Cú điện thoại vào lúc nửa đêm.

*Thương Huyền tuyển dịch

Tiếng điện thoại réo vào lúc nửa đêm khuya khoắt làm tôi giật mình.

Trời hỡi! Sao không để yên cho người ta ngủ? – tôi chán nản nghĩ thầm và thò tay định nhấc chiếc ống nghe khỏi máy đặt sang bên.

– Đừng anh. – Vợ tôi chồm dậy – Nhỡ con Liza…

– Nó lớn rồi, 22 tuổi chứ ít gì, tôi làu bàu và rụt tay lại, vùi mình sâu hơn vào đống chăn mền.

Vợ tôi chưa kịp mở miệng thì từ chiếc lon nhỏ của máy điện thoại phát ra một giọng lè nhè, khê nồng:

– Mẹ ơi, con biết bây giờ đã khuya lắm nhưng mẹ… mẹ… đừng… đừng ngắt lời con nhé. Và đừng… đừng hỏi… gì cả. Con… con có uống một tí. Cho đỡ buồn thôi mà. Bây giờ, con s…ắp ra tới đường cái rồi. Xe nhiều lắm, chúng… chạy vùn vụt… nhưng chẳng ai chịu dừng lại. Con… lạnh lắm. Con muốn ngủ. Trời đất quay… cuồng thế nào ấy. Con sợ lắm.

– Mẹ đây con. Đừng sợ. Chuyện gì đã xảy ra với con vậy? – Vợ tôi nhẹ nhàng.

Còn tôi ngạc nhiên không hiểu con mình đổ đốn ra lúc nào?

– Con biết con… con làm mẹ buồn vì con phải học lại lớp 10.

Nghe tới đây, tôi chưng hửng. Con bé Liza nhà tôi đang học đại học y nội trú kia mà. Đêm nay nó trực ở bệnh viện. Hay nó say rượu quá rồi đâm lú lẫn?

– Con muốn về nhà. Mẹ đừng đánh mắng con. – Cái giọng lè nhè kia tiếp tục. – Mẹ biết… con sợ nhất điều gì không? Con sợ không được gặp mẹ.

– Mẹ luôn ở bên con mà. – Vợ tôi nhỏ nhẹ. – Lát nữa mẹ con mình sẽ gặp nhau. Mẹ không giận về chuyện con thi trượt. Nhưng hãy nói cho mẹ biết con đang ở đâu.

– Ga… à… ần cầu…

Chợt giọng nói im bặt. Vợ tôi gào lên trong máy:

– Con ở đâu? Có chuyện gì thế? Nói mẹ nghe nào. Liza! Liza!

Đầu tóc rũ rượi, mặt tái mét, hai bàn tay vợ tôi như muốn bóp nát chiếc ống nghe. Sau một hồi im lặng, giọng nói lại tiếp tục:

– C…oo…on sẽ về với mẹ. Đây tới chân cầu Thánh Andrew chỉ mấy bước. Mẹ… nhớ không? Nơi mà ho…ồi còn bé con vẫn đòi mẹ đưa đi chơi ấy?

– Khoan nào, con yêu. – Vợ tôi khẩn khoản và quay ra phía tôi ra dấu.

Tôi vớ vội chiếc máy di động gọi taxi.

– Mẹ xin con. Hãy chờ xe taxi.

– Kh… ô…ông! Con đi đây. Co…on sợ lắm. Mẹ biết con khổ lắm không?

Trong ống nghe bật lên tiếng khóc nức nở rền rĩ.

– Liza! Con có sao không? – Vợ tôi khẽ hỏi.

Im lặng một thôi dài. Vợ tôi thất thanh:

– A lô! A lô, con còn đấy không? Mẹ xin con! Hãy chờ xe!

Đúng lúc vợ tôi gần như tuyệt vọng, chúng tôi nghe thấy từ trong máy vọng lại tiếng xe thắng rồi những tiếng lục cục:

– Mẹ ơi, con về nhà đây. Xe… xe taxi tới rồi.

Mệt mỏi, chúng tôi lên giường trở lại nhưng không sao nhắm mắt được. Mãi tới gần sáng cả hai chúng tôi thiếp đi. Tiếng chuông cửa lảnh lót đánh thức chúng tôi. Con gái Liza của tôi ồn ào vui vẻ bước vào nhà. Nó hơi sững lại trước khuôn mặt bơ phờ của chúng tôi:

– Có chuyện gì thế hả bố mẹ?

– Không. Bố mẹ xem phim khuya một chút thôi mà. – Vợ tôi đáp khi hôn con gái.

Khi Liza bước ra ngoài, tôi choàng tay ôm vai vợ:

– Không biết con bé đêm qua có biết là nó điện thoại lộn số không nhỉ? – Vợ tôi hỏi khẽ.

– Không đâu. Nó đã tìm được người mẹ. – Tôi mỉm cười đáp.
*
Nguồn: Con lớn nhanh bên cha mỗi ngày – Thương Huyền tuyển dịch.

 

Món quà.

*Thương Huyền tuyển dịch

Một nhà doanh nghiệp khôn ngoan muốn dạy cho đứa con trai mình – một nhà thầu khoán xây dựng đang tập tễnh vào nghề – một bài học. Bữa nọ ông gọi con lại và dặn rằng:

– Con hãy dựng cho ta một ngôi nhà. Xây ở đâu, rộng dài ra sao là tùy con. Con cứ việc sử dụng những vật liệu tốt nhất, đẹp nhất. Đừng tiếc chi cả. Hãy nhớ rằng ngôi nhà này cha dùng làm quà tặng một người thân yêu nhất trong đời cha. Tiếp tục đọc

Trường đại học Stanford.

*Thương Huyền tuyển dịch

Vào năm 1884, ông bà Leland Stanford đã thức trắng nhiều đêm bên giường bệnh của con trai bị bệnh thương hàn. Và chính vào buổi sáng mà đứa con trai thở hắt hơi cuối cùng, vì quá mệt mỏi ông bà đã thiếp đi. Khi người ta đánh thức họ thì đã quá muộn. Leland Stanford lặng lẽ quay lại nói với vợ:

– Từ nay tất cả trẻ em California sẽ là con cái của chúng ta. Tiếp tục đọc

Chuyện kể về cha con Mary Louise.

*Thương Huyền tuyển dịch

Hôm ấy là ngày học đầu tiên của tôi ở lớp 7B của cô Hargrove. Thoạt tiên, cảm giác đơn lẻ, nỗi lo lắng bị bọn học trò cũ bắt nạt buộc tôi trưng ra vẻ mặt dửng dưng, khiêu khích. Tôi sẵn sàng đối đầu với chúng. May thay, trong giờ ăn trưa, bọn con gái xúm quanh tôi, tỏ vẻ thân thiện. Tôi thấy mình phải làm một điều gì đó chứng tỏ mình sẵn sàng nhập cuộc. Tiếp tục đọc

Giống dâu mới.

*Thương Huyền tuyển dịch

Mùa hè năm đó, Bob, thằng con trai lớn của chúng tôi, lên 7 tuổi, vợ chồng tôi quyết định sẽ không mua rau và trái cây ở chợ một lần và giao cho nó và con em gái Alice lên 5 tuổi xách xô vào rừng nhặt nấm và dâu. Vài tuần đầu, mọi việc có vẻ trôi chảy. Tuy nhiên, sau đó trời nắng gắt và trở khô hạn. Bầu không khí trong rừng oi ả, những vạt cỏ khô héo chực bắt lửa. Chỉ ban đêm, bầu trời mới dễ chịu hơn một chút. Tiếp tục đọc

Cà rốt, trứng hay… cà phê?

*Thương Huyền tuyển dịch

Nhân dịp ghé thăm nhà, một cô gái trẻ than phiền với cha về cuộc sống. Đối với cô, cuộc sống là một chuỗi bất tận của những vấn đề, vừa giải quyết xong cái này thì cái khác đã nảy sinh khiến cô cảm thấy mệt mỏi.

Cha cô – một đầu bếp danh tiếng – âu yếm nhìn con gái và mỉm cười. Ông lẳng lặng đặt lên bếp lò ba chiếc xoong, đổ nước vào và bật lửa cho bếp cháy thật lớn. Khi nước sôi sùng sục trong nồi, người cha lần lượt thả vài củ cà rốt sống vào chiếc xoong thứ nhất, cho một quả trứng sống vào chiếc xoong thứ hai và một gói bột cà phê vào chiếc xoong còn lại. Đậy nắp lại, người cha bình thản đứng chờ. Không hiểu cha mình muốn gì, cô gái tỏ ra sốt ruột. Người cha xoa nhẹ mái tóc con vỗ về, khuyên con kiên nhẫn. Tiếp tục đọc

“Chúng con muốn giống cha”

*Thương Huyền tuyển dịch

Peter và Susan là hai anh em. Tuy được cha mẹ yêu thương nhưng thỉnh thoảng hai đứa vẫn buồn rười rượi khi nghe thấy mấy bà hàng xóm thì thào với nhau rằng hai anh em chúng nó không giống cha. Rồi có bà còn gọi Peter lại hỏi rằng cha chúng có thương hai đứa không. Tiếp tục đọc

“Cha rất yêu con và chờ con”

*Thương Huyền tuyển dịch

Bé Paco (một cái tên rất thông dụng để gọi các bé trai ở miền Nam Tây Ban Nha) sống với cha trong một thị trấn nhỏ miền Nam Tây Ban Nha. Mẹ nó đã mất cách đây vài năm. Tuy ông Jorghe rất thương con trai nhưng ông luôn giữ một thái độ nghiêm khắc với con. Làm công nhân luyện thép, suốt ngày ông Jorghe phải đối mặt với ngọn lửa. Tình thương của ông cũng nóng bỏng như biển lửa cuồn cuộn trong lò luyện thép nhưng ẩn trong lòng. Tiếp tục đọc

Con lớn nhanh bên Cha mỗi ngày.

*Thương Huyền tuyển dịch

Khi trí óc tôi bắt đầu biết ghi nhớ thì chiếc bình đã đứng trên sàn, cạnh bàn trang điểm trong phòng ngủ của cha mẹ. Trước khi bước lên giường đi ngủ, cha tôi thường vét túi lôi hết những đồng xu lẻ bỏ vào bình. Hồi nhỏ, tiếng leng keng do những đồng xu phát ra khi rơi vào bình đã khiến tôi mê mẩn. Khi bình còn rỗng, tiếng những đồng xu lảnh lót như tiếng chuông. Dần dà, cái bình ngày một đầy, tiếng kêu đâm ra cành cạch, đục dần và uể oải. Tôi thường ngồi chồm hổm trước chiếc bình, ghé mắt chiêm ngưỡng những đồng xu bằng bạc và đồng lấp lóe dưới những tia nắng chiều qua cửa sổ phòng ngủ. Đối với tôi, chiếc bình hệt như một kho báu bị những tên cướp biển chôn giấu. Tiếp tục đọc