Tag Archives: 5 phút Lời Chúa mỗi ngày

18/08. Giá trị gia đình.

Thứ Sáu Tuần XIX Thường niên – Mt 19,3-12

“Như vậy, họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt.”(Mt 19,6)

Suy niệm: Năm 1996, bà Lucid, một trong 6 nữ phi hành gia đầu tiên thuộc Cơ quan NASA Hoa Kỳ đã thực hiện một phi vụ vũ trụ mang tính lịch sử và đã trở thành người phụ nữ đầu tiên sống lâu nhất trên không gian. Bà đã bay vòng quanh trái đất 3.008 lần, trong thời gian 4.512 giờ. Tổng cộng chiều dài mà bà đã bay trong suốt 6 tháng 8 ngày là 67.454.841 dặm. Thật là một thành tích không ngờ đối với một phụ nữ. Bí quyết đã giúp bà vượt qua mọi trở ngại để đạt tới thành công đó chính là sự gắn bó của cuộc đời bà với gia đình, như bà đã thú nhận: trong suốt thời gian 188 ngày bồng bềnh trên không gian, tâm hồn bà luôn hướng về Michael Lucid, người chồng đã cùng chung sống 28 năm và ba đứa con tại thành phố Houston, bang Texas.
Tiếp tục đọc

17/08. Tha thứ.

Thứ Năm Tuần XIX Thường niên – Mt 18,21-19,1

“…hết lòng tha thứ cho anh em mình.” (Mt 18,35)

Suy niệm: Ta dễ đồng cảm với cơn phẫn nộ của ông chủ đối với tên đầy tớ mắc nợ ông mười ngàn yến vàng, bởi vì trong khi y được tha bổng món nợ kếch xù đó, y lại không chịu tha cho người bạn mắc nợ y chỉ có một trăm quan tiền. Y lãnh hậu quả xứng đáng, là phải trả toàn bộ món nợ “cho đến đồng xu cuối cùng.” Chúa Giê-su thật tài tình khi diễn tả sự cách biệt lớn lao giữa hai món nợ. Cùng một lối so sánh đó, nhóm Các Giờ Kinh Phụng Vụ đã dịch kinh Lạy Cha như sau: “Xin tha tội cho chúng con, như chúng con cũng tha cho kẻ có lỗi với chúng con.” Quả thật, tội chúng ta xúc phạm đến Chúa thì nhiều và nặng nề hơn là lỗi anh em xúc phạm đến ta.
Tiếp tục đọc

16/08. Thầy ở giữa họ.

Thứ Tư Tuần XIX Thường niên – Mt 18,15-20
Thánh Tê-pha-nô Hung-ga-ri

“Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ.” (Mt 18,20)

Suy niệm: Trong tuần lễ cầu nguyện cho sự hiệp nhất của các tín hữu, Đức Thánh Cha đã có những buổi cầu nguyện đại kết với các tôn giáo bạn. Dù có những khác biệt về giáo lý và thực hành đạo ở các Giáo hội, nhưng sự hiệp nhất trong cầu nguyện cho thấy sự hiện diện sống động của Đức Ki-tô trong niềm tin. “Vì ở đâu có hai ba người họp lại nhân danh Thầy, thì có Thầy ở đấy, giữa họ” (Mt 18,20). Các Giáo Hội hợp nhau lại để cùng nhau cầu nguyện, xin lỗi nhau, tha thứ cho nhau, chia sẻ cho nhau để có thêm sự hiểu biết và xóa đi những khoảng cách trước đây.
Tiếp tục đọc

15/08. Đời tôi là lời ca ngợi.

THỨ BA TUẦN 19 TN Thứ Ba Tuần XIX Thường niên – Lc 1,39-56
Đức Mẹ Lên Trời

“Thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng Cứu độ tôi.”(Lc 1,47)

Suy niệm: Lời ca ngợi Thiên Chúa của Mẹ Ma-ri-a cũng như của bà Ê-li-sa-bét là những lời phát xuất từ kinh nghiệm đức tin. Bà Ê-li-sa-bét nhìn xuống bào thai mình đang cưu mang và bày tỏ niềm vui sống động ngay trong chính bản thân mình: “Hài nhi nhảy mừng trong lòng tôi.” Mẹ Ma-ri-a cũng chia sẻ niềm vui khôn tả “thần trí tôi hớn hở vui mừng” bởi vì Chúa đã làm “biết bao điều kỳ diệu” nơi Mẹ. Mỗi người một cách, nhưng cả hai đều loan báo tin vui ấy bằng chính cảm nghiệm của mình. Thiên Chúa của cha ông không phải là một vị thần xa lạ, nhưng luôn đồng hành với lịch sử dân Chúa chọn, và hơn nữa, chính họ còn cảm nghiệm được bàn tay của Ngài can thiệp cách đặc biệt trong cuộc đời họ hôm nay, lúc này. Kinh nghiệm đức tin này làm cho họ luôn tràn ngập niềm vui dù khó khăn đầy dẫy, và nhất là làm cho tin vui họ loan đi có sức thuyết phục. Có gì đáng tin hơn lời của những chứng nhân?
Tiếp tục đọc

14/08. Lời và quyền năng.

Thứ Hai Tuần XIX Thường niên – Mt 17,22-27
Thánh Mac-xi-mi-li-a-nô Ma-ri-a Kôn-bê, Linh mục, Tử đạo

“Nhưng để khỏi làm gai mắt họ, anh ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, thì bắt lấy, mở miệng nó ra: anh sẽ thấy môït đồng tiền bốn quan… nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh.” (Mt 17,27)

Suy niệm: Ngay sau khi loan báo cuộc thương khó lần thứ nhất, Chúa Giê-su hiển dung, tỏ bản tính Thiên Chúa cho ba môn đệ Phê-rô, Gio-an, Gia-cô-bê. Và khi Chúa Giê-su loan báo cuộc thương khó lần thứ hai, thì liền đó là câu chuyện Chúa Giê-su truyền cho Phêrô: ‘ra biển thả câu; con cá nào câu được trước hết, mở miệng nó ra sẽ thấy một quan tiền và đem đi nộp thuế’. Phê-rô nghe một lệnh truyền như thể giỡn chơi. Thế nhưng điều làm nên đá tảng Phê-rô, đó là ông đã đặt niềm tin vào Chúa: ra biển thả câu; cũng như những lần khác, ông đã nghe lời Chúa, thả lưới bên phải mạn thuyền, đi trên biển mà đến với Ngài. Phê-rô đã làm theo lời Chúa Giê-su và nhờ đó quyền năng của Ngài được thi thố trên ông.
Tiếp tục đọc

13/08. Niềm tin thắng lo sợ.

Chúa Nhật Tuần XIX Thường niên Năm A – Mt 14,22-33

Đức Giê-su bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!”(Mt 14, 27)

Suy niệm: Sợ hãi là tâm trạng thường tình khi ta đứng trước những hiểm nguy, những mối đe dọa nghiêm trọng. Không ít những sách báo hướng dẫn cách thức đương đầu với các mối lo sợ để có cuộc sống an vui hạnh phúc. Chúa Giê-su không xa lạ với những nỗi âu lo sợ hãi của con người. Chính Ngài trong vườn Giết-sê-ma-ni đã trải qua những giây phút kinh hoàng sợ hãi. Tuy nhiên Phúc Âm cho thấy, Ngài là Thiên Chúa toàn năng. Ngài đã chiến thắng và luôn sẵn sàng để giúp con người chiến thắng nỗi lo sợ. Ngài có đủ uy quyền để chế ngự mọi thế lực ác thần và mang đến cho ta sự bằng an, hạnh phúc đich thực miễn là ta đặt niềm tin nơi Ngài. Khi các môn đệ hốt hoảng vì sóng to gió lớn Ngài ra lệnh cho trời im biển lặng và khiển trách Phê-rô khi ông tỏ ra kém lòng tin.
Tiếp tục đọc

12/08. Bó tay vì yếu lòng tin.

Thứ Bảy Tuần XVIII Thường niên – Mt 17,14-20
Thánh Gio-an-na Phan-xi-ca Săng-tan, Nữ tu

“Ôi thế hệ cứng lòng không chịu tin và gian tà! Tôi còn phải ở với các người tới bao giờ, còn phải chịu đựng các người tới bao giờ nữa?” (Mt 17,17)

Suy niệm: Trước khi sai 12 tông đồ đi rao giảng Tin Mừng, Chúa Giê-su đã ban cho các ông “quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền” (Mt 10,1). Vậy mà hôm nay, các ông lại bó tay, không làm sao trừ quỷ và chữa lành cho em bé được. Lời Chúa trách móc tựa như một mũi tên nhắm một lúc hai con chim. Ngài không chỉ nói đến những người đang cầu xin Ngài trừ quỷ, mà trước hết nhắm đến các môn đệ của Ngài. Lời Chúa Giê-su nói riêng cho các môn đệ giải thích điều đó: “Tại anh em kém lòng tin.” Quyền năng Chúa ban cho các ông để trừ quỷ không phải là một thứ bùa chú hay công thức máy móc ban một lần là xong, mà phải được nuôi dưỡng bằng một đức tin sống động, thể hiện qua một đời sống thánh thiện trong hy sinh và cầu nguyện.
Tiếp tục đọc

11/08. Chọn lựa theo Chúa.

Thứ Sáu Tuần XVIII Thường niên – Mt 16,24-28
Thánh nữ Cla-ra

“Nếu người ta được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì nào có lợi gì? Hoặc người ta sẽ lấy gì mà đổi mạng sống mình.”(Mt 16,26)

Suy niệm: Đức tin Ki-tô giáo cho chúng ta biết sau cuộc sống ở đời này, còn có một đời sống vĩnh cửu, đó là hạnh phúc thiên đàng mà Thiên Chúa đã dọn sẵn cho chúng ta và mời gọi chúng ta hãy cố gắng để đạt được. Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay một lần nữa xác định cho chúng ta thấy thực tại trần gian này đứng ở đâu trên bậc thang giá trị của ki-tô hữu. Của cải vật chất cũng như đời sống trần thế hôm nay là điều đáng quý, đáng trọng mà ai ai cũng phải biết nâng niu giữ gìn. Nhưng còn một thực tại khác nữa mà không ai trong chúng ta được đánh mất, đó là phần rỗi của chính mình và hạnh phúc Nước Trời. Như thế, việc phân định thật quan trọng để nhờ đó, chúng ta biết chọn lựa giữa điều quan trọng và phụ thuộc, điều gì chính yếu và phụ tùy trong cuộc sống hôm nay.
Tiếp tục đọc

10/08. Hy sinh quên mình.

THỨ NĂM TUẦN 18 TNThứ Năm Tuần XVIII Thường niên – Ga 12,24-26
Thánh Lô-ren-xô, Phó tế, Tử đạo

“Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà… chết đi, nó mới sinh nhiều hạt khác.” (Ga 12,24)

Suy niệm: Cạnh tranh sinh tồn vốn đã là quy luật. Ở đâu cũng có sự hơn thua. Ở trường có thi tuyển, xếp hạng, thí sinh phải ‘chọi’ với nhiều người để qua cửa đại học. Ra đời có đấu thầu, giành thị trường, tranh cúp, thi đấu. Người con gái được coi là “đẹp” nhất là người phải thắng hàng vạn cô khác để đoạt chiếc vương miện hoa hậu! Trong khi đó không thiếu những con người sẵn sàng nghe Lời Chúa hôm nay ‘hạ mình xuống để người khác được nâng cao’. Cuộc đời họ kết nối những hy sinh âm thầm, những cống hiến không được nhắc nhớ. Họ không tìm vinh quang cho cá nhân mình. Nếu phải tìm chiến thắng, họ làm sao để tất cả cùng chiến thắng. Luật sống của họ là định luật hạt lúa bất hủ của Chúa Giêsu: mục nát đi để sinh ra nhiều bông hạt.
Tiếp tục đọc

09/08. Ơn cứu độ cho mọi người.

THỨ TƯ TUẦN 18 TNThứ Tư Tuần XVIII Thường niên – Mt 15,21-28
Thánh Bê-nê-đi-ta Thánh Giá, Nữ tu, Tử đạo

“Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” … “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật.” (Mt 15,27.28)

Suy niệm: Cho đến nay, lối sống đạo của nhiều Ki-tô hữu chúng ta khiến người khác nghĩ rằng Đạo chỉ giới hạn trong khuôn viên nhà thờ, trong hàng rào nhà người công giáo, không thể ra xa hơn. Bỗng dưng, người ta tự rào kín Nước Thiên Chúa trong một mảnh đất nhỏ, một nhóm người quen thuộc. Người Do Thái ngày xưa cũng tưởng rằng lời Chúa hứa dành cho Áp-ra-ham và dòng dõi ông, như thể ân sủng của Thiên Chúa là độc quyền của họ. Hậu quả là họ đã lánh xa các anh chị em khác và tự làm nghèo đi các ân sủng mình được nhận lãnh. Thực ra, Thiên Chúa muốn mọi dân nước cũng được hưởng ân phúc từ dòng dõi của Áp-ra-ham. Đức Giê-su cũng không giới hạn sứ mạng của Người chỉ nơi biên giới Do Thái, mà mở rộng ra đến mọi dân tộc. Hơn nữa, Ngài còn nêu lòng tin của người phụ nữ Ca-na-an này như một gương mẫu cho các tín hữu. Bởi ý muốn của Thiên Chúa là cứu độ hết mọi người (x. 1Tm 2,4), và những người chưa biết Chúa đã là mảnh đất tốt sẵn chờ hạt giống Tin Mừng gieo vào (x. Vat II, Lumen Gentium 16).
Tiếp tục đọc

08/08. Đứng vững trước sóng gió cuộc đời.

Thứ Ba Tuần XVIII Thường niên – Mt 14,22-36
Thánh Đa-minh, Linh mục

Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với!” (Mt 14,29-30)

Suy niệm: Sóng gió là một phần của cuộc đời. Và người Việt Nam có câu: “Có cứng mới đứng đầu gió.” Nhưng lấy gì làm chắc rằng ta sẽ luôn đủ “cứng” để đương đầu với những bão táp phong ba nhiều khi vừa rất khủng khiếp vừa rất bất ngờ? Không ít người đã đặt vấn nạn: “Có Chúa, có Thượng Đế làCha sao lại để con cái khổ sở vùi dập trong bất công và chém giết lẫn nhau như thế?” Một chất vấn rất thách thức chúng ta mà câu trả lời không bao giờ đơn giản và dễ dàng. Khi sóng gió cuộc đời ập đến: nghèo túng, thất nghiệp, bệnh tật, hoạn nạn, thi hỏng, bị phản bội, bị bỏ rơi…, có được bao nhiêu Ki-tô hữu biết kiên vững trông cậy vào Chúa và không chút nao núng hoảng sợ? Hay chúng ta cũng dễ nghi ngờ và sụp đổ như Phê-rô ngày xưa, không đủ ‘cứng’ để đứng đầu gió?

Tiếp tục đọc

07/08. Tấm bánh cho muôn người.

Thứ Hai Tuần XVIII Thường niên – Mt 14,13-21
Thánh Xít-tô II, Giáo hoàng và Các Bạn Tử đạo

Đức Giê-su trông thấy một đoàn người đông đảo thì chạnh lòng thương. (Mt 14,14)

Suy niệm: Khi về nhận xứ Ars, Cha Thánh Vianney đã ưu tư vì thấy giáo hữu, đàn chiên của Chúa, không được chăm sóc chu đáo; hơn thế nữa, sự sa sút về đạo đức còn là nỗi lo âu hơn cả đói cơm, thiếu áo. Thánh Vianney đã có cùng một tâm trạng như Chúa Giê-su. Ngài không thể không “chạnh lòng” mỗi khi nhìn thấy dân chúng lầm than trong cảnh cùng cực thể xác cũng như tinh thần. Trước những người đang đói khát Lời hằng sống mà quên cả cơn đói thể xác, Chúa đã hoá bánh ra nhiều để tiên báo chính Ngài sẽ trở nên tấm bánh bẻ ra để nuôi sống muôn người.
Tiếp tục đọc

06/08. Vâng phục để được biến đổi.

Chúa Nhật Tuần XVIII Thường niên – Mt 17,1-9
CHÚA HIỂN DUNG

“Các ngươi hãy vâng nghe lời Người.” (Mt 17,5)

Suy niệm: Khi Chúa Giê-su loan báo Người sẽ bị bắt và bị giết chết, các môn đệ không thể chấp nhận Thầy mình phải chịu số phận thảm hại như thế. Các ông đã ngăn cản, và xin Thiên Chúa thương, đừng để Thầy gặp chuyện ấy. Chúa Giê-su đã khiển trách các ông, và để chuẩn bị tư tưởng cho các ông đón nhận những điều sắp xảy đến, Chúa Giêsu tỏ lộ bản tính Thiên Chúa sáng láng cho các ông. Các ông vui thích khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Và khi nghe tiếng phán: “các ngươi hãy nghe lời Người”, các môn đệ kinh hoàng, sấp mặt xuống đất. Trải nghiệm của các môn đệ cũng là bài học cho chúng ta: Nếu chúng ta vâng nghe, sống theo lời Chúa phán dạy, chúng ta cũng sẽ được biến đổi, và chính chúng ta cũng sẽ ngỡ ngàng. Các vị thánh cũng xuất thần ngỡ ngàng khi chiêm ngắm mầu nhiệm của Thiên Chúa.
Tiếp tục đọc

05/08. Trả giá cho sự thật.

Thứ Bảy Đầu Tháng Tuần XVII Thường niên – Mt 14,1-12
Cung hiến Thánh đường Đức Ma-ri-a

Nhà vua lấy làm buồn, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên truyền lệnh ban cho cô. Vua sai người vào ngục chặt đầu Gio-an. (Mt 14,9-10)

Suy niệm: Hê-rô-đê mang tiếng là độc dữ tàn bạo nhưng thực chất lại là người nhu nhược. Trước hết, do không thắng được đam mê dục vọng, bạo vương đã cướp lấy Hê-rô-đia, vợ của Phi-líp anh mình. Khi Gio-an can ngăn, vua không can đảm sửa sai, lại còn bỏ tù người dám nói sự thật. Vua muốn giết Gio-an, nhưng không dám ra tay vì sợ dân chúng. Cuối cùng, chỉ vì chiều ý một cô gái, do một lời hứa cao hứng lúc trà dư tửu hậu, vua đã hạ sát vị ngôn sứ. Trong khi đó, qua cái chết can trường, vị Tiền hô của Chúa đã đóng trọn vai trò chứng nhân bất khuất, dám sống và dám chết để phụng sự sự thật.
Tiếp tục đọc

04/08. Vượt qua để biết rõ.

Thứ Sáu Đầu Tháng Tuần XVII Thường niên – Mt 13,54-58
Thánh Gio-an Ma-ri-a Vi-a-nê, Linh mục

“Ông không phải là con bác thợ mộc sao? Mẹ của ông không phải là bà Ma-ri-a; anh em của ông không phải là các ông Gia-cô-bê, Giô-xếp, Si-mon và Giu-đa sao? Và tất cả chị em của ông không phải là bà con lối xóm của chúng ta sao?” (Mt 13,55-56)

Suy niệm: Người đời thường đánh giá kẻ khác theo định kiến: “Trứng rồng thì nở ra rồng, lui điu thì nở ra dòng lui điu.” Như thế số phận mỗi người đều đã an bài: “Con vua thì lại làm vua. Con sãi chùa thì quét lá đa.” Dân làng Na-da-rét biết rõ lý lịch trích ngang của Đức Giê-su, với hoàn cảnh và nghề nghiệp của Người. Họ nói vanh vách rằng: “Ông Giê-su là con bác thợ mộc Giu-se, mẹ của ông là bà Ma-ri-a, bà con với các ông Gia-cô-bê, Gio-xếp, Si-mon và Giu-đa…” Với cái hiểu biết bị đóng khung như thế, họ không hiểu được tại sao Đức Giê-su lại có thể giảng dạy một cách khôn ngoan và làm phép lạ một cách kỳ lạ. Cái biết dựa trên lý lịch trích ngang có chăng chỉ cho biết Đức Giê-su với bản tính nhân loại, trong khi Đức Giê-su còn là mầu nhiệm của bản tính Thiên Chúa.
Tiếp tục đọc

03/08. Nhắm tới trận chung kết.

Thứ Năm Đầu Tuần XVII Thường niên – Mt 13,47-53

“Nước Trời cũng giống như chuyện chiếc lưới thả xuống biển…”(Mt 13,47)

Suy niệm: Giải bóng đá chưa khai mạc, người ta đã ồn ào tiên đoán những đội bóng nào sẽ vào chung kết và đội nào sẽ vô địch. Càng đi sâu vào giải càng nhiều bất ngờ. Nhưng dẫu cho có bất ngờ, đội vô địch bao giờ cũng phải thực sự là một đội mạnh. Dụ ngôn lưới cá được đặt sau một loạt các dụ ngôn về Nước Trời, tổng hợp chủ đề của các dụ ngôn đó để tiết lộ về toàn cảnh hồi chung kết của cuộc đua vào Nước Trời: đó là sự phân định rạch ròi giữa tốt và xấu, và dù thế nào đi nữa, chỉ có những gì thực sự là tốt mới được vào Nước Trời. Vì thế, trong trận chung kết để vào Nước Trời, không có chuyện người này loại bỏ kẻ kia, mà chỉ có những người tự loại bỏ mình ra khỏi Nước Trời vì trong cuộc sống họ đã không dứt khoát loại bỏ điều xấu để chọn điều tốt.
Tiếp tục đọc

02/08. Tiêu chí lớn nhất để chọn.

Thứ Tư Đầu Tháng Tuần XVII Thường niên – Mt 13,44-46
Thánh Phê-rô Giu-li-a-nô Ê-ma, Linh mục

TIÊU CHÍ LỚN NHẤT ĐỂ CHỌN

 “Nước Trời giống như chuyện kho báu… người kia tìm được, bán tất cả những gì ông có để mua.” (Mt 13,44)

Suy niệm: Nhiều người lựa chọn dựa trên tiêu chí “nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con khôn, sống lâu hạnh phúc.” Nhưng cũng có lắm cách chọn lựa thật ngược đời, gây sốc. Cha M. Kolbe tự nguyện chết thay cho người bạn tù trong trại tập trung Đức Quốc Xã. Cha Đa-miêng tình nguyện phục vụ người phong, để rồi cha qua đời vì chính căn bệnh của những người mà cha tận tâm săn sóc. “Tôi chết vì bệnh phong cùi, nhưng tôi là một thừa sai sung sướng nhất trên địa cầu này.” Cha viết như thế cho một người bạn, vì tin rằng mình đã tìm được kho báu vô giá là Nước Trời, tiêu chí lớn nhất cho lựa chọn của ngài.
Tiếp tục đọc

01/08. Mặt trận không yên tĩnh.

Thứ Ba Tuần XVII Thường niên – Mt 13,36-43
Thánh An-phong Ma-ri-a Li-gô-ri, Giám mục, Tiến sĩ HT

MẶT TRẬN KHÔNG YÊN TĨNH

“Kẻ gieo hạt giống tốt là Con Người. Ruộng là thế gian. Hạt giống tốt là con cái Nước Trời. Cỏ lùng là con cái Ác Thần. Kẻ thù đã gieo cỏ lùng là ma quỉ. Mùa gặt là ngày tận thế.” (Mt 13,37)

Suy niệm: Người Việt Nam dễ phì cười khi nghe chuyện có kẻ làm ruộng mà để mặc cỏ dại lớn lên cùng với lúa. Nhưng đôi khi trường hợp này cũng xảy ra (chẳng hạn, bạn trồng lúa rẫy đại trà, lại gặp mưa dai dẳng, cỏ sinh sôi rất nhanh, bạn sẽ không làm cỏ kịp.) Và như thế, một cuộc đấu tranh sinh tồn sẽ diễn ra giữa lúa và cỏ dại. Cuộc đấu tranh này không ồn ào, nhưng rất gay cấn và quyết liệt. Dù bạn là lúa hay cỏ, nếu bạn để mình bị lấn lướt, chèn ép, thì bạn sẽ bị chết ngạt. Cuộc chiến giữa con cái Nước Trời và con cái Ác thần đang diễn ra trên mặt đất này cũng thế. Thử hình dung, nếu bạn biết được tất cả những gì đã xảy ra ở khắp mọi nơi tại Sài Gòn hoặc Hà Nội trong 24 giờ vừa qua, và bạn làm một thống kê 2 cột về các việc tốt lành và các việc xấu xa mà người ta đã nghĩ . nói . làm. Cột nào sẽ áp đảo cột nào? Bạn có mơ nhận được một kết quả lạc quan không?
Tiếp tục đọc

31/07. Là men Tin Mừng.

Thứ Hai Tuần XVII Thường niên – Mt 13,31-35
Thánh I-nha-xi-ô Lôi-ô-la Linh mục

LÀ MEN TIN MỪNG

“Nước Trời cũng giống như chuyện nắm men bà kia lấy vùi vào ba đấu bột, cho đến khi tất cả bột dậy men.” (Mt 13,33)

Suy niệm: Ba đấu bột khoảng 50kg bột, một khi đã dậy men, trương nở, đủ cho cả trăm người ăn no và ngon miệng. Ta có được thành quả ngoạn mục này đang khi chỉ cần một nắm men nhỏ xíu, rất ít so với khối bột to lớn. Nắm men thật kỳ diệu, âm thầm tác động đêm ngày để đem lại kết quả mấy ai ngờ. Nắm men ấy là hình tượng của người Ki-tô hữu giữa khối bột nhân loại, đặc biệt như trong xã hội Việt Nam hôm nay. Tại nhiều vùng miền, các Ki-tô hữu chỉ chiếm một tỷ lệ rất nhỏ bé. Tuy vậy, ta không tự ti hay ngã lòng, nhưng nỗ lực trở thành men Tin Mừng cho môi trường mình sống, để môi trường ấy được công bằng và liên đới hơn, huynh đệ và nhân nghĩa hơn.
Tiếp tục đọc

30/07. Vì viên ngọc quý Giê-su.

Chúa Nhật Tuần XVII Thường niên (Năm A) Mt 13,44-52

VÌ VIÊN NGỌC QUÝ GIÊ-SU

“Tìm được viên ngọc quý, vị doanh nhân ra đi, bán tất cả những gì mình có mà mua viên ngọc ấy.” (Mt 13,46)

Suy niệm: Với rất nhiều người, tiền bạc là kho báu của đời họ; với một số người khác, quyền lực, danh tiếng lại là thứ ngọc quý giá số một. Với người này, thú vui cuộc đời là kho báu đáng tìm kiếm; đang khi ấy, với người khác, kiến thức lại là loại châu ngọc quý giá không gì sánh bằng. Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giê-su nói với ta rằng Nước Trời mà Ngài đem đến trần gian phải được xem là kho báu, là viên ngọc quý báu nhất, và ta phải tìm mọi cách có được kho báu, viên ngọc ấy. Dù một thoáng tình cờ như người nông dân hay dành cả cuộc đời săn lùng như vị doanh nhân, cả hai đều có cách ứng xử giống nhau: vui mừng bán tất cả để tậu thửa ruộng hay sắm viên ngọc quý. Vui mừng, hạnh phúc hy sinh tất cả để được vào Nước Trời cũng phải là cách hành xử của ta.
Tiếp tục đọc