. Hằng trăm hài nhi phải chết để thoả mãn cơn giận của chỉ một con người. Chuyện thật vô lý, không thể chấp nhận. Đó là chuyện ngày xưa, thế nhưng bi đát thay, ngày nay vẫn còn đang tiếp diễn. Ngày xưa, chỉ xảy ra một lần. Ngày nay, nó lại đang xảy ra liên tục trên khắp cùng thế giới. Hằng ngày không thể đếm được bao nhiêu sinh linh đã bị con người tước đi quyền sống. Ngày xưa các hài nhi bị giết bởi tay bạo chúa xa lạ, còn ngày nay các thai nhi bị giết bởi tay người mẹ nhẫn tâm. Ngày xưa, các hài nhi vẫn còn một chút tiếng khóc để chống trả, còn ngày nay các thai nhi đành chết một cách thầm lặng, vô phương tự vệ.

Tiếp tục đọc

27/12. Tin mến Chúa – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

27/12/11    –  Thứ ba tuần bát nhật gs
Th. Gioan, tông đồ, tác giả sách Tin Mừng
Ga 20,2-8

Tin mến Chúa

Môn đệ Chúa yêu, ông đã thấy và đã tin.(Ga 20,2.8)

Suy niệm: Trong Phúc Âm thánh Gioan không có trình thuật nào về biến cố Chúa sinh ra. Vậy mà Giáo Hội lại mừng kính lễ thánh Gioan tông đồ ngay tuần bát nhật Giáng Sinh, và lại đọc cho chúng ta nghe đoạn Tin Mừng về sự Phục Sinh của Chúa. Nhờ đâu hai mầu nhiệm Nhập Thể-Cứu Chuộc nối kết với nhau? Thưa nhờ đức Tin và đức Mến. Chính Gioan đã viết trong thư của ngài: “Thần khí nào tuyên xưng Đức Giê-su Ki-tô là Đấng đã đến và trở nên người phàm, thì thần khí ấy bởi Thiên Chúa” (1Ga 4,2). Mến tin mầu nhiệm Nhập Thể dẫn đến mến tin mầu nhiệm Phục Sinh. Hai nhân đức đối thần này bao phủ cuộc sống của Gioan. Quả thật, chính thấy lòng mến thúc đẩy Gioan chạy như bay đến mộ, và khi thấy ngôi mộ trống thì Gioan liền tin Chúa đã phục sinh. Nơi Gioan, tin dẫn đến mến, và mến củng cố tin thêm vững mạnh.

Tiếp tục đọc

26/12. Tái hiện sự tha thứ – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

26/12/11    –  Thứ hai tuần bát nhật
Th. Têphanô, phó tế, tử đạo
Cv 6,8-10;7,54-60

Tái hiện sự tha thứ

Họ ném đá Têphanô đang lúc ông cầu xin rằng: Lạy Chúa Giêsu, xin nhận lấy hồn con. Rồi ông quỳ xuống kêu lớn tiếng: Lạy Chúa, xin đừng chấp họ tội này. Nói thế rồi, ông an nghỉ. (Cv 7,59-60)

Suy niệm: Thánh Têphanô là một thầy phó tế và là vị tử đạo đầu tiên của Giáo hội. Ngài là người làm tái hiện sự tha thứ mà Chúa Giêsu đã thực hiện trên thánh giá. “Lấy ân trả oán” là phương châm hành động của thánh Têphanô. Không có cách trả thù nào cao quý hơn bằng yêu thương, tha thứ cho chính kẻ thù. Lấy bạo động để đáp lại bạo động, con người chỉ đổ thêm dầu vào ngọn lửa hận thù và kích thích thêm bạo động mà thôi. Chỉ có tình thương, chỉ có lòng tha thứ mới có thể tiêu diệt được hận thù. Têphanô đã làm như Chúa Giê-su đã làm: “Trên thập giá, Chúa đã tiêu diệt sự thù ghét” (Ep 2,16).

Tiếp tục đọc

25/12. Đức Giêsu, Ngôi Lời làm người – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

25/12/11  – Chúa Nhật Chúa Giáng Sinh
Ga 1,1-18

Đức Giêsu, Ngôi Lời làm người

Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta. (Ga 1,14)

Suy niệm: Lời của Thiên Chúa đã tạo thành vạn vật hữu hình và vô hình. Lời ấy cũng theo sát lịch sử dân Chúa, thánh hóa, hướng dẫn và nâng đỡ dân Chúa. Tuy vậy, Thiên Chúa còn muốn bày tỏ sự liên đới và yêu thương với loài người hơn nữa, nên Lời của Ngài trở thành xác phàm để hiện diện giữa loài người. Lời của Thiên Chúa làm người chính là Chúa Giê-su. Nơi Chúa Giê-su, mọi điều Thiên Chúa muốn nói với con người được diễn đạt rõ ràng, xác thực, trọn vẹn và đem lại sự sống. Chúa Giê-su là Lời yêu thương của Thiên Chúa dành cho con người đầy đủ nhất. Chính vì thế, Giáo Hội thờ kính Lời Chúa cách long trọng như thờ kính Thánh Thể Chúa, vì Lời Chúa là chính Ngài.

Tiếp tục đọc

24/12. Ca ngợi Chúa là một hồng ân – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

24/12/11  – thứ bảy tuần 4 mv
Lc 1,67-79

Ca ngợi Chúa là một hồng ân

Bấy giờ, người cha của em, tức là ông Dacaria, được đầy Thánh Thần, liền nói tiên tri. (Lc 1,67)

Suy niệm: Được đầy ơn Chúa Thánh Thần, ông Dacaria đã hát bài ca chúc tụng Thiên Chúa, loan báo rằng Con Thiên Chúa đến viếng thăm dân Người và mang ơn cứu độ cho họ. Tự khả năng riêng của con người, Dacaria và cả chúng ta, không ai có thể cầu nguyện và chúc tụng Thiên Chúa được. Thư Rôma đã xác định với chúng ta điều đó: “Thần Khí giúp đỡ chúng ta là những kẻ yếu hèn, vì chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải; nhưng chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp chúng ta, bằng những tiếng rên xiết khôn tả” (Rm 8,26). Bởi đó, được ca ngợi Thiên Chúa là một hồng ân.

Tiếp tục đọc

23/12. Đặt tên cho con – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

23/12/11    –  Thứ năm tuần 4 mv
Th. Gioan Kêty, linh mục
Lc 1,57-66

Đặt tên cho con

Họ tính lấy tên cha là Dacaria mà đặt cho em. Nhưng bà mẹ lên tiếng nói: “Không được! Phải đặt tên cháu là Gioan.” (Lc 1,60)

Suy niệm: Gioan trong tiếng Do Thái có nghĩa là “Thiên Chúa thương xót.” Sinh con trong lúc tuổi đã cao chẳng phải là ân ban của Thiên Chúa hay sao? Vì thế việc đặt tên cho con không theo thông lệ âu cũng là chuyện dễ hiểu đối với những người trong cuộc (bà Êlisabét và ông Dacaria). Tên trở thành biểu tượng của ơn huệ Thiên Chúa. Tên tiên báo số phận tương lai của con người, nhất là trong Thánh Kinh. Tên khích lệ con người sống xứng đáng với ý nghĩa mà tên gợi ra. Tên chính là người.

Tiếp tục đọc

22/12. Cuộc cách mạng âm thầm – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

22/12/11   –    Thứ năm tuần 4 mv
Lc 1,46-56

Cuộc cách mạng âm thầm

“Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường.” (Lc 1,52)

Suy niệmTrước khi các bản tuyên ngôn độc lập mang tính cách mạng của các quốc gia ra đời, Tin Mừng đã giới thiệu cho ta một văn bản đậm chất “cách mạng” hơn cả. Bài caMagnificat không chỉ khởi xướng cuộc cách mạng sâu xa trong xã hội, trên thế giới, nhưng cả trong tâm hồn con người. Xã hội không còn giai cấp vì ta không được phép xem ai hèn kém hơn mình: mọi người đều là anh em, con cùng một Cha trên trời. Một thế giới thấm nhuần tinh thần Kitô giáo khi các công dân thế giới ấy biết sống chia sẻ: ta không được bình chân như vại an hưởng khi người lân cận đang thiếu thốn. Sâu xa hơn, chính mỗi người phải là “nhà cách mạng” của bản thân khi lật nhào bản ngã, dẹp bỏ cái tôi tự tôn tự đắc, để có thể sống khiêm tốn theo tinh thần Tin Mừng.

Tiếp tục đọc

21/12. Có phúc vì đã tin – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

21/12/11  –  Thứ tư tuần 4 mv
Th. Phêrô Canisiô, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh
Lc 1,39-45

Có phúc vì đã tin

“Phúc cho Bà vì đã tin rằng Lời Chúa phán sẽ được thực hiện.” (Lc 1,45)

Suy niệm: 1/ Đức Mẹ là Đấng được Chúa chúc phúc vì nhiều lý do. Hôm nay bà Isave cho chúng ta biết một lý do là “Phúc cho Bà vì đã tin rằng Lời Chúa phán sẽ được thực hiện.” Tin không phải chỉ là tin co Chúa. Ma quỷ cũng tin như vậy. Nhưng tin còn là và nhất là tin rằng Chúa trung thành với Lời Ngài đã phán. Trong biến cố Truyền Tin, Đưc Mẹ tin ngay vào lời sứ thần và mọi thắc mắc nghi vấn đều tan biến hết. Vì tin, nên những nguy hiểm có thể xay đến khi nói lời xin vâng -ví dụ như tiếng xấu, những đieu khó nói với thánh Giuse- Mẹ để cho Chúa lo liệu cả. Mẹ đã sống đức tin này, phó thác hoàn toàn đời mình cho Chúa trong tất cả những biến cố khác của đời mình. 2/ Đức tin không phải do tài năng của chúng ta, nhưng vì tin tưởng hoàn toàn vào quyền năng tuyệt đối của Chúa. Bao lần chúng ta từng kinh nghiệm rang với niềm tin, mình có thể vượt qua những điều tưởng chừng như không thể. Với đức tin, thì cấp độ càng nhân lên gấp bội, vì chính Chúa sẽ làm cho chúng ta.

Tiếp tục đọc

20/12. Thái độ sẵn sàng của Maria – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

20/12/11  –  Thứ ba tuần 4 mv
Lc 1,26-38

Thái độ sẵn sàng của Maria

“Vâng, tôi đây là nữ tì của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói.” (Lc 1,38)

Suy niệm: Maria không gật đầu bừa. Cô đã bối rối và chất vấn, được thuyết phục trước khi nói lên lời Xin Vâng ấy. Nhưng Maria đã được thuyết phục bởi chứng lý gì? Không phải vì nghe tin chị Êlisabét đã có thai (chị ấy tuy tuổi già nhưng ít ra cũng có việc vợ chồng!). Maria xin vâng vì tin rằng “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” Thì ra, lời chất vấn trên kia – “Việc ấy sẽ xảy ra cách nào?” – chẳng hề có ý nghĩa chất vấn chút nào cả. Đó chỉ như chút ‘đủng đỉnh làm bộ’ thường thấy nơi các cô gái mà thôi. Bởi chất vấn là để đòi giải thích, để hiểu rồi mới chấp nhận; còn ở đây, lời sứ thần thực ra là lời mời gọi tin vào Thiên Chúa là Đấng “không có gì là không thể làm được.” Và rốt cuộc, Maria chấp nhận mà chẳng hiểu gì, chẳng hiểu bằng cách nào mình sẽ thụ thai, sinh con trai… Rồi sau này, suốt nhiều chục năm, cho đến tận lúc đứng dưới chân thập giá, Maria vẫn chẳng hiểu bằng cách nào mà Giêsu sẽ nên cao cả, sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao, sẽ được Thiên Chúa ban cho ngai vàng Đavít, sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời… Điều duy nhất mà Maria hiểu, đó là hiểu rằng mình là nữ tì của Chúa, Đấng có thể làm được mọi sự.

Tiếp tục đọc

19/12. Thái độ sẵn sàng của Êlisabét – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

19/12/11 – Thứ hai tuần 4 mv
Lc 1,5-25

Thái độ sẵn sàng của Êlisabét

Khi thời gian phục vụ ở Đền Thờ đã mãn, ông Dacaria trở về nhà. Ít lâu sau, bà Ê-li-sa-bét vợ ông có thai, bà ẩn mình năm tháng. Bà tự nhủ: “Chúa đã làm cho tôi như thế đó, khi Người thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước mặt người đời.” (Lc 1,23-25)

Suy niệm: Một câu chuyện có hậu, đẹp như cổ tích. Song trước khi có hậu thì nó đã có vẻ… không có hậu! Nghĩa là nó vốn éo le, đầy kịch tính: hai ông bà đều là người tốt lành trước mặt Thiên Chúa và người xung quanh; thế nhưng họ không có con, vì bà Elisabét là người hiếm hoi. Vả lại cả hai đều cao tuổi rồi. Điều gì đã diễn ra trong tâm hồn Êlisabét gần ngót cả đời người, ít là kể từ khi bà kết hôn? Làm vợ mà không được làm mẹ, trong xã hội Do Thái thời ấy, chắc chắn là “một nỗi hổ nhục trước mặt người đời.” Trong nỗi hổ nhục này, Êlisabét đã có thái độ ra sao? Cùng với chồng mình, bà vẫn sống “công chính trước mặt Thiên Chúa,” vẫn vâng giữ “mọi điều răn và mệnh lệnh của Chúa, không ai chê trách được điều gì.” Cuối cùng, niềm vui đã đến. Niềm vui không ầm ĩ (c. 24), nhưng ngập tràn cõi lòng Êlisabét: Bà có thai và sắp được làm mẹ; hơn nữa, đứa con của bà được trao cho một vai trò rất đặc biệt trong chương trình của Thiên Chúa!

Tiếp tục đọc

18/12. Thiên Chúa ở cùng chúng ta – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

18/12/11   –  Chúa Nhật tuần 4 mv – b
Mt 1,18-24

Thiên Chúa ở cùng chúng ta

“Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi con trẻ là Emmanuen, nghĩa là: Thiên Chúa ở cùng chúng ta.” (Mt 1,23)

Suy niệm: “Thương nhau, mấy núi cũng trèo, Mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua.” Kinh nghiệm cho chúng ta thấy rằng khi thương nhau, yêu nhau, người ta tìm mọi cách để đi đến, gặp gỡ và ở lại với nhau. Cũng vậy, vì quá yêu thương chúng ta, Thiên Chúa đã đến và ở lại với ta trong mầu nhiệm Nhập Thể làm người. Tình yêu là động lực thúc đẩy Ngài đi con đường dài nhất và cũng không tưởng nhất là con đường từ trời xuống thế, từ Thiên Chúa toàn năng trở thành một hài nhi yếu ớt. Cũng vì yêu thương, Ngài chấp nhận trở thànhEmmanuen, nghĩa là Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.

Tiếp tục đọc

17/12. Chim có tổ, người có tông – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

17/12/11  –  Thứ bảy tuần 3 mv
Mt 1,1-17

Chim có tổ, người có tông

“Ông Giacóp sinh Giuse, chồng của bà Maria, bà là mẹ Đức Giêsu, cũng gọi là Đấng Kitô.” (Mt 1,16)

Suy niệm: Đúng một tuần trước lễ Giáng Sinh, phụng vụ đưa ta đến gần hơn với Đấng sắp được sinh ra là Chúa Giêsu. Ngài có cha, có mẹ, có một dòng dõi như bao người. Dòng dõi này pha trộn ánh sáng và bóng tối, thánh thiện và tội lỗi, một dòng dõi cần được tiếp tục thanh tẩy để trở nên xứng đáng với ơn cứu chuộc của Thiên Chúa. Trong gia phả của Đấng Cứu Thế, vấn đề cốt lõi không phải là niềm tự hào hay mặc cảm về dòng tộc, nhưng là làm sao lời Thiên Chúa hứa với Ápraham và con cháu ông được trường tồn qua muôn thế hệ trong sự nhận biết và yêu mến Đấng đã tạo dựng nên họ.

Tiếp tục đọc

16/12. Ngọn đèn và ánh sáng – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

16/12/11   –  Thứ sáu tuần 3 MV
Ga 5,33-36

NGỌN ĐÈN VÀ ÁNH SÁNG 

“Ông Gioan là ngọn đèn cháy sáng.” (Ga 5,35 )

Suy niệm: Thánh Gioan Tẩy Giả là “bản lề” giữa Cựu Ước và Tân Ước. Ông là “ngọn đèn” để dọn đường, dẫn đưa mọi người đến với Đức Kitô, Nguồn Ánh Sáng thật: “Ông không phải là ánh sáng, nhưng ông đến để làm chứng về ánh sáng” (Ga 1,8). “Ngọn đèn” ấy “làm chứng cho sự thật”nhưng không phải là “lời chứng” đúng nghĩa. “Lời chứng” duy nhất và lớn nhất chính là Đức Kitô, vì Ngài được sai đến để hoàn thành những việc Chúa Cha giao phó (c. 36): rao giảng Tin Mừng Nước Trời, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền và tỏ tình thương yêu với hết mọi người. Ngài đem đến cho con người Ánh Sáng của niềm vui ơn cứu độ.

Tiếp tục đọc

15/12. Ngôn sứ bằng cả cuộc sống – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

15/12/11  –  thứ năm tuần 3 mv
Lc 7,24-30

Ngôn sứ bằng cả cuộc sống

“Thế thì anh em đi xem gì? Một vị ngôn sứ ư? Đúng thế đó; mà tôi nói cho anh em biết, đây còn hơn cả ngôn sứ nữa.” (Lc 7,26)

Suy niệm: Ngôn sứ không phải chỉ là một cái tên, một chức vụ, nhưng là cả một đời sống: ngôn sứ là người nói Lời Thiên Chúa, là người thi hành sứ mạng Thiên Chúa giao phó. Gioan Tẩy Giả không phải là con người dễ dãi, ba phải như cây sậy trước gió, cũng không phải là người đi tìm cuộc sống xa hoa trong cung điện nhưng là người dám chấp nhận lối sống đạm bạc, đơn sơ khó nghèo, ăn châu chấu, uống mật ong và hơn thế nữa, chấp nhận tù đày và mất mạng khi dám nói lên sự thật, lên án lối sống vô luân của vua Hêrôđê. Chính vì thế, Chúa Giêsu xác nhận Gioan là ngôn sứ và “còn hơn cả ngôn sứ nữa.”

Tiếp tục đọc

14/12. Dấu hiệu để nhận ra Chúa – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

14/12/11   –  Thứ tư tuần 3 mv
Lc 7,16-23

Dấu hiệu để nhận ra Chúa

Ngài là Đấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải chờ đợi Đấng nào khác?” (Lc 7,19)

Suy niệm: Dân Do Thái thao thức trông đợi Đấng Cứu Tinh sẽ đến như lời Thiên Chúa đã hứa; thế mà khi Chúa Giêsu đến và ở giữa họ, họ lại không nhận biết. Họ đã mong đợi một Đấng Cứu Thế theo lối suy nghĩ của họ chứ không phải theo đường lối của Thiên Chúa. Chính vì mang cùng một lối suy nghĩ đó mà các môn đệ của Gioan Tẩy Giả đã rơi vào tâm trạng hoang mang về Chúa Giêsu: Ngài được giới thiệu là Chiên Thiên Chúa, nhưng liệu Ngài có phải là Đấng phải đến hay không? Chúa Giêsu đưa ra cho họ dấu hiệu để phân định bằng cách nhắc lại lời ngôn sứ Isaia: “…người mù được thấy, kẻ què được đi, người cùi được sạch, kẻ điếc được nghe, người chết chỗi dậy, kẻ nghèo được nghe Tin Mừng, và phúc thay người nào không vấp ngã vì tôi.”

Tiếp tục đọc

13/12. Đức Tin không tự mãn – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

13/12/11  –  Thứ ba tuần 3 mv
Th. Luxia, trinh nữ, tử đạo
Mt 21,28-32

Đức tin không tự mãn

“Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông.” (Mt 21,31)

Suy niệm: Hoán cải, thay đổi đời sống là bằng chứng cụ thể của người tin. Những người thu thuế và các cô gái điếm, bị xem là những người tội lỗi, nhưng lại xứng đáng với Nước Thiên Chúa vì đã biết hoán cải nhờ tin vào lời rao giảng của Gioan Tẩy Giả. Nhờ lòng tin này, họ được vào Nước Thiên Chúa trước các thượng tế và kỳ mục, những người tự mãn cho mình là thanh sạch và xứng đáng hơn. Chúa Giêsu đã tuyên bố điều này để cảnh cáo thái độ tự mãn của các thính giả của Ngài dẫn đến chỗ cứng lòng không tin và không chịu hoán cải.

Tiếp tục đọc

12/12. Quyền bính vì sứ mạng – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày

12/12/11  –   Thứ hai tuần 3 mv
Đức Mẹ Guađalupê
Mt 21,23-27

Quyền bính vì sứ mạng

Đức Giê-su vào Đền Thờ, và trong khi Người giảng dạy, các thượng tế và kỳ mục trong dân đến gần Người và hỏi: “Ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy? Ai đã cho ông quyền ấy?” (Mt 21,23)

Suy niệm: Chúa Giê-su từng phân tích hai lối dùng quyền bính, một của thói đời và một của những người theo Ngài. Theo thói đời, những người nắm giữ quyền bính thường dùng mọi phương tiện để thống trị dân (Lc 22,25). Chính vì tham vọng thống trị, nên họ thường tìm mọi cách tiêu diệt những ai bất phục họ. Thái độ của các thượng tế và kỳ mục đối với Chúa Giêsu trong câu Tin Mừng trên là một bằng chứng. Chúa Giêsu dạy các môn đệ của Ngài rằng quyền bính là để phục vụ cho sứ mạng. Chúa Giê-su đã sống như thế. Chúa Cha đã ban cho Người mọi quyền bính trên trời dưới đất (Mt 28,18), nhưng Ngài không bày tỏ quyền uy để thống trị, mà cốt để ý muốn Chúa Cha thể hiện dưới đất. Thậm chí, Ngài còn hiến mạng sống cho sứ vụ. Nói cách khác, quyền bính Ngài không uy hiếp bất cứ ai; trái lại, để đưa dẫn con người vượt thắng uy lực của sự dữ và cứu độ con người.

Tiếp tục đọc