25/02. Hãy vâng nghe lời Người.

Chúa Nhật Tuần II Mùa Chay Năm B – Mc 9,2-10

Từ đám mây, có tiếng Chúa Cha phán rằng: “Đây là Con Ta yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người.” (Mc 9,7)

Suy niệm: Thông thường ta giới thiệu nhau khi mới gặp lần đầu hoặc quen biết nhau rồi, nhưng khuôn mặt bị phai mờ theo thời gian hay bị biến dạng cách nào đó, lúc ấy cần phải giới thiệu lại để người ta có thể nhận biết nhau cách chính xác. Cũng vậy, trong bối cảnh Chúa Giê-su chuẩn bị bước vào cuộc Khổ nạn, khi thân xác Ngài sẽ bị biến dạng bởi những cực hình do con người gây ra, Chúa Cha đã xuất hiện để giới thiệu: “Đây là Con Ta yêu dấu.”Lời khẳng định ấy thì cần thiết, bởi người ta quen nghĩ rằng những gì thuộc Thiên Chúa phải nguy nga, phải lộng lẫy, hoành tráng. Trong khi ấy Thiên Chúa lại hành động qua những gì thế gian cho hèn mạt, không đáng kể… (1Cr 1,27-29). Chính vì thế, cần phải có lời dặn dò của Chúa Cha “Hãy vâng nghe lời Người” để các môn đệ có thể đứng vững trong cuộc Khổ nạn của Thầy mình. Tiếp tục đọc

Advertisements

24/02. Yêu kẻ thù.

Thứ Bảy Tuần I Mùa Chay – Mt 5,43-48

“Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” (Mt 5,44)

Suy niệm: Một nhà thơ đương thời đã  phản ứng lại trước các đối thủ như sau: “Trước một blog cá nhân đòi tát vào mặt (…), hoặc đang phát động cuộc vây đánh hội đồng, chúng tát vào má phải Jesus, Jesus chìa má trái. Chúng tát vào má ta bên phải, ta không làm Jesus, ta tập trung một thế hệ căm thù, để chìa ra quả đấm.” Chữ ta ở đây không riêng chỉ nhà thơ, nhưng có thể là hầu hết chúng ta, những môn đệ của Đức Giê-su. Ta không chìa ra một, hai quả đấm bằng tay trước mặt đối thủ, nhưng lòng trí ta có cả trăm quả đấm căm thù. Ta phản ứng theo cảm xúc con người, còn Thầy ta dạy yêu thương, cầu nguyện cho kẻ thù không phải theo tình cảm, nhưng bằng ý chí để chiến thắng bản năng và cảm xúc tự nhiên. Tiếp tục đọc

23/02. Xin lỗi người anh em.

Thứ Sáu Tuần I Mùa Chay – Mt 5,20-26
Thánh Pô-ly-cáp, Giám mục, Tử đạo

“…Hãy đi làm hoà với anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình.” (Mt 5,24)

Suy niệm: Là con người, ai cũng có thể phạm lỗi lầm. Mà đã phạm lỗi, trước hết phải biết xin lỗi. Vì thế, xin lỗi là điều cần thiết phải làm thường xuyên trong đời sống hằng ngày. Ta có thể cảm nghiệm được điều này là một lời xin lỗi, dù vụng về đến đâu, cũng có thể đem lại một hiệu quả nào đó, khi lời xin lỗi ấy phát xuất từ tấm lòng chân thành, sẵn lòng chịu trách nhiệm về điều sai lỗi của mình. Trong thánh lễ, ta thú nhận với Thiên Chúa và anh chị em về lỗi phạm của mình trong tư tưởng, lời nói, việc làm. Thế nhưng, có thể ta chỉ thú nhận trên môi miệng, theo thói quen cách máy móc, chứ chưa hẳn đã thành tâm hối hận, muốn sửa chữa và đền bù. Làm hòa với nhau là điều vô cùng cấp bách, đến nỗi Chúa Giê-su dạy ta để của lễ trước bàn thờ, đi làm hòa với người anh em đang có chuyện bất hòa với ta, rồi mới trở lại tiếp tục dâng của lễ cho Chúa (c. 23-24). Tiếp tục đọc

22/02. Hội Thánh bền vững muôn đời.

Thứ Năm Tuần I Mùa Chay – Mt 16,13-19
Lập Tông tòa Thánh Phê-rô

Ông Si-mon Phê-rô thưa: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống.” (Mt 16,16)

Suy niệm: “Tôi xác quyết rằng thiểu số có sức sáng tạo sẽ quyết định tương lai, và theo nghĩa này, Hội Thánh Công giáo phải hiểu mình như một thiểu số sáng tạo có một gia sản giá trị không phải là những điều của quá khứ, nhưng là một thực tại rất sinh động và thích đáng”(Đức Bê-nê-đi-tô XVI). Hội thánh được xây dựng trên nền tảng là tảng đá Phê-rô, một tảng đá vững chắc không do chính mình, nhưng dựa trên Chúa Giê-su, vị sáng lập Hội Thánh ấy. Phê-rô hay các vị giáo hoàng, dù thánh thiện, tài ba đến đâu, thì cũng chỉ là con người. Hội Thánh gồm những con người, nhưng đầu của Hội thánh lại là Chúa Ki-tô, một vị Thiên Chúa làm người. Đó là điều bảo đảm cho sứ vụ của Hội Thánh trong hiện tại, và cả tương lai. Tiếp tục đọc

21/02. Dấu lạ nào cho ta?

Thứ Tư Tuần I Mùa Chay – Lc 11,29-32
Thánh Phê-rô Đa-mi-a-nô, Giám mục, Tiến sĩ HT

“Thế hệ này là một thế hệ gian ác; chúng xin dấu lạ. Nhưng chúng sẽ không được thấy dấu lạ nào, ngoài dấu lạ ông Giô-na.” (Lc 11,20)

Suy niệm: Dân Do Thái xưa bị Chúa Giê-su gọi là thế hệ gian ác vì họ đòi “dấu lạ” theo ý riêng họ, mà không nhìn nhận Ngài chính là DẤU LẠ Thiên Chúa gửi đến. Điều kiện để nhận ra dấu lạ của Chúa là thái độ mở rộng cõi lòng, sẵn sàng lắng nghe, còn hiệu quả dấu lạ đem đến là lòng sám hối và được biến đổi. Sự hoán cải của dân thành Ni-ni-vê trước dấu lạ Gio-na đã trở thành điềm báo trước “dấu lạ Gio-na đích thực” là chính Đức Giê-su Ki-tô. Tiếp tục đọc

20/02. Cầu nguyện trong phó thác.

Thứ Ba Tuần II Mùa Chay – Mt 6,7-15

“Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin.” (Mt 6,8)

Suy niệm: Có bao giờ chúng ta xin Chúa ban cho ta có không khí, có ánh sáng mặt trời, có gió mát…? Nhiều lúc chúng ta không ý thức để cầu xin những điều ấy, nhưng Thiên Chúa vẫn nhớ và âm thầm ban cho ta vì đó là những điều cần thiết cho sự sống chúng ta. Trong cuộc sống hằng ngày, mỗi người có những nhu cầu và ước muốn khác nhau, do đó lời cầu nguyện của mỗi người cũng thật đa dạng: khẩn khoản van nài hay biện minh, giải thích với Chúa… cho đến khi đạt được. Lời cầu nguyện chân thành nào cũng có giá trị trước mặt Chúa, nhưng Chúa Giê-su đã dạy ta lời cầu nguyện lý tưởng nhất chính là Kinh Lạy Cha, và tâm tình đẹp lòng Chúa nhất chính là phó thác hoàn toàn vào tình thương và sự quan phòng của Chúa: “Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin”. Tiếp tục đọc

19/02. Tương lai từ hôm nay.

Thứ Hai Tuần I Mùa Chay – Mt 25,31-46

“Bấy giờ Người sẽ ngự lên ngai vinh hiển của Người. Các dân thiên hạ sẽ được tập hợp trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê.” (Mt 25,31-32)

Suy niệm: Lời Chúa hôm nay hé lộ cho chúng ta bí quyết để được ngài ân thưởng khi Ngài lại đến trong vinh quang. Khi đó, Ngài sẽ qui tụ mọi người trên trái đất và tách biệt họ như tách chiên ra khỏi dê. Chiên sẽ có chỗ vinh dự bên phải Chúa, còn dê thì ở bên trái. Những người ở bên phải sẽ được lãnh ân thưởng vì đã từng quan tâm săn sóc những người đói khát, đau yếu, tù đày, rách rưới, cơ nhỡ. Chúa Giê-su nhấn mạnh: khi làm những nghĩa cử đó cho anh em mình là họ đang làm cho Chúa. Họ đã bối rối và bất ngờ vì nghĩ rằng mình chưa bao giờ thấy Chúa như thế để mà giúp đỡ. Chúa Giê-su nói rõ với họ rằng, khi họ làm điều đó cho anh chị em mình đang khốn khó là họ đang làm cho Chúa. Ngược lại, những người ở bên trái là những người không quan tâm gì đến nỗi khốn cùng của anh chị em mình, nên không được vào hưởng phúc. Qua đó, Chúa Giê-su cho biết những gì chúng ta làm hay không làm cho tha nhân ở đời này là yếu tố quyết định cho cuộc sống mai sau của chúng ta. Nếu muốn được hưởng phúc thiên đàng thì trong hiện tại, Ki-tô hữu cần ra sức yêu thương và phục vụ anh chị em mình. Tiếp tục đọc

18/02. Chiến đấu và chiến thắng.

Chúa Nhật Tuần I Mùa Chay (Năm B) – Mc 1,12-15

Người ở trong hoang địa… chịu Xa-tan cám dỗ, sống giữa loài dã thú, và có các thiên sứ hầu hạ Người. (Mc 1,13)

Suy niệm: Nhà văn nổi tiếng Nikos Kazanzakis đặt cơn cám dỗ vào cuối đời Đức Giê-su khi Ngài bị treo trên thập giá. Các tác giả sách Tin Mừng Nhất Lãm lại đặt cám dỗ ngay đầu đời hoạt động của Ngài. Thật ra, cám dỗ đeo đẳng suốt cuộc đời Đức Giê-su dưới nhiều dáng vẻ khác nhau: cám dỗ sử dụng sức mạnh, quyền lực, thay cho tình yêu; cám dỗ im lặng trước những bất công trong xã hội thời ấy để không bị rắc rối; cám dỗ rao giảng con đường dễ dãi thay cho đường thập giá… Cám dỗ đến từ ma quỷ, từ giới lãnh đạo Do Thái giáo, từ đám đông dân chúng, thậm chí từ chính Phê-rô, môn đệ số một của Ngài, và đặc biệt từ chính ý muốn riêng của bản thân Ngài. Tiếp tục đọc

17/02. Đạo làm người.

Thứ Bảy Sau Lễ Tro – Mt 15,1-6
Mồng Hai Tết – Kính nhớ tổ tiên, ông bà, cha mẹ

“Thiên Chúa dạy: Ngươi hãy thờ cha kính mẹ.” (Mc 15,4)

Suy niệm: “Công cha như núi Thái Sơn; nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.” Kính nhớ ông bà tổ tiên là một “đạo làm người,” nhằm biết ơn các đấng sinh thành dưỡng dục. Đối với Ki-tô giáo, bổn phận này được Thiên Chúa thiết định cách rõ ràng trong Thập Giới và được đặt ngay sau các bổn phận đối với Thiên Chúa, Đấng là nguồn gốc của mọi sinh thành và là nền tảng của mọi giáo dưỡng. Theo tác giả cuốn Giu-se, Ma-ri-a, Giê-su, Chúa Giê-su là gương mẫu của mọi người con, vì Ngài “ngày càng thêm khôn ngoan” nhận ra công ơn cha mẹ. Tác giả cho rằng, ngay cả những lời nguyện cầu dâng lên Chúa Cha, Chúa Giê-su nói bằng cung giọng của thánh Giu-se; nụ cười Ngài dành cho các trẻ nhỏ cũng lặp lại nụ cười của Mẹ Ma-ri-a. Vì thế, “khôn ngoan” là nhận ra công ơn và hiếu thảo với các đấng sinh thành. Nếu ông bà tổ tiên mà chúng ta không yêu thương kính nhớ, thì làm sao chúng ta có thể yêu mến Thiên Chúa mà chúng ta không trông thấy (x. 1 Ga 4,20)? Tiếp tục đọc

16/02. Đường đi có Chúa.

Thứ Sáu Sau Lễ Tro – Mt 6,25-34
Mồng Một Tết Mậu Tuất – Cầu Bình An Năm Mới

“Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn những thứ kia Người sẽ thêm cho. Anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai cứ để ngày mai lo.” (Mt 6,33-34)

Suy niệm: Bức tranh thế giới đang bày ra với những sắc màu ảm đạm: dịch bệnh HIV lan tràn, giết người hàng loạt, ô nhiễm môi trường, khủng hoảng tài chính, tham nhũng, bất công… Một viễn cảnh không mấy tươi sáng! Nhân loại tự hào vì những tiến bộ khoa học kỹ thuật, nhưng đã không đủ sức làm cho trái đất thành một nơi ở an toàn, êm ấm. Vì thế, nếu ta còn hy vọng vào ngày mai, thì chắc hẳn không phải vì tin vào khả năng con người, nhưng cậy dựa vào uy quyền và tình thương của Thiên Chúa, Đấng đã, đang và sẽ còn chăm sóc khu vườn trái đất cũng như  từng người dân trong ngôi làng thế giới này. Về phần con người, cứ tìm kiếm “đức công chính”. Tiếp tục đọc

15/02. Vui đón mùa xuân vĩnh cửu.

Thứ Năm Sau Lễ Tro – Lc 9,22-25

“Vì người nào được cả thế giới mà phải đánh mất chính mình hay là thiệt thân, thì nào có lợi gì?” (Lc 9,25)

Suy niệm: Nhà thơ Trần Tế Xương với giọng thơ hóm hỉnh châm biếm, vịnh ngày Tết:“Chẳng phong lưu cũng ba ngày Tết”. Quả vậy, phong tục Việt Nam vốn coi trọng những ngày đầu năm mới. Vì thế để chuẩn bị đón Tết, người ta làm mới nhà cửa, rộn ràng mua sắm. Để thể hiện mình ăn nên làm ra và cũng để “lấy hên” cho năm mới, ai nấy dù có túng nghèo, cũng muốn sắm sửa một cái Tết cho tươm tất. Trong bầu khí của ngày 30 Tết hôm nay, chúng ta chuẩn bị sắm sửa nhiều thứ nhưng không thể thiếu một món đó là Lời Chúa. Ngài dạy chúng ta rằng: “Vì người nào được cả thế giới mà phải đánh mất chính mình hay là thiệt thân, thì nào có lợi gì?” Tiếp tục đọc

14/02. Phần thưởng đời đời.

Thứ Tư Lễ Tro – Mt 6,1-6.16-18

“Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.” (Mt 6,6)

Suy niệm: “Một miếng giữa làng hơn một sàng xó bếp,” cha ông chúng ta vốn coi trọng danh thơm tiếng tốt, luôn cẩn trọng gìn giữ phẩm giá của mình ở giữa cộng đồng. Tuy nhiên, tinh thần đó dễ bị biến chất thành thói xấu khiến cho không biết bao nhiêu người “đổ mồ hôi sôi nước mắt” chỉ để tìm kiếm một thứ hư danh mau phai chóng tàn. Ngược lại với não trạng đó, ngay từ ngày khởi đầu Mùa Chay, Tin Mừng nhắc lại lời Chúa Giê-su nhắc nhở các môn đệ đừng phô trương công đức bề ngoài, đừng chạy theo kiểu giả hình, cũng đừng đặt nặng khen chê, nhưng hãy làm mọi việc một cách kín đáo, tế nhị. Bố thí, cầu nguyện, và ăn chay mà không cần khua chiêng đánh trống cốt cho mọi người biết. Người ta biết hay không, không quan trọng, “hữu xạ tự nhiên hương” mà! Điều quan trọng duy nhất là chỉ để Chúa biết và Chúa khen thưởng mà thôi. Tiếp tục đọc

13/02. Cái quên đáng sợ.

Thứ Ba Tuần VI Thường Niên – Mc 8,14-21

Sao anh em lại bàn tán về chuyện anh em không có bánh?” (Mc 8,17)

Suy niệm: Con người rất cần ăn để sống. Thiếu cái ăn, người ta sợ phải đói, sợ chết. Trong một chuyến đi biển, các môn đệ Đức Giê-su quên đem theo bánh. Khi nhận ra điều đó, các ông bàn tán xôn xao vì lo cạn lương thực trong những ngày lênh đênh trên biển này. Chúa Giê-su trách các ông sao lại chóng quên rằng Thầy của họ đang ở bên cạnh họ đây chính là Đấng đã từng hai lần làm phép lạ hoá bánh ra nhiều. Vậy thì tại sao lại sợ? Ngài nâng tầm nhìn của họ lên hướng về Bánh Hằng Sống mà Ngài hứa ban, để biết đề phòng điều đáng sợ nhất là thứ men gây hư thối là men Pha-ri-sêu, men Hê-rô-đê, nghĩa là những ý xấu, những thái độ nệ luật, lòng háo danh, giả hình của người Pha-si-sêu cũng như lối sống buông thả theo lạc thú của những người như Hê-rô-đê; đó chính là thứ men làm hư hỏng Bánh Hằng Sống của Tin Mừng. Tiếp tục đọc

12/02. Lòng tin trước đã.

Thứ Hai Tuần VI Thường Niên – Mc 8,11-13

Những người Pha-ri-sêu đòi một dấu lạ để thử Chúa Giê-su. Người thở dài và nói: “Sao thế hệ nầy lại xin dấu lạ? Tôi bảo thật cho các ông biết. Thế hệ này sẽ không được một dấu lạ nào cả.” (Mc 8,11-12)

Suy niệm: Chúa Giê-su đã làm biết bao nhiêu phép lạ như hoá nước thành rượu, trừ quỷ, chữa bệnh, hoá bánh ra nhiều, cho kẻ chết sống lại, dân chúng ai cũng biết, những người biệt phái cũng chứng kiến, ấy thế mà họ vẫn không tin và còn yêu cầu Chúa cho họ xem điềm lạ trên trời! Mà xem để thử Chúa chứ nào họ có ý muốn tin vào Ngài đâu! Chúa Giê-su đã từ chối một yêu cầu như thế bởi Ngài có làm phép lạ là để cứu độ mà điều kiện trước tiên là phải có lòng tin, hay ít nhất có thành tâm, có thiện chí là cánh cửa mở sẵn sàng để đón nhận lòng tin. Thế nên, đã không muốn tin thì dù Đức Ki-tô có từ kẻ chết sống lại, người ta cũng tìm mọi cách bưng bít; ngược lại nếu đã có lòng thành thì chỉ cần một lời nói của Chúa cũng đủ khơi dậy niềm tin. Tiếp tục đọc

11/02. Khiêm cung đón ơn tha thứ.

Chúa Nhật Tuần VI Thường Niên Năm B – Mc 1,40-45

Người phung hủi quỳ xuống van xin rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” Chúa Giê-su chạnh lòng thương giơ tay đụng vào người anh và bảo: “Tôi muốn, anh sạch đi!” (Mt 1,40-41)

Suy niệm: Tin Mừng đến cho mỗi chúng ta hôm nay là thế đó, là Chúa sẵn lòng tha thứ và chữa lành cho chúng ta: “Tôi muốn, anh sạch đi!” Nếu chúng ta cảm nghiệm được nỗi đau về những thứ đáng lên án nơi người khác và những điều tệ hại đang lúc nhúc bên trong làm lở lói linh hồn của chúng ta, thì chúng ta hãy nhớ rằng Thiên Chúa rất mực khoan dung, hay tha thứ và quên hết mọi lỗi lầm của chúng ta, sẵn sàng sờ chạm vào tâm hồn chúng ta dẫu đang bầy nhầy vì tội lỗi. Ngài không xa tránh chúng ta như không xa tránh người phong hủi, nhưng chữa lành, tha thứ và cho chúng ta một tương lai mới. Quả thật, khi con người quỳ gối, thì họ sẽ nhận biết Thiên Chúa là Cha yêu thương họ thế nào. Chỉ một cử chỉ khiêm cung quỳ gối, người phung cùi đã nhận biết Chúa yêu thương anh và Ngài rất quyền năng. Nói khác đi, khi khiêm cung đón nhận ơn tha thứ, tội nhân được lãnh tràn đầy ơn thứ tha. Tiếp tục đọc

10/02. Giữ trọn lời thề khi bẻ bánh.

Thứ Bảy Tuần V Thường Niên – Mc 8,1-10
Thánh Cô-lát-ti-ca, Trinh nữ

Người cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. (Mc 8,6)

Suy niệm: Nhà văn Quyên Di khi suy niệm về việc Chúa Giê-su “bẻ bánh” đã kể lại sự tích“Đồng Tiền Vạn Lịch” trong ca dao. Ngày xưa, các đôi nam nữ lấy đồng tiền kẽm bẻ làm đôi, mỗi người giữ một nửa, thề rằng khi nào hai người nên duyên vợ chồng chung sống với nhau, như hai mảnh đồng tiền ráp lại thành một đồng tiền đầy đủ lúc đó họ mới trọn vẹn hạnh phúc. Từ chuyện “bẻ tiền” đến chuyện “bẻ bánh”: Chúa Giê-su không chỉ bẻ đôi tấm bánh, làm phép lạ cho dân chúng ăn no nê; Ngài còn bẻ tấm bánh trong bữa Tiệc Ly để biến nó thành Mình Ngài, để con người ăn và được sống và sống dồi dào. Trong tấm bánh được bẻ ra đó, Ngài trao thân gửi phận cho chúng ta để giữ trọn lời thề “ở với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế.” Tiếp tục đọc

09/02. Làm việc tốt đẹp cho Chúa.

Thứ Sáu Tuần V Thường Niên – Mc 7,31-37

Họ hết sức kinh ngạc, và nói: “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.” (Mc 7,37)

Suy niệm: Dân chúng kinh ngạc vì việc tốt đẹp và phi thường Chúa Giê-su đã làm: “Ông ấy làm cho kẻ điếc nghe được và kẻ câm nói được.” Người câm điếc bị cắt đứt liên lạc với người khác vì những phương thế để giao tiếp bị khoá chặt đối với anh: Anh không thể nghe ai nói và cũng không thể nói cho ai nghe được. Để chữa lành anh, Chúa Giê-su dành cho anh một sự quan tâm và chăm sóc đặc biệt. Người kéo riêng anh ra khỏi đám đông, và động chạm đến anh để chữa lành anh: Chúa đặt ngón tay vào lỗ tai anh và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. Lập tức tai anh ta mở ra nghe được Lời Người nói, lưỡi anh ta như hết bị buộc lại và anh ta nói được rõ ràng. Tiếp tục đọc

08/02. Toàn cầu hóa sứ mạng.

Thứ Năm Tuần V Thường Niên – Mc 7,24-30
Thánh Giê-rô-ni-mô Ê-mi-li-a-nô, Linh mục

Một người đàn bà có đứa con gái nhỏ bị quỷ ám, vừa nghe nói đến Chúa Giê-su, liền vào sấp mình dưới chân Người. Bà là người Hy-Lạp, gốc Phê-ni-xi thuộc xứ Xy-ri.(Mc 7,25-26)

Suy niệm: Chia sẻ tâm thức chung của người Do Thái, ban đầu Đức Giê-su dường như nghĩ rằng sứ mạng thừa sai của Người chỉ giới hạn nơi dân tộc Ít-ra-en thôi. Nhưng rồi trong thực tế Người đã nhận ra rằng sứ mạng của Người không biên giới. Câu chuyện Đức Giê-su trừ quỉ cho con gái người đàn bà xứ Phê-ni-xi hôm nay là một câu chuyện kinh điển minh họa điều nói trên. Đức Giê-su có một sứ mạng phổ quát, vì ơn cứu độ mà Người mang đến là dành cho hết mọi người. Người ‘toàn cầu hóa’ sứ mạng, bởi ở đâu cũng có nghèo túng, bệnh tật, khổ đau và bế tắc. Một người con gái đang bị quỷ ám; một người mẹ đang cần Vị Cứu Tinh cho con mình, cũng là Đấng cất khỏi mình những khổ đau năm tháng; một người trí thức đang bên bờ tuyệt vọng khi nhìn về tương lai; một người giàu có đang đứng trước ngõ cụt khi khám phá rằng vật chất và quyền thế không phải là tất cả; một người nghèo đang vật lộn với cuộc sống; một gia đình đang khốn đốn vì nguy cơ tan vỡ rình rập; một bệnh nhân đang mất dần niềm tin vì cơn bệnh dai dẳng, v.v… Tất cả đang cần được cứu. Tiếp tục đọc

07/02. Tốt gỗ hơn tốt nước sơn.

Thứ Tư Tuần V Thường Niên – Mc 7,14-23

“Cái gì từ trong con người xuất ra, cái đó mới làm cho con người ra ô uế.” (Mc 7,20)

Suy niệm: Một trong những điều dân miền quê, miền núi lo ngại nhất đối với nơi ‘an cư’ của họ, đó chính là: mối. Không từ một súc gỗ nào, không ngại một ngóc ngách nào, hễ loại cây gì có thể ăn được thì chúng xơi tái. Ngặt một nỗi người trong nhà không ai hay biết gì, vì nhìn bên ngoài cây gỗ còn ngon lành và mới mẻ lắm. Thế nhưng chỉ cần một thời gian ngắn thôi cây gỗ tự dưng rớt xuống, bấy giờ gia chủ mới hay: mối đã đục ruỗng bên trong hết rồi. Nơi con người cũng vậy, nhìn bên ngoài ai biết tâm địa bên trong thế nào: “Sông sâu còn có kẻ dò; nào ai bẻ thước mà đo lòng người”. Lối sống hình thức hào nhoáng và tính tự ái sĩ diện làm người ta trau chuốt những cái bên ngoài mà quên rằng chính những đam mê dục vọng, những âm mưu và toan tính tội lỗi làm cho con người ra xấu xa, chúng như loài mối đục khoét từ bên trong, để rồi một ngày kia bừng con mắt dậy thấy mình đã lún sâu trong tội lỗi tự bao giờ. Thật là nguy hiểm! Tiếp tục đọc

06/02. Thờ kính Chúa tận đáy lòng.

Thứ Ba Tuần V Thường Niên – Mc 7,1-13
Thánh Phao-lô Mi-ki và các bạn Tử đạo

Chúa Giêsu nói: “Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa mà duy trì truyền thống của người phàm.” (Mc 7,8)

Suy niệm: Các bé mới đi học nhà trẻ, mẫu giáo cũng đã biết phải rửa tay trước khi ăn. Nhưng ở đây không phải các tông đồ không biết bài học vệ sinh thân thể sơ đẳng đó. Việc rửa tay ở đây là một cử chỉ tượng trưng nói lên ý nghĩa tinh thần, chẳng hạn như Phi-la-tô rửa tay có ý nói ông không chịu trách nhiệm trong việc kết án Chúa Giê-su. Việc rửa tay trước bữa ăn theo tập tục Do Thái là một nghi thức nhằm nói lên ước muốn thanh tẩy tâm hồn. Các ông Pha-ri-sêu và kinh sư coi trọng các nghi thức đó, nhưng chỉ làm theo hình thức, còn trong lòng thì không có chút tâm tình hoán cải nào. Thế nên Chúa mới khiển trách họ thờ kính Chúa bằng môi bằng miệng mà tâm hồn thì xa Chúa. Từ chỗ thờ kính Chúa cách giả dối ngoài môi miệng đến chỗ “gạt bỏ điều răn Thiên Chúa để duy trì truyền thống của người phàm” không xa bao nhiêu. Tiếp tục đọc