20/04. Lương thực trường sinh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần III Phục Sinh – Ga 6,52-59

“Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì sẽ được sống muôn đời.” (Ga 6,54)

Suy niệm: Chàng Rô-bin-sơn trong câu chuyện “Trên Hoang Đảo” của Daniel Defoe đã lấy làm kinh tởm khi thấy người thổ dân moi tim kẻ thù để ăn. Nhưng đối với chàng thổ dân này thì “ăn gì bổ nấy”: ăn cá thì giỏi bơi lội, ăn tim người thì thêm dũng cảm. Chả trách gì mà người Do Thái bị “xốc” khi Chúa Giê-su tuyên bố Thịt Máu Chúa là của ăn nuôi sống con người. Đúng là có lãnh nhận chính Đấng là nguồn mạch sự sống thì mới có thể có sự sống đời đời nơi mình. Nhưng để có thể chấp nhận “ăn Thịt và uống Máu Chúa” – dù là dưới dạng Bánh và Rượu của bí tích – thì phải được ơn ban đức tin. Vì thế, cần có lòng tin mạnh mẽ, mới có thể nhận ra sự hiện diện thật sự của Ngài trong bí tích Thánh Thể. Và hơn nữa cần có lòng mến để có thể tiếp rước Ngài làm của ăn thiêng liêng nuôi sống linh hồn. Tiếp tục đọc

Advertisements

19/04. Đức tin. Hồng ân. Vâng phục – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần III Phục Sinh – Ga 6,44-51

“Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết.” (Ga 6,44)

Suy niệmĐức tin không chỉ là sự đồng ý của trí tuệ con người trước những chân lý Thiên Chúa mạc khải, mà đó còn là hành động con người phó thác chính mình vào Thiên Chúa là Cha và gắn bó với Ngài luôn mãi, bởi họ nhận biết lòng yêu thương của Thiên Chúa dành cho, nhất là ưu ái ban cho con người đức tin. Như Chúa Giê-su đã nói, không ai đến được với Ngài, nếu Chúa Cha không lôi kéo họ, thì đức tin vào Chúa Giê-su là một hồng ân Thiên Chúa ban cho con người. Thánh Phao-lô đã khẳng định như thế: “Nhờ lòng tin mà anh em được cứu độ: đây không phải bởi sức anh em, mà là một ân huệ của Thiên Chúa” (Ep 2,8). Nói cách khác, đức tin đem lại ân huệ của Thiên Chúa, đón nhận đức tin là đón nhận ơn ban của Thiên Chúa. Như thế, đức tin đòi hỏi ta phải đáp đền ơn Chúa ban, làm phát sinh lòng vâng phục Thiên Chúa nơi chúng ta, vì vâng phục chính là kết quả của đức tin. Càng tin vào Thiên Chúa, ta càng vâng theo Lời Chúa dạy. Như vậy, đức tin, ân huệ và vâng phục không thể tách rời nhau. Tiếp tục đọc

18/04. Lộ trình thiêng liêng – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần III Phục Sinh – Ga 6,35-40

Chúa Giê-su nói: “Ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.” (Ga 6,40)

Suy niệm: Các xe hơi đời mới hiện nay đều có gắn thiết bị định vị toàn cầu GPS nhận tín hiệu từ 21 vệ tinh bay chung quanh trái đất, nhờ đó tài xế biết đường nào ngắn nhất tới nơi mình định đến, đường nào một chiều, chỗ nào có thể kẹt xe, v.v… Chúa Giê-su đã tặng ban cho chúng ta một hệ thống định vị thiêng liêng khi Ngài mạc khải ý định của Chúa Cha là cứu rỗi “tất cả những ai thấy và tin” vào Chúa Con. Quả vậy, khi chiêm ngắm Đức Giê-su và đi theo lộ trình thập giá của Ngài, chúng ta không sợ bị lạc trong mê cung của những đam mê, cám dỗ; chúng ta cũng có thể cùng Ngài vượt qua được những hầm bẫy, những chướng ngại vật giăng mắc trên đường. Chỉ dẫn của Chúa Giê-su thật rõ ràng: mục tiêu nhắm tới là thực hiện ý Chúa Cha và lộ trình chính là con đường thập giá. Tiếp tục đọc

17/04. Bánh bở trời: Nhu yếu phẩm – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần III Phục Sinh – Ga 6,30-35

“Tôi bảo thật các ông, không phải ông Mô-sê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi đã cho các ông ăn bánh bởi trời.” (Ga 6,32)

Suy niệm: Thị trường hàng tiêu dùng Việt Nam hiện nay càng ngày càng phong phú về chủng loại, mẫu mã cũng như số lượng, đáp ứng được nhu cầu khách hàng. Thế nhưng những “nhu yếu phẩm” tinh thần vẫn còn khan hiếm cả về chất lượng cũng như số lượng. Điều đáng lo lắng hơn, sự khan hiếm về văn hoá này không được quan tâm, như thể chỉ cần phát triển kinh tế là đủ. Người Do Thái đòi hỏi Chúa làm phép lạ như Mô-sê. Quá bận tâm đến nhu cầu vật chất nên  họ lầm tưởng rằng thứ manna xưa có thể thoả mãn nhu cầu sâu kín của họ. Thế nhưng cơn đói đích thực của họ là cơn đói thiêng liêng mà chỉ có thứ bánh bởi trời đích thực mới có thể thoả mãn. Chúa Giê-su chỉ rõ cho họ: chính Chúa Cha nuôi sống họ chứ không phải Mô-sê và Bánh Bởi Trời đích thực là chính Thân Mình Ngài. Tiếp tục đọc

16/04. Hồn an xác mạnh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần III Phục Sinh – Ga 6,22-29

“Các ông hãy ra công làm việc không phải vì lương thực mau hư nát, nhưng để có lương thực thường tồn đem lại phúc trường sinh.” (Ga 6,27)

Suy niệm: Dù ý thức hay không thì những hoạt động của chúng ta đều nhằm đến một tương lai tốt đẹp hơn: ăn uống, học hành, thể dục, tích lũy của cải… Điều tốt đẹp lý tưởng không chỉ là tiến lên từ chỗ “ăn no mặc ấm” đến chỗ “ăn ngon mặc đẹp,” mà phải là niềm hạnh phúc của con người một cách toàn vẹn, nghĩa là – như người ta thường nói – được cả hồn an xác mạnh. Nếu thân xác cần được cung cấp đầy đủ thức ăn thì linh hồn cũng cần được nuôi dưỡng như vậy. Thường thì người ta dễ nhận ra và lo lắng về sự tiều tụy của cơ thể, sự xuống cấp của nhan sắc hơn là sự èo uột của linh hồn! Và do đó dễ đi đến chỗ thiên lệch“được phần xác, nhếch nhác phần hồn.” Lời Chúa dạy chúng ta phải lo làm việc chăm lo cho phần xác nhưng không phải chỉ vì “của ăn mau hư nát” mà để thân xác cũng được thánh hóa và cùng với linh hồn hưởng phúc trường sinh. Tiếp tục đọc

15/04. Ngỡ ngàng trước Đấng phục sinh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Tuần III Phục Sinh (B) – Lc 24,35-48

Vì mừng quá, các ông vẫn chưa tin và còn đang ngỡ ngàng. (Lc 24,41)

Suy niệm: Để cứu độ con người, Thiên Chúa đã thực hiện những công trình kỳ diệu nơi Đức Giê-su Ki-tô – từ biến cố nhập thể, giáng sinh, cho đến việc Ngài rao giảng và chịu chết – tất cả những điều ấy thật kỳ diệu khiến chúng ta đi từ ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác. Thật vậy, Đức Mẹ đã ngỡ ngàng khi nghe lời sứ thần truyền tin Con Thiên Chúa nhập thể; các mục đồng ngỡ ngàng nhìn thấy trẻ thơ bọc trong khăn, nằm trong máng cỏ; dân chúng ngỡ ngàng trước lời giảng dạy khôn ngoan và các phép lạ Ngài làm. Nhưng vượt trên tất cả là sự ngỡ ngàng khi đứng trước Đấng Phục Sinh: Một cảm xúc pha trộn giữa mừng và sợ, giữa xác tín và kinh ngạc, đó là tâm trạng không thể diễn tả bằng lời của các môn đệ trước những đang diễn ra trước mắt: Đấng mà họ đã chứng kiến chết thảm trên thập giá, họ đã mai táng trong mộ, nay hiện diện bằng xương bằng thịt và nói với họ: “Chính Thầy đây mà!” Sự ngỡ ngàng ấy củng cố nơi họ một đức tin không lay chuyển và một lời chứng đầy xác tín: Chúa đã sống lại thật đúng như lời Kinh Thánh! Tiếp tục đọc

14/04. Đừng sợ! – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Tuần II Phục Sinh – Ga 6,16-21

Nhưng Người bảo các ông: “Chính Thầy đây, đừng sợ!” Họ định rước Người lên thuyền, nhưng ngay lúc ấy, thuyền đã đến nơi họ định tới. (Ga 6,20-21)

Suy niệm: Người ta sợ khi nhận ra sự an toàn, sự sống còn của mình bị đe doạ. Nỗi sợ đã tiềm ẩn trong tiếng khóc của đứa bé khi chào đời vì phải rời bỏ lòng mẹ ấm áp bình yên để sinh vào một thế giới xa lạ. Theo năm tháng của cuộc đời, nỗi sợ lớn lên dưới muôn hình vạn trạng. Nỗi sợ len lỏi trong tâm hồn con người: nhỏ sợ già, già sợ chết; nó gặm nhấm hạnh phúc của biết bao gia đình; nó bóp nghẹt sự phát triển của xã hội; và nó còn có thể làm nản lòng những kẻ tin và đóng khung cả bầu trời Giáo Hội. Quả thế, chỉ với một cơn gió mạnh, các tông đồ đã hoảng hốt đến nỗi quên hết phép lạ Thầy vừa mới làm. Chỉ với một cơn sóng to, bao lời dạy của Chúa đã trôi sông ra biển. Nỗi sợ đẩy các ông tới giới hạn của thân phận con người nhỏ bé tầm thường. Tuy nhiên, ngay khi các ông tuyệt vọng vì nhận ra sự bất lực của mình, Chúa Giê-su đã đến bên để vực dậy niềm tin của các ông: “Chính Thầy đây, đừng sợ.” Không những thế, ngay lập tức, Ngài còn đưa các ông đến nơi các ông định tới- đến bến bờ bình yên. Tiếp tục đọc

13/04. Chúa tính cho – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần II Phục Sinh – Ga 6,1-15
Thánh Mác-ti-nô I, Giáo hoàng, Tử đạo

Đức Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, rồi phân phát cho những người ngồi đó. Cá nhỏ, Người cũng phân phát như vậy. (Ga 6,11)

Suy niệm: Tính toán theo kiểu con người rất thực tế và so đo hơn thiệt. Trước một số đông đến 5.000 người đàn ông, không kể đàn bà trẻ con, các môn đệ tính toán: “Có mua đến 200 quan tiền bánh cũng chẳng đủ cho mỗi người một chút.” Vả lại ở nơi núi đồi hoang vắng này, ai bán bánh mà mua? Chịu thua! Trong đám đông hôm đó có “một em bé có 5 chiếc bánh và 2 con cá, nhưng với ngần ấy người thì thấm vào đâu!” Bó tay! Thế nhưng “điều gì không thể đối với con người, lại là có thể đối với Thiên Chúa.” Đức Giê-su đã thực hiện những cử chỉ sẽ trở thành dấu hiệu riêng của Đức Ki-tô: Ngài cầm lấy bánh, và cá cũng thế, dâng lời tạ ơn và phân phát cho mọi người. Với 5 chiếc bánh và 2 con cá, Ngài đã cho đám đông, tính riêng đàn ông đã là 5.000 người, ăn no nê mà vẫn còn dư 12 thúng đầy! Tiếp tục đọc

12/04. Nói chuyện trên trời – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần II Phục Sinh – Ga 3,31-36

“Đấng từ trên cao mà đến thì ở trên mọi người; kẻ bởi đất mà ra thì thuộc về đất và nói những chuyện dưới đất.” (Ga 3,31)

Suy niệm: “Kẻ bởi đất mà ra thì nói những chuyện dưới đất”, và giả như có nói “những chuyện trên trời” thì cũng nói theo kiểu “những chuyện dưới đất”. Con người dù có ai thông thái khôn ngoan đến mấy đi nữa, khi nói về Thiên Chúa, cũng phải dùng ngôn ngữ loài người và những quan niệm của con người để phóng chiếu lên tới vô cùng, và giả định như thế là Thiên Chúa. Do đó, con người vẫn thường vô tình tạo ra những thần linh theo hình ảnh, sở thích của mình để rồi tôn thờ chính “những thần linh do tay mình làm ra”. Chỉ có Đấng từ trời xuống mới đủ khả năng, đủ thế giá để nói về những sự trên trời. Vì thế, nếu chúng ta muốn biết điều chi về Thiên Chúa, chúng ta chỉ có thể tìm biết từ chính Con Một của Người, Đấng từ trời mà xuống. Và nếu chúng ta muốn đến với Thiên Chúa, chúng ta cũng chỉ có thể đến qua Đức Giê-su Ki-tô, Đấng duy nhất đã chết, sống lại và lên trời. Quả thật, Đức Giê-su Ki-tô là “Đấng Cứu Độ Duy Nhất” của nhân loại. Tiếp tục đọc

11/04. Đức Giêsu, Đấng cứu độ – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần II Phục Sinh – Ga 3,16-21
Thánh Sta-nít-la-ô, Giám mục, Tử đạo

“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.” (Ga 3,16)

Suy niệm: Một khi không tin Chúa Giê-su là Đấng Cứu Độ duy nhất, người ta sẽ tin rằng mọi thứ người ta sở hữu sẽ cứu độ họ. Nhiều người nghĩ rằng tiền bạc của cải đầy đủ sẽ cứu độ họ. Có người cho rằng thế lực, sức khỏe sẽ đem lại sự an toàn vững bền và một thế giá sáng ngời. Nhưng, những thứ sở hữu đó thật mong manh như Chúa Giê-su cảnh báo: “Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?”Kết quả sẽ ra sao nếu ta cứ bám vào bọt biển để bơi? Vì thế, Lời Chúa hôm nay quả thật là Tin Mừng cho chúng ta, vì Thiên Chúa Cha đã ban Con Một của Ngài là Chúa Giê-su để cứu độ chúng ta. Đức thánh cha Phanxicô giải thích rằng, Thiên Chúa không cứu độ chúng ta bằng tờ giấy hay bằng một sắc lệnh nào đó, nhưng bằng chính Con Một của Ngài. Trong Đấng Phục Sinh, Thiên Chúa phục hồi phẩm giá con người bị đánh mất vì tội lỗi và ban sự sống cho những ai đón nhận Đấng Phục Sinh. Thiên Chúa ban Đấng Cứu Độ duy nhất, đồng thời quả quyết, tin vào Chúa Giê-su là cách duy nhất lãnh nhận ơn cứu độ. Tiếp tục đọc

10/04. Ơn tái sinh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần II Phục Sinh – Ga 3,7b-12

“Các ông cần phải được sinh lại bởi ơn trên.” (Ga 3,7b)

Suy niệm: Trước khi trở thành con bướm, con sâu phải chui vào cái kén, hoá thành con nhộng; nhìn bề ngoài, nó dường như đã chết. Và nó còn phải tự mình nỗ lực đến mức kiệt sức, từ bỏ cái kén là tổ ấm an toàn của nó rồi mới hoá bướm được. Đó là qui luật của Tạo Hoá dành cho muôn loài. Còn con người có trí khôn, lại càng phải ý thức được định luật tất yếu đó: Cần phải có sức mạnh của Chúa để tái sinh mình trong ân sủng. Qui luật ấy, hôm nay Chúa Giê-su nhắc lại cho Ni-cô-đê-mô, nhưng thay vì đón nhận nó để sống vững vàng trong niềm tin, thì ông ngạc nhiên như điều không thể có và không thể chấp nhận. Chúa Giê-su khơi lại đức tin cho ông từ chính những kiến thức uyên bác của ông về Thánh Kinh: hình tượng con rắn đồng được treo lên trong sa mạc giải thích cho ông hiểu mầu nhiệm của việc tái sinh: phải tin vào Đấng đã vượt qua cái chết để tới được cõi sống: “Ai TIN vào Ngài thì được sống muôn đời”. Tiếp tục đọc

09/04. Xin vâng như Mẹ – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần II Phục Sinh – Lc 1,26-38
LỄ TRUYỀN TIN

Sứ thần đáp: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” (Lc 1,35.37)

Suy niệm: Đức Mẹ đã đáp lại lời mời gọi của Chúa cách quảng đại khi thưa lời “xin vâng”:“Này tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời thiên thần truyền.” Lời thưa “vâng” ấy tưởng chừng dễ dàng như một hơi thở thoát ra từ môi miệng của Mẹ. Nhưng thực tế không phải thế. Không hề dễ dàng cho một thiếu nữ để hiểu “việc ấy sẽ xảy ra cách nào”; càng không dễ dàng cho Mẹ để giải thích cho người khác về việc mang thai một cách mầu nhiệm, nhất là giải thích cho thánh cả Giu-se, người mà Mẹ đã đính hôn mà chưa về chung sống (Mt 1,18). Và trong suốt cuộc đời còn lại của Mẹ, Mẹ vẫn trung thành với lời thưa vâng ấy, đến độ Mẹ sẵn lòng đi trọn con đường thập giá cùng với Đức Ki-tô. Tiếp tục đọc

08/04. Dấu vết riêng của môn đệ – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Tuần II Phục Sinh B – Ga 20,19-31
KÍNH LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA

“Bình an cho anh em… Như Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em… Hãy nhận lấy Thánh Thần.” (Ga 20,19.21.22)

Suy niệm: Chúa Phục Sinh hiện đến, trao ba điều: bình an, sứ mạng, và Thánh Thần. Chúa Phục Sinh hiện diện bằng xương bằng thịt nhưng chỉ tạm thời thôi. Rồi Người sẽ về cùng Cha. Người vẫn tiếp tục hiện diện với các môn đệ ‘mọi ngày cho đến tận thế’, nhưng là trongThánh Thần, bảo chứng của bình an và nguồn lực của sứ mạng. Từ đây, ‘dấu vết riêng’ ghi trong căn cước của người môn đệ Chúa Giê-su sẽ là sự hiện diện của Thánh Thần. Không thể trực tiếp thấy Thánh Thần nơi tôi, nhưng thế giới có thể thấy dấu vết của Ngài nơi sứ mạng của tôi và nơi sự bình an sâu thẳm (phát tiết thành niềm vui sâu thẳm) trong tâm hồn tôi, cho dẫu bao thăng trầm, bao nghịch cảnh. Tiếp tục đọc

07/04. Nhưng họ không tin – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Tuần Bát Nhật Phục Sinh – Mc 16,9-15

Họ nghe bà nói Chúa sống lại và bà đã thấy Người, nhưng họ không tin. (Mc 16,11)

Suy niệm: Dù Thánh Kinh đã tiên báo, dù Chúa Giê-su cũng nhiều lần báo trước cho các môn đệ rằng Ngài sẽ chịu chết rồi sau ba ngày sẽ trỗi dậy, cái chết bi thảm của Chúa Ki-tô vẫn gây ra nơi các môn đệ Ngài một cú sốc nặng nề đến nỗi họ có say mê Ngài đến mấy cũng không thể bịa ra câu chuyện Thầy mình phá tung cửa mộ sống dậy. Ngay cả khi bà bà Ma-ri-a Mác-đa-la ra mộ từ sáng sớm chạy về báo tin đã thấy Chúa sống lại, họ cũng không tin. Chỉ khi chính họ, những người trong số môn đệ đã tận mắt gặp Ngài, đó là Phê-rô, là Gia-cô-bê, là hai môn đệ làng Em-mau, là Tô-ma, là nhóm Mười Hai, là các tông đồ, là hơn 500 anh em, lúc đó họ mới xác tín Ngài đã sống lại như lời đã báo trước (1Cr 15,4). Một khi đã xác tín, họ sẵn sàng đem cả mạng sống để bảo đảm lời chứng của mình là chứng thật:“Chính Đức Giê-su đó, Thiên Chúa đã làm cho sống lại; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng” (Cv 2,32; 3,15). Tiếp tục đọc

06/04. Thú vị thay được ở bên Chúa! – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần Bát Nhật Phục Sinh – Ga 21,1-14

Đức Giê-su nói: “Anh em đến mà ăn!” Không ai trong các môn đệ dám hỏi “Ông là ai?” vì các ông đã biết rằng đó là Chúa. Đức Giê-su đến cầm lấy bánh, trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy.” (Ga 21,12-13)

Suy niệm: Đức Giê-su đã chết; các tông đồ hoang mang như rắn mất đầu. Giờ đây tuy vẫn ở với nhau nhưng họ có nguy cơ “tụt hậu” để chỉ là một nhóm đồng nghiệp đánh cá với nhau. Thế thôi. Nay Đức Giê-su phục sinh đến với các môn đệ để khôi phục đời sống cộng đoàn đích thực nơi họ. Tiếp tục đọc

05/04. “Những bóng ma trong đời” – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần Bát Nhật Phục Sinh – Lc 24,35-48

Nhưng Người nói: “Sao lại hoảng hốt? Sao lòng anh em còn ngờ vực? Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! Cứ rờ xem, ma đâu có xương có thịt như anh em thấy Thầy có đây?” (Lc 24,38-39)

Suy niệm: Con người là một tạo vật bé nhỏ và yếu đuối trong một vũ trụ bao la, với biết bao sức mạnh khủng khiếp của thiên nhiên, của thú dữ, của súng đạn, của lòng người, của thần chết… Những nỗi sợ hãi đó trở thành những “bóng ma” ám ảnh tâm trí hoặc đe dọa sự an toàn của cuộc sống. Người tông đồ, người tín hữu của Chúa cũng không thoát khỏi căn bệnh “sợ ma” đó. Tệ  hại nhất là “những bóng ma” đó đã làm lung lạc đức tin của họ, để rồi họ “lạc mất” Chúa, không còn nhớ Lời Chúa đã dạy, và không còn nhận ra sự hiện diện của Ngài trong cuộc đời. Đức Ki-tô quả quyết chính Ngài đã chết nhưng đã sống lại và luôn hiện diện và “ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Tiếp tục đọc

04/04. Bước chân đồng hành – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần Bát Nhật Phục Sinh – Lc 24,13-35

Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. (Lc 24,15)

Suy niệm: “Có bạn đồng hành tốt trên đường khiến đường đi dường như ngắn hơn” (Izaak Walton). Người đó chia sẻ với ta niềm vui, nhọc mệt cũng như rủi ro, lo sợ trên đường. Hai môn đệ trên đường về làng Em-mau, trĩu nặng một tâm trạng buồn nản thất vọng, lo sợ, hoang mang. Họ không hiểu được tại sao Thầy mình lại phải chết trên thập giá, họ càng không thể tin lời những người phụ nữ là đã thấy Thầy sống lại. Chính lúc đó Chúa Giê-su đến gần và cùng đi với họ. Người hỏi các ông về điều đang làm các ông quan tâm rồi giải thích Lời Chúa cho các ông. Họ cảm thấy lòng mình được sưởi ấm lên. Khi mời Người ở lại và cùng ăn với họ, họ đã nhận ra Người chính là Đức Ki-tô khi Người bẻ bánh. Ngay lập tức họ quay trở lại Giê-ru-sa-lem gặp các môn đệ để chia sẻ tin mừng đã gặp được Chúa phục sinh. Đức Ki-tô phục sinh, bạn đồng hành của họ đã giúp họ vượt qua cơn thử thách. Tiếp tục đọc

03/04. Tiếng reo vui từ niềm vô vọng – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần Bát Nhật Phục Sinh – Ga 20,11-18

Tôi đã thấy Chúa”, và bà kể lại những điều Người đã nói với bà(Ga 20,18b)

Suy niệm: Bà Ma-ri-a Ma-đa-lê-na đã khóc. Tiếng khóc của người phụ nữ trước ngôi mộ mới an táng bao giờ cũng thật não lòng và làm cho bất cứ ai nghe cũng phải xúc động. Bà khóc trong vô vọng. Lúc này, dù có cả đạo binh thiên thần xuất hiện, bà cũng chẳng quan tâm. Câu hỏi “sao bà khóc?” lại càng vô duyên trước nỗi đau tuyệt vọng của bà: Tôi khóc vì tôi khóc chứ còn vì sao nữa! Tất cả đã chấm hết khi tảng đá lấp kín cửa mộ. Và giờ đây, cả đến xác của Thầy cũng không còn nữa. Giữa cơn tuyệt vọng của bà, Chúa Giê-su hiện đến. Ngài gọi đúng tên bà, tiếng gọi đầy yêu thương. Chỉ có Thầy Giê-su mới gọi bà như thế, không thể nhầm lẫn được. Tiếng gọi đầy yêu thương của Thầy đã khiến tâm hồn tưởng đã chết của bà được sống lại. Bà đã khóc, những bây giờ, từ vực sâu vô vọng, bà đáp lại trong tiếng reo vui của tình yêu: “Ráp-bu-ni! Lạy Thầy!” Tiếp tục đọc

02/04. Alleluia! Chúa đã Phục Sinh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần Bát Nhật Phục Sinh – Mt 28,8-15

“Chị em đừng sợ! Về báo cho anh em của Thầy để họ đến Ga-li-lê. Họ sẽ được thấy Thầy ở đó.” (Mt 28,10)

Suy niệm: Sự kiện khủng khiếp của buổi chiều thứ Sáu vẫn còn in đậm nét trong tâm khảm của những môn đệ và các người phụ nữ đi theo Chúa Giê-su. Chưa hết khiếp sợ, giờ đây các phụ nữ ra mộ Chúa từ sáng sớm ngày đầu tuần lại phải một phen kinh hoàng khi chứng kiến những sự phi thường nơi mộ Ngài. Nhưng rồi chính Đức Ki-tô, Đấng Phục Sinh, đã xuất hiện trấn an họ đừng sợ. Ngài đã từng trấn an họ như thế khi họ ở trên thuyền gặp cơn sóng to gió lớn, khi Ngài đi trên mặt nước Biển Hồ mà đến với họ (Mt 14,24-27). Giờ đây cũng chính Ngài đã sống lại, hiện ra với họ và đem lại cho họ niềm vui và hy vọng. Niềm vui không dừng lại ở đó: họ mau mắn ra đi loan báo cho các “anh em của Thầy” để họ cũng được thấy Thầy. Tiếp tục đọc

01/04. Từ “Thấy” đến “Tin” – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Phục Sinh B – Ga 20,1-9
MỪNG CHÚA SỐNG LẠI

Ông Si-mon Phê-rô vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. (Ga 20,6-8)

Suy niệm: Những điều Gio-an thấy tại mộ Chúa vào buổi sáng ngày thứ nhất trong tuần hôm ấy được trình bày một cách rõ ràng, mạch lạc và chính xác chẳng khác nào một biên bản hiện trường: – việc Gio-an đến mộ nhưng nhường cho Phê-rô vào trước; – hiện trường ngôi mộ được bảo vệ nguyên vẹn  (khăn liệm và các giải băng vải được gấp xếp gọn ghẽ trong mộ…); – sự hiện diện của 2 nhân chứng (Phê-rô và Gio-an) tại ngôi mộ trống. Những điều Gio-an “thấy” chỉ là một ngôi mộ trống với những chứng tích còn lại. Và từ những điều trông thấy đó, Gio-an đã khẳng định ngắn gọn và chắc nịch: “Ông đã thấy và đã tin”. Tiếp tục đọc