Êm đềm – Viên Mãn.

ÊM ĐỀM…

Bao năm phố thị chán chê rồi
Gót mỏi quay về chốn cũ thôi
Lúc sáo diều vươn làn gió nựng
Khi tia nắng đổ tán đa ngồi
Hồ sen dạo sớm êm đềm hưởng
Ruộng lúa thăm chiều vất vưởng trôi
Có nẻo thiên thai tìm hạ giới
Nên cung nhạc rót ngọt lưng đồi

22/06/2018
Nguyễn Mạnh Viên Mãn Tiếp tục đọc

Em đi – Nguyên Thoại

Em đi

Em đi phố nhỏ buồn ơi
Giăng giăng lối nhớ rơi rơi ngõ chờ
Cây si từ thuở tinh mơ
Bồi hồi sương sớm ngẩn ngơ nắng chiều

Em đi phổ nhỏ buồn hiu
Vườn xưa ủ lá rong rêu đan thềm
Mưa sầu ai gởi qua đêm
Mà nghe da diết vòi thêm bộn bề

Em đi phố nhỏ buồn ghê
Có người lặng lẽ kéo lê bóng rời
Còn đâu áo lụa hương trời
Còn đâu nghiêng nón phút vời vợi trao !

03/06/2009
Nguyên Thoại

Em “gặt” ta “ôm” – Nguyên Thoại.


*

EM GẶT TA ÔM

Em “gặt” ta “ôm”… ai vô tình “đặp”
Rẫy hôm nào có ngọn gió bay bay
Em yêu cây lúa cho ta yêu lấy bàn tay
Nắng ở mô rồi… chắc nắng ngủ trên mây

Nắng mô rồi hay nắng về trên tóc
Để nón nghiêng nghiêng… nắng rơi xuống bờ vai
Cho ta quên trời quên đất
Chỉ biết trên đời… có em “gặt”… ta “ôm”

Chỉ biết trên đời có một lần gặp gỡ
Một lần quen lần nhớ… lần thương
Lối về nhà em chỉ một con đường
Quanh co mãi rồi ta lỗi hẹn
Quanh co mãi chừ mới dám đến
Ơi ngập ngừng trước cửa nhà ai

Em “gặt” ta “ôm” ai vô tình “đặp”
Để bây giờ cứ nhớ nhớ thương thương
Ta thương con dốc ta thương những hàng cây
Gió mô rồi gió có ở quanh đây

Gió mô rồi xin gió về trong mắt
Nhờ gió giúp ta tìm hạt nắng chiều nao
Để đêm đêm soi trời trong vắt
“Trăng lên rồi tề” chơ “ai gặt ta ôm”

(Phú Xuân, mùa gặt 1990)
Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc