Đêm tàn Bến Ngự – Viên Mãn.

.
ĐÊM TÀN BẾN NGỰ

Bến Ngự chiều buông lặng lẽ chờ
Đêm tàn gác nhỏ nuối người mơ
Kìa vầng nguyệt tỏ hờn năm tháng
Nọ mái chèo khua chạnh bến bờ
Họ đã xa rời khung kỷ niệm
Tôi còn ấp ủ một đường tơ
Cung buồn phận số hoài đeo đẳng
Chập choạng canh khuya rượt bóng mờ

31/07/2018
Viên Mãn

 

Lá đổ muôn chiều – Viên Mãn.

*
LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU.

Tìm đâu thuở lá đổ muôn chiều
Kỷ niệm sao còn chỉ bấy nhiêu
Ghế đá nồng nàn thơm mộng gửi
Cung đàn nhẹ nhõm ngọt lời chiêu
Chưa lần tái ngộ ghì đôi gót
Đã phút phiêu du lạc cánh diều
Đợi suốt bao năm ròng rã tựa
Bên thềm ánh nguyệt mỏi mòn xiêu

23/07/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn
Tiếp tục đọc

Về thôi nhạn hỡi – Nguyên Thoại.


*

VỀ THÔI NHẠN HỠI…

Phố thị đêm ngày gởi tiếng ơi
Bao nhiêu thiếu nữ muốn lên đời
Lầu son tơ tưởng vòng tay ấm
Gác tía mơ màng giấc mộng tươi
Chạm nỗi ê chề tim bật khóc
Vùi thân đắng nghét phận quên cười
Bờ tre khắc khoải lời quê vọng
Cánh nhạn âu sầu… bát đũa vơi!

26/05/2012
Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc

Ven sông Ngự Hà – Nguyên Thoại.

vensongnguha
*

VEN SÔNG NGỰ HÀ

Cỏ lá ven sông ngập nắng vàng
Khi làn gió Hạ kéo mùa sang
Xanh non cọng muống nhoài liên tục
Ngát nhẹ hương sen thoảng dịu dàng
Quãng ấu thơ dành lưu luyến phủ
Cung già cỗi ước giữ gìn mang
Trần gian dẫu có phôi pha lẽ
Vẫn thắm trong tôi thuở địa đàng

12/08/2014
Nguyên Thoại
* Tiếp tục đọc

Tìm đâu… – Viên Mãn.

 

TÌM ĐÂU…

Trở lại sông quê đón gió trời
Câu hò mái đẩy chạnh lòng khơi
Mây xanh giữ nắng êm đềm toả
Cỏ biếc dâng hương thắm thiết mời
Biệt xóm thôn đành ngơ ngác nẻo
Xa tình nghĩa trót mặn mà nơi
Đường xưa lối cũ hằn in dấu
Xót nỗi ai kia vội vã rời…

27/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Gọi mãi tên người – Viên Mãn.

GỌI MÃI TÊN NGƯỜI…

Sang thuyền bỏ lại những chiều mơ
Ngọn sóng đau thương ngập bến bờ
Đám cỏ triền sông ngơ ngẩn đợi
Hàng cây cuối ngõ thiết tha chờ
Vừa trông nắng đổ xanh vườn ngọc
Đã thấy mưa về đẫm nẻo thơ
Cái buổi người chia hờ hững vậy
Sao da diết mãi tận bây giờ

23/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Êm đềm – Viên Mãn.

ÊM ĐỀM…

Bao năm phố thị chán chê rồi
Gót mỏi quay về chốn cũ thôi
Lúc sáo diều vươn làn gió nựng
Khi tia nắng đổ tán đa ngồi
Hồ sen dạo sớm êm đềm hưởng
Ruộng lúa thăm chiều vất vưởng trôi
Có nẻo thiên thai tìm hạ giới
Nên cung nhạc rót ngọt lưng đồi

22/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Ngậm ngùi – Viên Mãn.

*
NGẬM NGÙI…

Sao mà chuyện cũ vẫn hoài lay
Nỗi nhớ trong tôi đậm tháng ngày
Áo lụa chiều nghiêng hàng phượng ngóng
Con đường nắng trĩu mối tình say
Đời chia lối mộng êm đềm giã
Bụi cuốn muôn phương nghiệt ngã bày
Biết thuở quay về yêu dấu hỡi
Cho dòng kỷ niệm thả hồn bay

22/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Rũ men sầu – Viên Mãn.

RŨ MEN SẦU

Lá đổ muôn chiều nghiệt ngã bay
Thềm hoang dậy trễ gió đưa ngày
Ngùi hương nhớ nỗi ân tình lạc
Buổi phút giây rời đẫm lệ say
Kỷ niệm êm đềm yêu dấu trỗi
Thời gian quạnh quẽ tiếc thương đày
Đường xưa lối cũ thôi đành biệt
Nức nở men sầu rũ rượi cay

18/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Lênh đênh – thơ Đường luật (Ngọc Huy).


*
LÊNH ĐÊNH

Lận đận bao năm với chữ nghèo
Ra đường chúng bạn nỏ thèm nheo
Thằng chui hũ nếp vươn mình thở
Đứa tựa lưng quan mặc sức trèo
Bởi luật ô dù còn kẻ hứng
Nên thềm giá trị chẳng người đeo
Buồn tình gẫu chuyện cùng sông nước
Chỉ thấy lênh đênh một đám bèo

14/02/2018
Ngọc Huy
Tiếp tục đọc

Ngùi trông – thơ Đường luật (Ngọc Huy).

*
NGÙI TRÔNG

Về thăm chốn cũ xót xa nhiều
Đá sỏi trong vườn đã phủ rêu
Trước ngõ hàng cau xao xuyến chuyện
Bên hiên gốc ổi tỉ tê điều*
Hom hem chái bếp tường vôi rã
Lạnh lẽo căn phòng ngọn nến xiêu
Cách trở bao năm giờ ghé lại
Ngùi hương khói lặng giữa mưa chiều

13/02/2018
Ngọc Huy
Tiếp tục đọc

Đành đoạn – thơ Đường luật (Ngọc Huy).

*
ĐÀNH ĐOẠN

Về thăm chốn cũ xót xa lòng
Cảnh vật hoang tàn đẫm nhớ mong
Ngõ vấn vương khi hàng phượng đỏ
Thềm lưu luyến thuở dáng me còng
Người xưa đã biệt căn phòng khép
Bếp lạnh đang chờ ngọn lửa hong
Ngấn lệ rưng tròng đành đoạn bước
Lời cơm áo buộc phải xuôi dòng

21/01/2018
Ngọc Huy

Tiếp tục đọc

Đến bao giờ – thơ Đường luật (Ngọc Huy).

*
ĐẾN BAO GIỜ…

Một cánh thiêu thân ánh điện ngời
Em lầm lạc giữa chốn mù khơi
Cha vùi rượu đắng tìm quên nỗi
Mẹ khóc đêm thâu nghẹn giấu lời
Trót lụa là mơ vương vấn ngõ
Nên hàng xóm bỏ tuyệt tình nơi
Bao giờ tỉnh ngộ mùi hương phấn
Hỡi đóa sen non lấm bụi đời

18/01/2018
Ngọc Huy

Tiếp tục đọc

Người đi – thơ Đường luật (Ngọc Huy).

*
NGƯỜI ĐI…

Nến lụi tàn đêm khép nẻo rồi
Hoa hồng thiếp ngủ giữa tình côi
Duyên chờ bén kịp vòng tay đón
Phận lỡ hong khô ngọn lửa mồi
Hỡi gót hài xinh dìu lối mộng
Ơi làn tóc mượt chuốt đường ngôi
Làm chi vội vã cùng hương khói
Để xót xa kia chạnh núi đồi

18/01/2018
Ngọc Huy
Tiếp tục đọc

Đèn khuya – thơ Đường luật (Nguyên Thoại).

den khuya
*
ĐÈN KHUYA

Mỏi gót quay về giữa phố đêm
Nhà ai lặng tiếng gió qua thềm
Tương tư trước ngõ lời son sắt
Lạc lõng bên đường nỗi ấm êm
Có phải tình duyên đùa lụa tím
Cho nên số phận dỗi vai mềm
Đèn khuya hắt bóng buồn chi lạ
Dặn mãi sao lòng cứ nhớ thêm

31/8/2015
Nguyên Thoại

Tiếp tục đọc

Này em có nhớ – thơ Đường luật (Nguyên Thoại).

nayemconho
*
Này em có nhớ

Này em có nhớ nụ mai vàng
Nắng thủy tinh đùa ngợp lối sang
Một sớm tình sầu ngơ ngẩn tiễn
Ngàn năm cát bụi thẩn thơ quàng
Phôi pha mấy thở khuây người dạt ?
Ở trọ bao ngày xót kẻ mang !
Giọt lệ thiên thu ngờ nghệch nỗi
Rừng xưa đã khép tội muôn đàng…

01/04/2013
Nguyên Thoại
* Tiếp tục đọc

Lạc loài – thơ Đường luật (Nguyên Thoại).

lacloai

*
LẠC LOÀI

Trăng còn lẻ bóng giữa trời đêm
Cạn chén nào hay rượu chuốc mềm
Xót ngọn đèn chong hương chạnh nỗi
Ngùi bông muối rụng gió nương thềm
Hoa vừa kết nụ khoe cành thắm
Mộng đã tan vòng lạc gối êm
Cố níu thời gian về chốn cũ
Sao tình mải miết nhạt nhoà thêm

22/05/2015
Nguyên Thoại
* Tiếp tục đọc

Giữ – thơ Đường luật (Nguyên Thoại).

giu
*

GIỮ

Mùa đi bận bịu lá quên vàng
Cả gió chần chừ thả lối sang
Để nắng còn ươm hàng phượng xõa
Và sương vẫn đọng cánh sen tàn
Người chia mấy ngả ân tình dỗi
Mộng giữ đôi bờ kỷ niệm đan
Lỡ một chiều thu yêu dấu gởi
Mà bao ngấn lệ vấn vương tràn

10/10/2014
Nguyên Thoại
* Tiếp tục đọc

Cố nhân – thơ Đường luật (Nguyên Thoại).

goa-phu
*

CỐ NHÂN

Bao nhiêu chuyện cũ ngỡ quên rồi
Một sớm quay về nhắc nhỏm tôi
Bến Ngự kề vai mưa tạt quán
An Vân rảo bước gió xuyên đồi
Nhành chưa kết nụ hoa rời cánh
Mận đã thay tình bóng đổi ngôi
Phận số ai dè người khuất vội
Thơ ngây góa phụ trớ trêu mồi

04/08/2012
Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc

Áo xưa – thơ Đường luật (Nguyên Thoại).

aoxua2
*

ÁO XƯA

Muốn được kề ai vợi chén sầu
Nhưng rồi ngại nỗi khó tròn câu
Lời chưa kịp ngỏ từng cơn mộng
Nhạn đã xa bay mấy nhịp cầu
Trót hẹn bâng khuâng làn gió trễ
Nên rời lặng lẽ nẻo tình sâu
Mai kia gót nhẹ về thăm xứ
Áo lụa người ơi chớ đổi mầu

25/10/2014
Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc