Đường về quê Mẹ – Đoàn Văn Cừ (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

 Đường về quê Mẹ 

U tôi ngày ấy mỗi mùa xuân
Dặm liễu mây bay sắc trắng ngần
Lại dẫn chúng tôi về nhận họ
Bên miền quê ngoại của hai thân

Tôi nhớ đi qua những dặm đề
Những dòng sông trắng lượn ven đê
Cồn xanh, bãi tía kề liên tiếp
Người xới cà, ngô rộn bốn bề

Tiếp tục đọc

Advertisement

Tuyển thơ về Cha Mẹ – Tuyển tập thơ

***

Bé bỏng – Nguyễn Thái Dương
Bóng mây – Thanh Hào
Bông trang cúng Mẹ – Phan Thị Nguyệt Hồng
Dâng Mẹ – Kim Ba
Đường về quê Mẹ – Đoàn Văn Cừ
Giận Mẹ – Vân Anh
Giảng thơ Kiều, nhớ Mẹ – Đoàn Thương Hải
Khóc Mẹ – Biển Hồ
Khói chiều – Phạm Thanh Chương
Lời ru của Mẹ – Kiều Anh
Mẹ – Chu Thị Hằng
Mẹ – Đỗ Trung Lai
Mẹ – Văn Cao
Mẹ đừng đi xa nữa – Đỗ Xuân Bình
Mẹ quê – Nguyễn Tam Phù Sa
Mẹ tôi – Đồng Đức Bốn
Mẹ tôi – Phan Chín
Mẹ trùng khơi – Lê Nhược Thủy
Mẹ và quả – Nguyễn Khoa Điềm
Mười năm vắng Mẹ – Khánh Hạ
Ngày bắt đầu từ đâu? – Vương Thừa Bình
Ngày mai mùa xuân – P.N. Thường Đoan
Nghĩ về Mẹ – Đặng Hấn
Ngủ bên chân Mẹ – Kiên Giang
Người Mẹ – Vũ Thị Huyền
Nỗi thương Cha Mẹ – Vương Sỹ Ca
Tảo tần – Nguyễn Liên Châu
Thấy cây nhớ Mẹ – Ngô Duy Huân
Tình Mẹ – Ngô Cang
Tình Mẹ – Võ Hồng
Tóc Mẹ – Phạm Đình Ân
Viếng Mẹ – Huy Huyền

Mẹ tôi – Phan Chín (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

Mẹ tôi 

Mẹ tôi chưa mù chữ bao giờ
Chữ Hiếu chữ Trung mẹ tôi tường tận lắm
Gần nửa cuộc đời mẹ thôi không lận đận
Mẹ vẫn dành thời gian dạy tôi học chữ Người

Mẹ cho tôi bầu trời thơ xanh tươi
Huyền ảo khói sương, ngọt ngào cổ tích
Loang loáng ánh trăng giữa đêm trời cô tịch
Đắng chát mồ hôi trên những luống cày

Tiếp tục đọc

Lời ru của Mẹ – Kiều Anh (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

Lời ru của Mẹ 

Ngồi nghe biển hát rì rào
Như lời ru tự thuở nào ấu thơ
Những lời mẹ hát ầu ơ…
Ru con khôn lớn, bây giờ còn vang

Những đêm trăng tỏa ánh vàng
Nghe lời mẹ hát, mơ màng con say
Cuộc đời rày đó mai đây
Bao nhiêu cay đắng đắng cay dập dồn

Lời ru của mẹ hãy còn
Muôn đời thắm đượm vào hồn hương quê
Lời ru vang vọng bốn bề
Mà câu hiếu đạo chưa hề trả xong

Giờ đây lưng mẹ đã còng
Cuộc đời mẹ vẫn long đong nỗi buồn
Con giờ mỗi đứa một phương
Còn bao nhiêu giọt yêu thương chia rồi

Chỉ còn một bộ xương thôi
Như cây củi mục chực trôi theo dòng
Đời con bến đục bến trong
Đời mẹ chỉ có một dòng trôi xuôi

Hạnh phúc là thấy con cười
No lòng là thấy con đời ấm êm
Đời mẹ dù lắm truân chuyên
Vẫn mong con được chân tiên gót hài

Cho dù nắng đã tàn phai
Cho dù tóc đã pha hai màu buồn
Cho dù mắt nhắm tay buông
Dành cho con hết mọi nguồn yêu thương

Kiều Anh
(nguồn: Tập thơ “Dâng Mẹ lòng con”)

Tóc Mẹ – Phạm Đình Ân (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

Tóc Mẹ 

Tóc sâu nhổ giúp mẹ xưa
Chỉ mươi sợi đục đặt vừ lòng tay
Chín năm… chín tháng… ngày ngày
Tóc con xanh, tóc mẹ phai nhạt dần

Mỗi lần trông mẹ vấn khăn
Giật mình: sợi bạc còn ngần ấy sao?
Một đời sung sướng, khổ đau
Sương sa bạc xóa tóc đầu rụng vơi

Vo vo sợi giắt đầu hồi
Lang thang sợi rải khắp nơi trong vườn
Sợi vương vào bát canh cần
Bữa ăn con nghẹn mấy lần, mẹ ơi

Rụng rồi, còn bạc chưa thôi
Mòn thêm cùng với dáng người lom khom.

Phạm Đình Ân
(nguồn: Tập thơ “Dâng Mẹ lòng con”)

Dâng Mẹ – Kim Ba (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

Dâng Mẹ 

Nắng gầy vai áo mẹ
Gánh lúa về nẻo xa
Gió nồng hương chi đó
Mà xôn xao bóng dừa

Thóc đầy căng vành thúng
Mẹ qua cầu nhẹ chân
Để hương lúa bịn rịn
Thơm mãi hai bờ sông

Đi trong nắng vàng tươi
Vạt áo nâu gió lượn
Mảnh vá thức trên vai
Thấm đen mồ hôi đượm

Rộ tiếng chim ngày mùa
Mẹ lắng nghe hể hở
Trên vai gầy cứ ngỡ
Gánh đầy tiếng chim ca

Kim Ba
(nguồn: Tập thơ “Dâng Mẹ lòng con”)

Ngày bắt đầu từ đâu? – Vương Thừa Bình (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

Ngày bắt đầu từ đâu?

Đêm dài chưa qua hết
Thì mẹ đã dậy rồi
Ngọn lửa hồng cửa bếp
Mẹ nhen trước mặt trời
Những vì sao xa xôi
Run trong làn sương sớm

Đã có bình nước ấm
Ủ chờ con trên bàn
Có nắng trời tỏa lan
Khi con bừng tỉnh giấc
Làm sao con biết được
Ngày bắt đầu từ đâu?

Chẳng còn một vì sao
Để mách cho con biết
Rằng ngày đã bắt đầu
Từ ánh hồng lửa bếp

Mẹ lượm mụn vải thường
Thêu hoa thành túi gấm
Con đựng cây viết vàng
Rạo rực bầu mực tím
Thu tựu trường xốn xang…

Mẹ – bà tiên mang kiếng
Cây kim may cầm tay
Vậy mà mùa thu đến
Đầy trời gió heo may…

Vương Thừa Bình
(nguồn: Tập thơ “Dâng Mẹ lòng con”)

Mẹ đừng đi xa nữa – Đỗ Xuân Bình (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

Mẹ đừng đi xa nữa 

Mẹ không còn trở lại nữa đâu
Búp bê ơi, thôi nào mày đừng khóc
Căn nhà rộng mênh mông cũng thành quá chật
Đụng vào đâu cũng run rẩy kỷ niệm buồn

Này lược hồng mẹ chải tóc cho con
“Sao nó lại có răng hở mẹ?”
Chuyện cô Tấm từng đêm mẹ kể
Mùa thu ơi thị vàng ở đâu?

Sao con mong mùa thu về đến thế
Để thị chín thơm con hái thị mang về
Con đứng nấp bên ngoài cánh cửa
Đơik mẹ là cô Tấm bước ra

Chiều rồi đấy, mẹ đừng đi xa nữa…
Con nhóm lửa nấu cơm nước mắt chan hòa
Thùng gạo rỗng cố đong đầy hai bát
Nghẹn ngào… bớt lại… mẹ chưa…

Đỗ Xuân Bình
(nguồn: Tập thơ “Dâng Mẹ lòng con”)

Mẹ tôi – Đồng Đức Bốn (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

Mẹ tôi 

Cả đời ra bể vào ngòi
Mẹ như cây lá giữa trời gió rung
Cả đời buộc bụng thắt lưng
Mẹ như tằm nhả bỗng dưng tơ vàng

Đường đời còn rộng thênh thang
Mà tóc mẹ đã bạc sang trắng trời
Mẹ đau vẫn giữ tiếng cười
Mẹ vui vẫn để một đời nhớ thương

Bát cơm và nắng chan sương
Đói no con mẹ xẻ nhường cho nhau
Mẹ ra bới gió chân cầu
Tìm câu hát đx từ lâu dập vùi

Chẳng ai biết đến mẹ tôi
Bạc phơ tóc trắng bên trời hoa mơ
Còng lưng gánh chịu gió mưa
Nát chân tìm cái chửa chưa có gì

Cầm lòng bán cái vàng đi
Để mua những cái nhiều khi không vàng

Đồng Đức Bốn

Nỗi thương Cha Mẹ – Vương Sỹ Ca (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

Nỗi thương Cha Mẹ 

Nhớ thời con khóc tu oa
Mẹ ôm mẹ vỗ mẹ xoa lưng mềm
Võng đưa mẹ hát bên thềm
“Con ơi, hãy ngủ êm đềm mẹ thương
Tiếp cha ngoài rẫy, ngoài nương
Một mai con lớn đến trường, mẹ vui”

Ngày xưa mẹ hát ngọt bùi
Đậm trong trí óc ngậm ngùi lòng con
Giờ mẹ sữa đã cạn dòng
Thân cha vắt kiệt trên đồng hoang sơ

Ngày xanh cha mẹ xác xơ
Như cây cổ thụ bơ vơ giữa đường
Lòng con trăm nỗi vấn vương
Biết còn mấy Tết con gần Mẹ Cha?

Vương Sỹ Ca

Tình Mẹ – Ngô Cang (Tuyển thơ về Cha Mẹ)

Tình Mẹ 

Tình yêu chảy một dòng sông
Xanh cau trầu mẹ vun trồng nghĩa ân
Lưu truyền chiếc áo nông dân
Ngùi thương vạt nắng ngắn dần bóng cây

Ngọt ngào trộn với đắng cay
Mùi cam chịu lẫn vị đầy tình thương
Ảo mờ một mái tóc sương
Đường kim mũi chỉ mẹ luồn thời gian

Bàn chân vướng cọng rơm vàng
Lạt mềm buộc chặt tre làng, mẹ ơi
Chảy dòng máu, nước mắt rơi
Tình yêu của mẹ, sáng ngời đời con…!

Ngô Cang