Sao Ngài bỏ con (Tv. 21) – Đinh Công Huỳnh.

ĐK.
Lạy Chúa! Lạy Chúa! Sao Ngài bỏ con một mình, sao Ngài bỏ con một mình.
1.
Ôi bao người thấy con đều mỉa mai con, bao roi đòn đau đớn nặng trĩu tấm thân. Bủa vây tứ phía côn đồ cười chê, báng nhạo, toàn thân con đã nát tan vì chúng đâm thâu. Tiếp tục đọc

Sao Chúa bỏ con (Tv. 21) – Đinh Công Huỳnh.

Chúa Nhật Lễ Lá – Năm ABC.
*
ĐK.
Lạy Chúa! Lạy Chúa! Sao Ngài bỏ con một mình khi quân thù vây tứ phía. Lạy Chúa! Sao Ngài bỏ con một mình, sao Ngài bỏ con một mình Ngài ơi!
1.
Bao người bĩu môi mỉa mai, chúng xô con xuống lòng vực thẳm. Họ ghét con chê bai lắc đầu, rồi oán ghen buông câu khinh miệt: “Hắn tin cậy vào Thiên Chúa, xin Ngài hãy cứu hắn đi”. Tiếp tục đọc

Sớt chia phận người – Đinh Công Huỳnh.

1. Hãy sớt chia phận người và hãy sẻ chia cuộc đời, vì bao người còn vất vưởng đau thương lê trên vệ đường. Hãy sớt chia phận người sẻ chia áo cơm nụ cười, cuộc sống đắng cay đã nhiều hãy đến sớt chia tình yêu.

ĐK. Kìa từng tiếng khóc còn rên xiết canh thâu, chờ một miếng bánh để no thỏa cơn đau. Đầm đìa nước mắt chẳng ai thấu cho em, vì mẹ cha đã mất. Nằm xoài thoi thóp chờ bố thí yêu thương, mảnh đời tan tác của những kẻ cô thân. Miệt mài lê gót dọc góc phố đêm mưa, chỉ cần miếng bánh lót lòng. Tiếp tục đọc