20/09. Tâm tình người được yêu – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần XXIV Thường Niên – Lc 7,36-50
Thánh An-rê Kim Tê-gon, Phao-lô Chung Ha-san và các bạn Tử đạo tại Hàn Quốc

“Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều.” (Lc 7,47)

Suy niệm: Là người phụ nữ tội lỗi đầy tai tiếng, thế mà chị cả gan xuất hiện giữa bữa tiệc, lại còn gây “sốc” cho các thực khách qua cử chỉ khóc lóc, đổ dầu thơm, rồi lấy tóc lau chân Đức Giê-su. Chị lại phạm một điều cấm kỵ là xoã tóc nơi đám tiệc, điều mà không phụ nữ Do Thái con nhà lành nào dám làm nơi công cộng. Các thực khách bị “sốc” vì họ chỉ nhìn thấy bên ngoài. Còn Đức Giê-su thì hiểu rõ những diễn biến sâu xa nơi tâm hồn chị. Ngài hiểu rằng chị không thể cưỡng lại cảm xức mãnh liệt, niềm vui oà vỡ khi cảm nếm một tình yêu quá lớn, vì mọi tội lỗi tày trời của mình được tha thứ. Hình như khi được yêu và đang yêu, người ta có thể làm mọi sự để diễn tả tình yêu ấy, không chút dè giữ. Tiếp tục đọc

Advertisements

19/09. Trân trọng sự khác biệt – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần XXIV Thường Niên – Lc 7,31-35
Thánh Gia-nu-a-ri-ô, Giám mục, Tử đạo

“Con Người đến, cũng ăn cũng uống như ai, thì các ông lại bảo: ‘Đây là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi.’ ” (Lc 7,34)

Suy niệm: Lối sống của Gio-an Tẩy Giả và của Đức Giê-su thật khác nhau. Gio-an nhiệm nhặt; còn Đức Giê-su thông thoáng cởi mở. Buồn cười là cả hai đều bị người Do Thái chỉ trích, do chính lối sống của mỗi vị. Vạch ra cái ‘buồn cười’ ấy ở đây, Đức Giê-su không chỉ nhằm xác nhận một kinh nghiệm về nhân tình thế thái: Ở sao cho vừa lòng người, ở rộng người cười, ở hẹp người chê. Phải chăng Ngài còn hàm ý rằng không có một lối sống duy nhất tốt, mà có nhiều: mỗi người, theo ơn gọi của mình, sẽ đảm nhận lối sống phù hợp với ơn gọi đó? Điều cốt yếu là cái động lực, cái ‘hồn’ của lối sống mà mình đảm nhận. Tiếp tục đọc

18/09. Xót thương mẹ goá con côi – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần XXIV Thường Niên – Lc 7,11-17

Khi Đức Giê-su đến gần cửa thành, thì kìa người ta khiêng một người chết đi chôn, người này là con trai duy nhất, và mẹ anh ta lại là một bà góa. (Lc 7,12)

Suy niệm: Ở đâu và thời nào cũng có cảnh mẹ goá con côi. Những mảnh đời đáng thương này thường bị nhiều người khinh khi, ức hiếp… Trong sứ vụ của Người, Đức Giê-su dành sự quan tâm đặc biệt đối với những kẻ bé nhỏ nghèo hèn, trong đó có những người mẹ góa con côi. Người đã thẳng tay lên án nhóm Pha-ri-sêu vừa đạo đức giả hình, vừa nhẫn tâm nuốt hết tài sản và ức hiếp những người góa bụa (Mt 23,14b). Có lần Người biểu dương một bà góa nghèo đã bỏ vào thùng tiền dâng cúng chỉ hai đồng tiền kẽm (Lc 21,2-4). Và nhất là hôm nay, Đức Giê-su đã chạnh lòng thương an ủi bà góa thành Na-in. Thân phận góa bụa đã khốn khổ lắm rồi, thế mà giờ đây bà bị mất đi cả đứa con trai duy nhất! Bà bị nhận chìm trong đau khổ tột cùng. Trông thấy bà, Chúa không thể cầm lòng; Người đã “chạnh lòng thương” và đã cho con trai bà sống lại. Tiếp tục đọc

17/09. Lòng tin vững mạnh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần XXIV Thường Niên – Lc 7,1-10
Thánh Rô-be-tô Ben-la-mi-nô, Giám mục, Tiến sĩ HT

“Ngay cả trong dân Ít-ra-en, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế.” (Lc 7,9)

Suy niệm: Người có đạo lâu năm không đương nhiên là có đức tin mạnh hơn các anh chị em tân tòng; những người lớn tuổi chưa chắc là có đức tin kiên cường hơn những người tuổi nhỏ, bởi vì đức tin không tùy thuộc vào tuổi tác và ngày tháng ghi trong sổ Rửa Tội. Thậm chí, đôi khi người ngoại đạo nhưng lại có lòng tin mạnh mẽ vào quyền năng và tình yêu của Chúa hơn cả những người mang danh là đạo gốc từ nhiều đời. Viên đại đội trưởng ngoại giáo hôm nay là một điển hình. Ông tin vào quyền lực của Đức Giê-su đến mức Người phải thán phục thốt lên: “Ngay cả trong dân Ít-ra-en, tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế.” Tiếp tục đọc

16/09. Bỏ mình để theo Chúa Kitô – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Tuần XXIV Thường Niên B – Mc 8,27-35

“Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo.” (Mc 8,34)

Suy niệm: Chúa Giêsu đòi hỏi các môn đệ theo Ngài phải từ bỏ chính mình. “Bỏ chính mình” phải chăng là vong thân, là tự tử? Hẳn là không! Các nhà hiền triết, các tôn giáo đều kêu gọi từ bỏ cái tôi kiêu căng, ích kỷ, bỏ lòng tham sân si, và thậm chí cả tiền tài lẫn danh vọng nữa. Thế nhưng sự từ bỏ mà Chúa Giê-su kêu gọi không chỉ để hoàn thiện bản thân. Ngài kêu gọi chúng ta từ bỏ mọi sự là để: (1) đi theo Ngài, đi theo con đường thập giá mà Ngài đã đi; (2) để trở nên giống Ngài: sống hiền lành, khiêm nhường, khó nghèo, chịu sỉ nhục, ngược đãi; và (3) chết để cứu chuộc nhân loại là những người Ngài yêu mến. Sự bỏ mình đó không huỷ hoại mà dẫn ta đến một cuộc sống dồi dào hơn: “Ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi và Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy.Tiếp tục đọc

15/09. Đứng vững dưới chân Thập giá – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Tuần XXIII Thường Niên – Ga 19,25-27
Đức Mẹ Sầu Bi

Khi thấy thân mẫu và môn đệ mình thương mến đứng bên cạnh, Đức Giê-su nói với thân mẫu rằng: “Thưa Bà, đây là con của Bà.” (Ga 19,27)

Suy niệm: Lễ kính Đức Mẹ sầu bi được cử hành liền sau lễ suy tôn Thánh Giá. Nếu chỉ là hai cây gỗ bắt chéo nhau thành hình chữ thập thì không có gì đáng cho chúng ta phải tôn thờ, nhưng chính vì Đấng là Con Thiên Chúa mang lấy tội lỗi của nhân loại chịu đóng đinh trên cây khổ giá đó mà thập giá đã trở thành Thánh Giá chúng ta tôn thờ. Kính nhớ Đức Mẹ sầu bi không phải là suy tôn sự đau khổ, cổ võ nỗi sầu thảm bi ai. Chúng ta kính nhớ người Mẹ của Đấng chịu đóng đinh, người Mẹ đau đớn trong tâm hồn, nhưng vẫn đi theo Người Con vác thập giá lên đồi Sọ, vẫn đứng vững dưới chân thập giá với một niềm tín thác vào Thiên Chúa, không than vãn bi luỵ nhưng hiệp thông với Người Con; nơi đó Mẹ sinh ra Giáo hội, và trở nên mẫu gương cho cả Giáo Hội, khi đón nhận lời trăn trối của Chúa Giê-su: “Đây là con của Bà.” Tiếp tục đọc

14/09. Thánh giá vinh quang – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần XXIII Thường Niên – Ga 3,13-17
Suy tôn Thánh Giá

“Như ông Mô-sê giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy.” (Ga 3,14)

Suy niệm: Ở phòng truyền thống của Hội Thừa Sai Paris (MEP) hiện nay vẫn còn giữ được những di vật của các thánh tử đạo Việt Nam: những sợi xích, những chiếc gông các vị tử đạo đã mang khi chịu nhục hình, chịu chết được cất giữ cẩn thận trang trọng trong các tủ kính. Tự bản thân, chúng chỉ là những dấu hiệu của khổ nhục; giá trị vật chất của chúng cũng không nhiều. Thế nhưng chúng quí giá vì chúng là bằng chứng cho niềm tin bất khuất của các vị tử đạo. Suy cho cùng, không phải bất cứ cây thập giá nào cũng được tôn vinh mà chỉ có Thập giá Chúa Ki-tô bởi vì nhờ cây Thập Giá đó, Chúa Ki-tô đem lại ơn cứu độ cho nhân loại. Nhờ kết hiệp với Thập giá Chúa Ki-tô, những gông xiềng các vị tử đạo, và nói rộng ra, mọi hy sinh, nỗ lực của chúng ta cũng góp phần dẫn chúng ta đến hạnh phúc cứu độ. Tiếp tục đọc

13/09. Lý do không xét đoán – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần XXIII Thường Niên – Lc 6,27-38
Thánh Gio-an Kim Khẩu, Giám mục, Tiến sĩ HT

Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán.” (Lc 16,37)

Suy niệm: Có nhiều lý do chúng ta không được xét đoán anh em, trong đó có bốn lý do quan trọng sau đây.

  1. Khôngai cóthể biết hết được người khác suy nghĩ, nhận thức, phản ứng thế nào trong mọi trường hợp. Do đó, không thể lấy nhận thức của mình để phán quyết về người khác. Tiếp tục đọc

12/09. Phúc và hoạ – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần XXIII Thường Niên – Lc 6,20-26
Danh Thánh Đức Maria

“Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó… Khốn cho các ngươi là những kẻ giàu có…” (Lc 6,20.24)

Suy niệm: Phúc âm Lu-ca không đề cập đến tám mối phúc, mà là bốn mối phúc và bốn mối ‘hoạ’, tương phản nhau từng đôi một. Chúa nói phúc cho ai nghèo, đói, sầu khổ, bị người đời ghét bỏ vì Chúa. Đồng thời Ngài nói khốn cho ai giàu, no nê, vui cười, được người đời ca tụng. Thật là nghịch với kỳ vọng thông thường của chúng ta. Ta không dốc sức để được giàu có hơn, no ấm hơn, được nhiều niềm vui, nhiều vinh dự hơn đó sao? Ta không cầu chúc nhau thịnh vượng, thành đạt đó sao? Hẳn là Đức Giê-su thừa biết điều đó, sao Ngài vẫn thẳng thắn tuyên bố những điều rất khó được người ta đón nhận như vậy? Tiếp tục đọc

11/09. Vĩ đại nhờ cầu nguyện – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần XXIII Thường Niên – Lc 6,12-19

“Trong những ngày ấy, Đức Giê-su đi ra núi cầu nguyện, và người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa.” (Lc 6,12)

Suy niệm: Thấy thái độ cầu nguyện sốt sắng của vị giáo sư toán nổi tiếng Pascal trước Thánh Thể, một sinh viên đã hỏi ông: “Làm thế nào mà một nhà toán học vĩ đại như giáo sư lại có thể tin và cầu nguyện khiêm nhường như vậy được?” Mỉm cười, vị giáo sư ôn tồn: “Này con, chẳng có ai là vĩ đại cả, và con người chỉ trở nên vĩ đại khi cầu nguyện với Thiên Chúa, vị Chủ Tể trời đất mà thôi.” Quả vậy, cầu nguyện là chuyện trò, là kết hợp với Thiên Chúa, và người cầu nguyện đi vào mối tương giao thân tình với Thiên Chúa. Đức Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay đã cho chúng ta một tấm gương sáng về cầu nguyện: “Ngài đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa”. Tiếp tục đọc

10/09. Môn đệ của Đấng là Sự Sống – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần XXIII Thường Niên – Lc 6,6-11

“Ngày Sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay hủy diệt?”(Lc 6,9)

Suy niệm: Trong hội đường nhỏ bé ngày ấy, có ba loại người: (1) người đau ốm cần giúp đỡ; (2) người tận tâm đem lại sự sống cho kẻ khác; (3) người tìm phương kế để tiêu diệt người khác. Câu hỏi của Đức Giê-su trên đây đặt người Pha-ri-sêu vào thế lúng túng, bởi vì nói đúng tim đen của họ. Trong thế giới rộng lớn ngày nay, vẫn là ba hạng người: (1) những người cần sự nâng đỡ để có sự sống; (2) những người nỗ lực phò sự sống, xây dựng nền văn minh tình thương; và (3) những kẻ chủ trương tiêu diệt sự sống của người khác, để mình có thể sống hưởng thụ sung sướng, hay cổ võ nền văn hóa sự chết. Là Ki-tô hữu, chắc chắn bạn được mời gọi bước theo con đường của Thầy mình. Tiếp tục đọc

09/09. Xin Chúa chữa lành – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Tuần XXIII Thường Niên B – Mc 7,31-37

“Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả: ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.” (Mc 7,37)

Suy niệm: Chúa Giê-su có nhiều cách thế chữa bệnh, Ngài có thể chỉ cần nói một tiếng là người câm điếc được khỏi nhưng ở đây Chúa lại kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, nhổ nước miếng bôi vào lưỡi anh và ngước mắt lên trời nói: “Ép-pha-tha”- “hãy mở ra”. Tại sao Chúa lại dùng nhiều công đoạn nhiêu khê đến thế? Phải chăng qua cử chỉ đụng chạm tới anh, Chúa muốn bày tỏ sự quan tâm hiền dịu của tình yêu thương, và qua đó thực thi quyền năng chữa lành? Qua việc kéo anh ra khỏi đám đông, phải chăng Chúa muốn anh từ nay ra khỏi cái tôi hẹp hòi và mở lòng ra với Chúa, trong mối tương quan thân tình? Tiếp tục đọc

08/09. Maria, tặng phẩm tuyệt vời của Thiên Chúa – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bày Tuần XXII Thường Niên – M1 1,1-16.18-23
Sinh Nhật Đức Trinh Nữ Maria

Mẹ Người là Ma-ri-a đính hôn với Giu-se, trước khi về chung sống với nhau, thụ thai bởi phép Chúa Thánh Thần. (Mt 1,18)

Suy niệm: Có lần các du khách đang thăm viếng các hang động Carlsbad nổi tiếng ở Mexico thì đèn đuốc bỗng nhiên tắt ngúm. Trong đám người quờ quạng trong bóng tối có hai em bé khóc thét lên vì khiếp sợ. Lúc đó người mẹ của hai em lên tiếng bảo: “Các con đừng sợ. Sẽ có người bật đèn sáng trở lại cho chúng ta…” Trình thuật của sách Sáng Thế về tội nguyên tổ tiên báo một người nữ sẽ đạp dập đầu con rắn. Đó là tia sáng an ủi và hy vọng cho nhân loại đang chìm trong bóng tối tội lỗi đầy sợ hãi và thất vọng. Tia sáng đó trở thành chùm sáng trong ngày sinh của Đức Ma-ri-a báo hiệu hừng đông của kỷ nguyên ơn cứu độ đang đến gần. Mẹ là tặng phẩm tuyệt vời của Thiên Chúa dành cho toàn thể nhân loại “bởi Mẹ sinh ra Mặt Trời Công Chính là Chúa Ki-tô, Người đã chiến thắng sự chết và ban cho chúng ta sự sống đời đời” (Đức Gioan Phaolô II). Tiếp tục đọc

07/09. Niềm vui tiệc cưới Nước Trời – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Đầu Tháng Tuần XXII Thường Niên – Lc 5,33-39

“Các ông có thể bắt các bạn hữu đến dự tiệc cưới, ăn chay, đang khi tân lang còn ở với họ chăng?” (Lc 5,34)

Suy niệm: Tiệc cưới luôn luôn là dịp vui mừng; điều này lại càng đúng với phong tục ở Ít-ra-en. Đám cưới thường kéo dài cả tuần lễ có khi tới nửa tháng, là một sự kiện cộng đồng giống như một lễ hội. Người ta đàn ca nhảy múa, ăn uống linh đình. Tâm điểm của tiệc cưới là cô dâu và nhất là chú rể. Sự hiện diện của chú rể là niềm vui trọn vẹn nhất trong một đám cưới.Đức Giê-su thường dùng hình ảnh tiệc cưới để diễn tả niềm vui Nước Trời mà Ngài đem đến cho nhân loại, một niềm vui trọn vẹn và vĩnh cửu. Trong tiệc cưới ấy, Đức Giê-su chính là chú rể và cô dâu là toàn thể nhân loại được qui tụ trong Hội Thánh. Và vì thế “có thể bắt các bạn hữu Ngài ăn chay, đang khi Ngài còn ở với họ chăng?” Tiếp tục đọc

06/09. Hiệu nghiệm của sự vâng lời – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Đầu Tháng Tuần XXII Thường Niên – Lc 5,1-11

“Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” (Lc 5,5)

Suy niệm: Tất cả truyền thống Kinh Thánh xác nhận rằng vâng lời trọng hơn của lễ bởi vì của lễ chỉ là những đồ vật bên ngoài còn vâng lời là cho đi những ý riêng, những tình cảm mà ta ôm ấp trong máu thịt của mình. Vâng lời là cho đi cả con người của ta! Ngoài ra Kinh Thánh ghi lại biết bao mẫu gương chứng minh hiệu quả của đức vâng lời thật là cao quí và to lớn: Áp-ra-ham vâng lệnh Thiên Chúa hiến tế chính I-sa-ác con mình đã mở đầu cho giao ước khai sinh một dân riêng của Chúa; Mẹ Ma-ri-a thưa “vâng” đã đem Con Thiên Chúa đến với loài người; và sự vâng phục của Phê-rô khiến ông và các bạn chài thu được một mẻ cá chưa từng có trước đây trong nghề của mình. Tiếp tục đọc

05/09. Điều chính yếu – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Đầu Tháng Tuần XXII Thường Niên – Lc 4,38-44
Thánh Tê-rê-xa Can-cu-ta

“Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.” (Lc 4,43)

Suy niệm: Chúa Giê-su đến trần gian, công việc chính yếu của Ngài là rao giảng mầu nhiệm Nước Trời; mầu nhiệm mà không có một nhà sáng lập tôn giáo nào trước đó rao giảng. Mầu nhiệm đó mời gọi con người hướng về, vì đó là cội nguồn và là nơi hạnh phúc muôn đời. Chúa Giê-su đã xác định công việc chính yếu của cuộc đời Ngài là rao giảng, Ngài đã dồn sức và miệt mài để công việc đó được hoàn thành: “Tôi được sai đi cốt để làm việc đó.” Tiếp tục đọc

04/09. Để Chúa chiếm ngự – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần XXII Thường Niên – Lc 4,31-37

“Lời ấy là thế nào? Ông ấy lấy uy quyền và thế lực mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất! ” (Lc 4,36)

Suy niệm: Dân chúng nhìn nhận Chúa Giê-su giảng dạy có uy quyền; chính mắt họ nhìn thấy Ngài trục xuất một tên quỷ ra khỏi một người ngay trong hội đường. Ngài hành động rất quyết liệt và mạnh mẽ. Tên quỷ nhận biết Chúa là Đấng Thánh của Thiên Chúa, và biết Ngài đến tiêu diệt chúng. Không cần chi những lời xưng tụng của quỷ, Chúa quát mắng, bảo nó câm đi và trục xuất nó ra khỏi người ấy. Ngài không cho phép nó chiếm ngự linh hồn một người con của Chúa. Chúa Giê-su tỏ ra từ bi với kẻ có tội, nhưng không bao giờ khoan nhượng với quỷ ma là thù địch muôn đời của Thiên Chúa. Tiếp tục đọc

03/09. Đón nhận tha nhân – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần XXII Thường Niên – Lc 4,16-30
Thánh Ghê-gô-ri-ô Cả, Giáo hoàng, Tiến sĩ HT

“Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.” (Lc 4,24)

Suy niệm: Đức Giê-su trở về nhà quê của mình và “chia sẻ Lời Chúa” trong hội đường như người vẫn quen làm. Dân làng một mặt thán phục cách giảng dạy của Người. Họ như “uống” từng lời của Đức Giê-su. Nhưng mặt khác, họ lại bị trói chặt trong cái định kiến chật hẹp của mình. Họ bảo nhau: “Ông này không phải là con ông Giu-se đó sao…”. Họ như muốn lu loa rằng: ông này chỉ là con bác thợ mộc bình thường, bày đặt đi đâu năm bữa nửa tháng về đây lại lên mặt dạy đời cho các ông các bà sao? Thấu suốt tâm tư của họ, Đức Giê-su nói: “Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình” (Lc 4,24). Cay đắng để thốt ra những lời như thế thì trong lòng đã có biết bao xót xa, những tha thiết đem Lời với những người thân sao xa diệu vợi. Tiếp tục đọc

02/09. Thờ Chúa với cả tấm lòng – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Tuần XXII Thường Niên B – Mc 7,1-8a.14-15.21-23

“Dân này tôn kính ta bằng môi bằng miệng, còn lòng trí chúng thì xa ta. Chúng có thờ phượng ta thì cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân.” (Mc 7,6b-7)

Suy niệm: Những người tỏ ra vồn vã bề ngoài nhưng trong lòng lại không phải vậy nếu không phải là kẻ khoa trương “trăm voi không được bát nước xáo” thì cũng là hạng giả dối, đãi bôi. Chúa Giê-su mạnh mẽ lên án thói sống này; Ngài gọi những người sống như thế là giả hình, chỉ “thờ kính Chúa ngoài môi miệng, mà lòng trí thì xa Chúa.” Ngài cho biết lối thờ kính đó là “vô ích”, bởi vì đó là sống theo “những giới luật của người phàm” chứ không phải là thực thi “giới răn của Thiên Chúa”. Và cho dù họ có thực thi “giới răn của Chúa” thì cũng chỉ bằng hình thức bên ngoài chứ không phải với tất cả sự chân thành xuất phát tự đáy lòng. Tiếp tục đọc

01/09. Là tôi trung của Chúa – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Đầu Tháng Tuần XXI Thường Niên – Mt 25,14-30

Ông chủ nói với người ấy: “Khá lắm! Hỡi đầy tớ tài giỏi và trung thành! Được giao ít mà anh đã trung thành, thì tôi sẽ giao nhiều cho anh. Hãy vào mà hưởng niềm vui của chủ anh!” (Mt 25,21)

Suy niệm: Mặc dù chế độ buôn bán nô lệ đã chấm dứt, và biết bao cuộc cách mạng đẫm máu đã diễn ra nhằm giải phóng con người khỏi kiếp nô lệ bị bóc lột, áp bức, thế nhưng nạn buôn người và muôn vàn hình thức người bóc lột người vẫn tồn tại một cách còn tàn bạo và tinh vi gấp bội phần. Từ hơn 2.000 năm nay, Đức Giê-su dạy chúng ta phá bỏ xiềng xích của mối quan hệ chủ-nô ấy bằng cách sống như người tôi trung của Thiên Chúa. Là tôi tớ của Chúa, chúng ta được ban cho làm chủ tài sản của Ngài để sinh lợi. Và khi đã sinh lợi cho Nước Chúa, chúng ta được đồng thừa hưởng gia nghiệp với Ngài, là phần thưởng Ngài dành cho “tôi tớ tài giỏi và trung thành”. Chẳng những thế, vị Chủ đó thân hành trở thành đầy tớ,“sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ” (Lc 12,37). Tiếp tục đọc