31/03. Phục Sinh thay đổi mọi sự – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Tuần Thánh – Mc 16,1-8

“Người đã trỗi dậy rồi, không còn đây nữa. Chỗ đã đặt Người đây này!” (Mc 16,6)

Suy niệm: Ảnh hưởng của Ki-tô giáo lan tràn khắp thế giới đến nỗi ta dễ quên niềm tin của Ki-tô giáo ấy ngày xưa mang tính triệt để như thế nào. Việc Chúa Giê-su sống lại đã mãi mãi thay đổi cái nhìn của người Ki-tô hữu về sự chết. R. Stark, nhà xã hội học của Đại học Washington, cho thấy khi Đế quốc Rô-ma bị một cơn đại dịch, các Ki-tô hữu sống sót với tỷ lệ đáng kinh ngạc. Tại sao? Trong khi đa số công dân Rô-ma đuổi bất cứ ai bị bệnh dịch ra khỏi nhà, thì các Ki-tô hữu lại chăm sóc người bệnh thay vì ném bệnh nhân ra ngoài đường, vì họ không sợ chết. Do đó, rất nhiều Ki-tô hữu tồn tại sau cơn dịch” (K. Woodward, báo Newsweek ngày 29.3.1999, trg 55). Tiếp tục đọc

30/03. Hãy như Giêsu – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần Thánh – Ga 18,1-19,52

Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” (Ga 19,26)

Suy niệm: Theo Cicéron, một triết gia Hy lạp, các tử tội, trong giờ sau cùng, thường nguyền rủa kẻ giết mình, chửi kẻ đứng xem và trách móc cả người mẹ đã sinh ra mình vào ngày không may mắn. Hôm ấy, bên cạnh Đức Giê-su, một tên trộm cũng lên tiếng chửi rủa nhiều điều như thế, chửi cả Chúa là người chẳng có oán thù gì với anh ta. Những người đứng gần thánh giá có lẽ đang chờ đợi những lời chửi rủa của Đức Giê-su, chửi những lý hình, những người lên án Chúa, những kẻ kết án Chúa, những người đáng phải mang ơn Chúa nay hùa theo đám đông lên án, và chửi cả những học trò phản Thầy, chối Thầy, bỏ Thầy mà trốn. Nhưng họ phải sững sờ khi thấy lời dạy bảo hãy yêu thương kẻ thù đang diễn ra sống động trong lời tha thứ của Ngài, trong lời bào chữa cho kẻ làm hại mình, trong tâm tình ôm trọn cả nhân loại lỗi lầm đặt vào lòng từ ái của Mẹ Ngài. Tiếp tục đọc

29/03. Tiệc yêu thương và phục vụ – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần Thánh – Ga 13,1-15

“Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.” (Ga 13,1)

Suy niệm: Khi nói về Nước Trời, Chúa Giê-su hay dùng hình ảnh một bữa tiệc để diễn tả niềm vui của những người được dự tiệc. Hôm nay Ngài đã dùng chính bữa tiệc cuối cùng của đời mình trên trần gian để diễn tả cho các môn đệ biết thế nào là một tình yêu thương phục vụ và hiệp thông. Của lễ trong bữa Tiệc Ly, bữa tiệc Thánh Thể, không còn là bánh-rượu của trần gian nữa, mà là chính con người của Ngài. Đó là bằng chứng cụ thể, rõ rệt nhất của tình yêu dâng hiến, và ai muốn làm đồ đệ của thầy Giê-su thì phải học thuộc bài học tình yêu ấy. Suốt dọc dài lịch sử của Giáo Hội, khởi đi từ bữa Tiệc Thánh ấy cho đến hôm nay, trên bàn thờ mỗi ngày, tiệc hiệp thông vẫn được Hội Thánh cử hành, trở nên nguồn sống cho toàn thể Hội Thánh. Tiếp tục đọc

28/03. Để Chúa mượn căn phòng – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần Thánh – Mt 26,14-25

“Thầy nhắn: thời của Thầy đã gần tới, Thầy sẽ đến nhà ông để ăn mừng lễ Vượt qua với các môn đệ của Thầy.” (Mt 26,18)

Suy niệm: Không thấy sách Tin Mừng nhắc đến việc ăn mừng lễ của thầy trò trong những năm trước, chỉ đặc biệt năm nay chuẩn bị lễ Vượt Qua với các môn đệ, Thầy Giê-su muốn mượn một ngôi nhà, vì “thời của Thầy đã gần đến” (c.18). Bàn tiệc hôm ấy có đầy đủ thầy trò, không trừ ai, dù Thầy biết người chấm chung một đĩa đã bán mình với giá ba mươi đồng bạc. Trong bữa tiệc, Thầy đã mở lòng ra với cả Giu-đa nhưng lòng anh đã đóng chặt lại thật rồi. Dù anh vẫn cất tiếng hỏi: “Ráp-bi, chẳng lẽ con sao?” (cc. 21.25), sự thật là anh đã bán vị Thầy cao quý của anh với giá của một người nô lệ. “Giờ đã đến” (Ga 13,1), Thầy Giê-su muốn làm một cử chỉ hợp nhất, có một không hai, trao ban món quà là chính Ngài cho nhân loại. Tiếp tục đọc

27/03. Giuđa ra đi, Chúa được tôn vinh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần Thánh – Ga 13,21-33.36-38

Khi Giu-đa ra đi rồi… Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người. (Ga 13,31)

Suy niệm: Trong bữa Tiệc ly, tâm thần Chúa Giê-su xao xuyến khi loan báo cách kín đáo sự bội phản của Giu-đa, cũng như việc chối thầy của Phê-rô. Trên phông nền đen tối, bi thảm ấy của lòng dạ con người, ta lại thấy sáng lên tình thương của một vị Thiên Chúa làm người. Ngài không loại trừ Giu-đa, trái lại, ba lần cảnh tỉnh ông trong bữa tiệc. Gio-an nói rằng khi Giu-đa ra đi, trời đã tối. Thật ra, trời đã tối trong lòng Giu-đa với những toan tính vụ lợi, khiến ông trở nên mù quáng, chai lỳ trước tình thương của Thầy mình. Ngài cũng chẳng loại bỏ Phê-rô, vẫn tin tưởng nơi vị Tông đồ trưởng của mình, giao phó cho ông sứ vụ chăn dắt chiên con, chiên mẹ. Như vậy, dù bị một môn đệ bán đứng, bị một môn đệ thân tín chối bỏ, Chúa Giê-su vẫn đáp trả lại bằng tình thương tha thứ và tiếp tục yêu thương, đưa tình yêu đến mức độ cao nhất. Và một khi tình yêu lên ngôi, Thiên Chúa sẽ được tôn vinh. Tiếp tục đọc

26/03. Làm cả nhà sực nức mùi thơm – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần Thánh – Ga 12,1-11

Cô Ma-ri-a lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Đức Giê-su, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm. (Ga 12,3)

Suy niệm: Thánh sử Gio-an đã viết một câu đầy ý nghĩa “Cả nhà sực mùi thơm”. Mùi thơm nào đây? Chắc chắn là mùi thơm của cân dầu cam tùng nguyên chất và quý báu trị giá đến 300 đồng bạc, gần bằng cả năm lao động cật lực chứ đâu ít ỏi gì! Cả nhà còn sực mùi thơm, một mùi thơm không còn được cảm nhận bằng mũi, nhưng bằng nhịp đập của con tim, mùi thơm do nghĩa cử yêu thương của chị Ma-ri-a, dám cho đi điều mình quý nhất, không so đo tính toán, miễn là nói lên tâm tình yêu mến Thầy Giê-su. Và cuối cùng, cả nhà còn sực mùi thơm, lần này được cảm nhận bằng niềm tin. Với niềm tin, người ta có thể nhận ra Đức Giê-su là Con Thiên Chúa, sự hiện diện của Ngài giữa gia đình làm cho gia đình sực mùi thơm: mùi thơm của yêu thương quên mình. Tiếp tục đọc

25/03. Đã đến lúc Con Người được tôn vinh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Lễ Lá – Mc 14,1-15.47
Tưởng niệm cuộc thương khó của Chúa

Hai ngày trước lễ Vượt qua và lễ Bánh không men, các thượng tế và kinh sư bày mưu tính kế bắt Đức Giê-su để giết Người; vì họ nói: “Đừng làm vào chính ngày lễ, kẻo dân chúng náo động.” (Mc 14,1-2)

Suy niệm: Được tôn vinh là đạt đến đỉnh cao của danh dự. Và hành trình đạt đỉnh ấy bao giờ cũng phải trải qua những gian nan, bởi không qua đau khổ sẽ chẳng đạt đến vinh quang (Lc 24,26). Ca sĩ phải khổ luyện mới hy vọng có được giọng hát hay. Vận động viên phải miệt mài với các bài tập để mong đạt được thành tích tốt. Cũng vậy, con đường đến vinh quang của Đức Giê-su phải trải qua những đau khổ, mà khởi đầu là việc các thượng tế và kinh sư âm mưu giết hại Ngài. Đành rằng Ngài phải trải qua đau khổ để đến vinh quang, nhưng khốn cho kẻ tra tay hại Ngài (x. Mt 26,24). Xét cho cùng, họ là những người đáng thương hơn là đáng ghét, chẳng qua vì họ không biết việc họ làm. Thế nên, khi được tôn vinh, họ là đối tượng đầu tiên được Chúa Giê-su nhớ đến, Ngài đã tha thiết khẩn cầu ơn tha thứ cho họ (x. Lc 23,34). Tiếp tục đọc

24/03. Quy tụ về một mối – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Tuần V Mùa Chay – Ga 11,45-56

Ông đã nói tiên tri là Đức Giê-su sắp phải chết thay cho dân, và không chỉ thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tụ con cái Thiên Chúa đang tản mát khắp nơi về một mối. (Ga 11,51-52)

Suy niệm: Những vị lãnh đạo giỏi là những người có khả năng quy tụ: huấn luyện viên với cầu thủ, giám đốc với nhân viên… Vua Quang Trung, Trần Hưng Đạo là những danh tướng nhờ biết quy tụ sức mạnh của quân sĩ dưới quyền. Đức Giê-su đến trần gian với sứ mạng quy tụ tất cả mọi người thuộc mọi dân tộc trên khắp thế giới thành một dân: dân Thiên Chúa. Làm thế nào để hoàn thành sứ mạng gay go này? Bằng sức mạnh quân sự? Bằng khôn khéo chính trị? Bằng kinh tế phồn vinh? Thưa không, mà bằng cái chết của Ngài trên thập giá. Một cái chết cho thấy lòng hiếu thảo tận tuỵ với Chúa Cha, cũng như vui lòng chịu vắt kiệt sự sống vì yêu thương con người. Nhờ cái chết ấy, mọi người, dù khác biệt về màu da, ngôn ngữ… có thể quy tụ với nhau và thân thưa: Lạy Cha chúng con. Tiếp tục đọc

23/03. Đáp trả bằng niềm tin – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần V Mùa Chay – Ga 10,31-42

“Tôi đã cho các ông thấy nhiều việc tốt đẹp Chúa Cha đã giao cho tôi làm; vì việc nào mà các ông ném đá tôi?” (Ga 10,32)

Suy niệm: Chúa Giê-su cho người Do thái thấy Ngài là Con Thiên Chúa, là Đấng Thiên Sai, không chỉ qua lời nói, nhưng còn bằng các việc tốt đẹp Ngài làm. Đó là đi khắp nơi loan báo Tin Mừng Nước Trời, là các phép lạ kỳ diệu chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền và trừ quỷ khỏi con người. Ngài làm các việc tốt đẹp ấy không phải theo ý mình, nhưng là theo ý Chúa Cha. Ngài luôn hiệp nhất với Chúa Cha, Chúa Cha ở trong Ngài và Ngài ở trong Chúa Cha. Với ta hôm nay, lòng tin là ơn Chúa ban khởi đi từ sáng kiến yêu thương của Ngài, nhưng cũng cần sự đáp trả của ta. Tiếp tục đọc

22/03. Tin Đức Giêsu là Thiên Chúa – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần V Mùa Chay – Ga 8,51-59

“Thật, tôi bảo thật các ông: trước khi có ông Áp-ra-ham, thì Tôi, Tôi hiện hữu.” (Ga 8,58)

Suy niệm: “Câu hỏi cấp bách về vấn đề đức tin là phải chăng một người văn minh có thể tin vào thần tính của Con Thiên Chúa, Đức Giê-su Ki-tô, bởi vì toàn bộ đức tin của ta là ở chỗ đó” (nhà văn Nga F. Dostoevski). Không riêng chi con người văn minh ngày nay, những người Do Thái thời Đức Giê-su cũng đụng phải vấn đề gai góc này như bài Tin Mừng hôm nay thuật lại. Khi nói rằng mình hiện hữu trước ông Áp-ra-ham, Ngài không có ý nói rằng nhân vật Giê-su Na-da-rét hiện hữu từ muôn đời, nhưng muốn xác quyết rằng trước khi nhập thể làm người, Ngài đã hiện hữu trước thời gian, Ngài chính là Ngôi Lời vĩnh cửu của Thiên Chúa. Nơi nhân vật Giê-su, ta không chỉ thấy một Thiên Chúa nhập thể làm người được sinh ra, lớn lên, rao giảng Tin Mừng và chết trên thập giá, sống lại mà còn nhận ra một Thiên Chúa bày tỏ chính mình cho con người. Tiếp tục đọc

21/03. Sự thật nguy hiểm đến thế sao? – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần V Mùa Chay – Ga 8,31-42

“Bây giờ các ông tìm giết tôi, là người đã nói cho các ông sự thật mà tôi đã nghe biết từ Thiên Chúa.” (Ga 8,40)

Suy niệm: Đối với những người không thích sự thật thì sự thật lúc nào cũng đáng sợ, cần phải loại trừ càng sớm càng tốt. Một khi sự thật bị khai trừ tất nhiên sự giả dối sẽ chiếm ngự. Lúc ấy, sự giả dối mới thực sự đáng sợ hơn. Cuộc tranh luận trong bài Tin Mừng hôm nay cho ta thấy trong khi người Do thái tin rằng họ tự do vì là con cháu ông Áp-ra-ham, Chúa Giê-su lại xác quyết với họ rằng tự do có được là do tin vào sự thật Ngài mặc khải. Khi chối từ sự thật Ngài nghe được từ nơi Chúa Cha và tỏ bày cho họ, họ trở thành kẻ nô lệ cho sự giả dối. Rốt cuộc, như ta đã thấy, không đón nhận sự thật Chúa Giê-su là Con Thiên Chúa, là Đấng Thiên Chúa sai đến, họ giết chết Ngài, để rồi tiếp tục sống trong một sự giả dối rất đáng sợ. Tiếp tục đọc

20/03. Cái nhìn tin nhận Chúa – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần V Mùa Chay – Ga 8,21-30

“Khi các ông giương cao Con Người lên, bây giờ các ông sẽ biết rằng tôi hằng hữu.”(Ga 8,28)

Suy niệm: Chúa Giê-su đã tự mạc khải Ngài là Đấng hằng hữu, nhưng Ngài chỉ được người ta nhận biết là Đấng hằng hữu khi Ngài chịu tử nạn: khi “các ông giương cao Con Người lên.”Con rắn bằng đồng được Mô-sê giương cao lên trong sa mạc là dấu hiệu chữa lành cho những người bị rắn cắn (x. Ds 21,4-9). Chúa Giê-su nhận hình ảnh đó ứng nghiệm vào mình để nói lên rằng Ngài nhất thiết phải chịu tử nạn mới thi triển được hết mức quyền năng cứu độ của Thiên Chúa và mới có thể triệt tận căn nọc độc của tội lỗi. Nếu như chỉ trên cây thập giá Đức Giê-su mới tỏ mình ra là Con Thiên Chúa, thì cũng chỉ khi nhìn lên Đấng chịu đóng đinh trên thập giá, con người mới được ơn cứu độ. Tiếp tục đọc

19/03. Trung thành sống lời cam kết.

Thứ Hai Tuần V Mùa Chay – Mt 1,16-18.21-24
Thánh Giuse, Bạn Trăm Năm Đức Maria

Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần dạy và đón vợ về nhà.” (Mt 1,24)

Suy niệm: Con người vĩ đại không bởi thề hứa nhiều, nhưng ở việc trung thành thực hiện lời đã hứa. Thánh Giu-se là vị thánh vĩ đại, thánh “cả,” vì ngài trung thành với lời hứa với vị hôn thê của mình là Đức Ma-ri-a, và sâu xa hơn, vì đã trung tín với lời cam kết kéo dài suốt cả cuộc đời để “làm như lời sứ thần dạy”. Quả thật, đứng trước thử thách to lớn là sự kiện Đức Ma-ri-a thụ thai – mà thánh Giu-se không hay biết là bởi phép Chúa Thánh Thần, – thay vì làm ầm ĩ như bao người, thánh nhân đã hành xử như một người công chính, khi “định tâm lìa bỏ bà cách kín đáo”. Sự “lìa bỏ” không phải là trốn chạy mà là tôn trọng và tin tưởng sự công chính của người bạn đời cũng tôn trọng và nhẫn nại chờ đợi thánh ý Chúa tỏ hiện. Đón Mẹ Maria về nhà là trung thành với lời cam kết, là vui lòng làm theo thánh ý Chúa, là lãnh nhận, nuôi dưỡng và bảo vệ Chúa Giê-su. Việc đó đòi hỏi thánh Giu-se triệt tiêu những sở thích cá nhân để chỉ tùng phục ý Thiên Chúa. Sự trung thành đó là điều làm cho thánh cả Giu-se thực sự là cao cả. Vì thế, Ngài trở nên gương mẫu cho mọi tín hữu. Tiếp tục đọc

18/03. Để sinh nhiều hoa trái.

Chúa Nhật Tuần V Mùa Chay B – Ga 12,20-33

“Thật, Thầy bảo thật anh em, nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác.” (Ga 12,24)

Suy niệm: Hình ảnh hạt lúa rất gần gũi với chúng ta. Hôm nay, Đức Giê-su mượn hình ảnh này diễn tả một lối sống hoàn hảo trong Ki-tô giáo. Hạt lúa phải thối đi, hư nát đi, bấy giờ nó mới có thể nẩy mầm và sinh nhiều bông hạt, vì trong nó có mầm của sự sống. Cũng thế, Ki-tô hữu phải chấp nhận thánh giá hằng ngày, chấp nhận mọi sự miễn sao Đức Ki-tô được rao giảng, bấy giờ Tin Mừng mới được vang xa và có cơ hội nẩy mầm trong lòng người. Thế nhưng, ta đang sống trong một thế giới hưởng thụ, dễ có mấy ai dám hy sinh chấp nhận để sống như hạt lúa! Lời Chúa ta đọc, thập giá Chúa hằng ngày ta tuyên xưng luôn nhắc ta đón nhận thánh giá và sống cho Đấng đã chết và sống lại vì chúng ta. Đó là chân lý sống và là một đòi hỏi không ngừng. Tiếp tục đọc

17/03. Dám tuyên xưng niềm tin.

Thứ Bảy Tuần IV Mùa Chay – Ga 7,40-53
Thánh Pa-tri-xi-ô, Giám mục

Các vệ binh trở về nói với các thượng tế: “Xưa nay chưa hề có ai nói năng như người ấy.” Người Pha-ri-sêu liền nói với chúng: “Các các anh nữa, các anh cũng bị mê hoặc rồi sao?…” (Ga 7,46-48)

Suy niệm: Chính vì tin nhận Chúa Giê-su mà các vệ binh bị làm khó dễ: “Cả các anh nữa, các anh cũng bị mê hoặc rồi sao?” Ngay cả ông Ni-cô-đê-mô, một thành viên vị vọng trong thượng hội đồng Do thái cũng bị dè bỉu chỉ vì ông dám bênh vực Đức Ki-tô: “Cả ông nữa, ông cũng là người Ga-li-lê sao?” Thế đó, tin theo Chúa Giê-su không phải là chấp nhận một giải pháp dễ dàng. Bởi vì tin Chúa nghĩa là dám tuyên bố nhận Ngài là Chúa của mình cho dù người đời có cho Ngài là gì đi nữa. Tin theo Ngài là phải hy sinh mọi quan điểm, mọi quyền lợi riêng, là chấp nhận bị ngược đãi, bị loại bỏ, bị kết án… Tin theo Ngài là chấp nhận vác thập giá mỗi ngày mà theo Ngài. Tiếp tục đọc

16/03. Thân thế Chúa Kitô.

Thứ Sáu Tuần IV Mùa Chay – Ga 7,1-2.10.25-30

“Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người. Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi.” (Ga 7,28-29)

Suy niệm: Người ta thường than phiền mình đã không được chọn lựa để sinh ra. Nếu được chọn lựa để sinh ra một lần nữa, có lẽ đa số chúng ta sẽ chọn cho mình một cuộc sống khác tốt đẹp hơn. Nhưng Chúa Giê-su cũng đâu có tự chọn cho mình một cuộc sống. Chính Chúa Cha đã sai Ngài đến trần gian sống cuộc sống nghèo. Ngài chịu chết khổ nhục trên thập giá để cứu độ nhân loại cũng là làm theo ý Chúa Cha. Chúa Ki-tô tỏ rõ thân thế của Ngài là Con Yêu Dấu của Chúa khi Ngài luôn chăm chỉ làm theo ý muốn của Cha Ngài. Tiếp tục đọc

15/03. Bạn có yêu Chúa không? – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần IV Mùa Chay – Ga 5,31-47

“Nhưng tôi biết: các ông không có lòng yêu mến Thiên Chúa.” (Ga 5,42)

Suy niệm: Trong thông điệp đầu tiên của Đức Thánh Cha Phanxicô sau khi đắc cử giáo hoàng cách đây 5 năm, tông huấn “Niềm Vui của Tin Mừng”, ngài đã chỉ ra những cản trở, những cạm bẫy, những khuynh hướng xấu trong thế giới ngày nay đã cướp mất niềm vui đích thực của con người. Niềm vui đó là Đức Giê-su và tình yêu Ngài dành cho con người chúng ta. Ngày xưa người Do thái nghiên cứu Thánh Kinh, nhưng họ lại không đón nhận Chúa Giê-su, và vì thế, họ không có niềm vui đích thực: “Các ông không muốn đến cùng tôi để được sự sống đời đời. Chúa Giê-su đã nói với họ, nguyên nhân sâu xa khiến họ là những người tìm kiếm Thiên Chúa qua Kinh Thánh mà không đón nhận Chúa Giê-su, là vì: họ không yêu mến Thiên Chúa. Nhận biết Chúa và yêu mến Ngài thì sẽ có được niềm vui mà không ai có thể lấy mất được. Tiếp tục đọc

14/03. Bí quyết trường sinh bất tử.

Thứ Tư Tuần IV Mùa Chay – Ga 5,17-30

“Ai làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống; ai làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án.” (Ga 5,29)

Suy niệm: Hầu như mọi người ai cũng chung một tâm trạng tham sống sợ chết. Những con người càng cao quyền lực, giàu của cải lại càng ham muốn tìm kiếm tiên dược để được trường sinh bất tử. Điển hình là Tần Thủy Hoàng với binh hùng tướng mạnh, tài lực dồi dào, đã trăm phương nghìn kế tìm thuốc trường sinh. Thế nhưng, thuốc tiên chưa thấy, Tần vương đã chết trẻ khi mới 49 tuổi, mà nguyên nhân là, theo các nhà nghiên cứu, vì chất thuỷ ngân pha trong các món thuốc trường sinh mà các ngự y đã cho nhà vua uống. Chúa Giê-su cho biết không ai qua khỏi quy luật “sinh ký tử quy”. Ngài dạy chúng ta bí quyết đạt tới sự sống vĩnh cửu đó, đó là: làm điều lành ở đời này, để sống lại và được sống, còn ai làm điều ác, cũng sẽ sống lại nhưng để chịu trừng phạt muôn đời. Tiếp tục đọc

13/03. Chúa thương xót mãi.

Thứ Ba Tuần IV Mùa Chay – Ga 5,1-3.5-16

“Anh có muốn khỏi bệnh không?” (Ga 5,6)

Suy niệm: Năm thánh kính lòng Chúa thương xót đã kết thúc, nhưng việc Chúa thi thố lòng thương xót không bị lệ thuộc vào thời gian và không gian. Vấn đề là con người nhận được lòng thương xót của Chúa hay không, điều đó còn tùy thuộc vào ý muốn tự do của họ. Chúa Giê-su hỏi người bị bệnh đau ốm đã 38 năm về ý muốn đó: “Anh có muốn khỏi bệnh không?”Cho dù anh ta chỉ gián tiếp bày tỏ ước muốn đó khi nói lên sự bất lực và cô đơn của mình:“không có ai đem tôi xuống hồ”, thì chỉ bấy nhiêu cũng đủ để Chúa thực thi lòng thương xót của Ngài đối với anh. Anh cần một người giúp đỡ anh nhưng chẳng có ai. Người giúp anh không ai khác hơn là chính Đức Giê-su, Đấng giàu lòng thương xót. Tiếp tục đọc

12/03. Tin vào lời Đức Giêsu.

Thứ Hai Tuần IV Mùa Chay – Ga 4,43-54

Ông hỏi họ con ông đã bắt đầu khá hơn vào giờ nào. Họ đáp: “Hôm qua, vào lúc một giờ trưa, cậu hết sốt.” Người cha nhận ra rằng: đó chính là lúc Chúa Giê-su nói: Con ông sẽ sống; nên ông và cả nhà đều tin. (Ga 4,43-54)

Suy niệm: Niềm tin của viên sĩ quan còn nhiều khiếm khuyết. Ông hoàn toàn chỉ vì lý do thực dụng, vị kỷ: xin Chúa xuống chữa con ông vì nó sắp chết. Có lẽ ông chỉ là người “hữu sự vái tứ phương”, nghe nói Chúa Giê-su có tài chữa bệnh nên đến xin cầu may. Thế nhưng khi ông tin thì lòng tin của ông thật mạnh. Ông đã tin ngay khi ông làm theo lời Chúa: “Ông cứ về đi, con ông sống đó.” Ông tin con ông sống là do lời Chúa nói. Sự trùng khớp giữa giờ Chúa nói và giờ con ông khỏi bệnh chỉ được kiểm chứng, đối chiếu sau khi ông đã tin rồi. Bằng chứng thật nhỏ bé mong manh, nhưng niềm tin của ông thật lớn lao mạnh mẽ: ông đã tin và lập tức ông trở thành tông đồ cho chính gia đình mình: “Ông và cả nhà ông đều tin Ngài”. Tiếp tục đọc