Tôi nhặt lại tôi – thơ 4 chữ (Nguyên Thoại)

Tôi nhặt lại tôi

Tôi đi lên rừng
Tìm con sông chảy
Sông treo cổng trời
Cho nước buông lơi

Quanh tôi bạn bè
Tình nghe như mặn
Cho nhau nụ cười
Chia sớt phận người

Đời … bỗng lặng yên
Lòng … ngây như đá
Tình … đã vội quên
Phố … như xa lạ

Này … chú nhỏ ơi
Hồn nhiên đi nhá
Trần truồng thôi
Mặc lấy ánh mặt trời

Tôi đi xuống đời
Tìm em chân thật
Gặp nhau từ đất
Ở cạnh sườn thôi

Một mai em mất
Tôi rớt tiếng cười
Một mai tôi mất
Tôi nhặt … lại tôi

Nguyên Thoại

Xa rồi – thơ 4 chữ (Nguyên Thoại)

***

Xa rồi…

Tôi từng xa xôi
Tôi từng gần gũi
Nên chừng tiếc nuối
Cả những bâng khuâng

Em ghé chiều  Xuân
Tôi rời sớm Hạ
Chưa vay đã trả
Cả vốn cùng lời

Như hạt nắng rơi
Cuối chiều sót lại
Tôi còn nán mãi
Hong ngọn lá vàng

Tôi từng lang thang
Tôi từng bó gối
Nên chừng đã mỏi
Cả nắng mưa rồi

Thu nào êm trôi
Đông nào chậm chạp
Chiều nghiêng bóng tháp
Lụa trắng thay màu

Lối về xanh xao
Rắc buồn rười rượi
Em thay áo mới
Xa hoài không thôi

10/06/2011
Nguyên Thoại

Một ngày rất phố – thơ Lục bát (Nguyên Thoại)

.

.

.

.

.

.

.

.

Một ngày rất phố
(Cảm hứng “Một ngày rất phố – Lê Thi)

Một ngày rất phố… ô hay!
Người qua kẻ lại mấy ai là mình
Vườn xưa đã khuất mắt nhìn
Bỏ tôi ở lại với nghìn xa xăm

Một ngày rất phố… mù tăm
Chen chúc lối mỏi trăm năm ai về
Đi hoài chẳng thấy nẻo quê
Hay là tôi đã bộn bề ngựa xe

Một ngày rất phố… còn nghe!

09/06/2011
Nguyên Thoại