Buông – Ngọc Huy.


*
BUÔNG…

Một bờ vai đau
Ngỡ em hết tựa
Một bàn tay ngửa
Tưởng người đã xa

Nghe tháng ngày qua
Chừng như lạc lõng
Tình anh rét cóng
Đừng rời nha em

Một bờ vai quen
Ấp iu một thuở
Một bàn tay nhớ
Vẫy hoài không thôi

Nhớ quá bờ môi
Ngọt ơi là ngọt
Nhớ lời ai rót
Đêm dài thâu đêm

Một bờ vai quên
Chiều nghiêng cùng núi
Đường khuya lủi thủi
Hững hờ tay buông…

17/07/2018
Ngọc Huy
*
Tiếp tục đọc

Đùa giúp biển ơi – thơ 4 chữ (Viên Mãn).

duagiupbienoi
*
ĐÙA GIÚP BIỂN ƠI

Đùa giúp biển ơi
Xua giùm nỗi nhớ
Lâu rồi cứ ở
Quanh quẩn bên tôi

Nắng đã lên rồi
Sớm mai hồng khẽ
Thầm thì trên môi
Những lời vui hé

Đắp bồi biển nhé
Rì rào sóng len
Cho mình lênh đênh
Cho đời gần gũi

Lâu rồi lủi thủi
Hôm sớm đi về
Lâu rồi chúi nhủi
Một trời tái tê

Đùa giúp biển nghe
Xua giùm nắng hỡi
Cho mùa hạ mới
Ngập tràn tiếng ve

27/04/2013
Nguyễn Mạnh Viên Mãn

Tiếp tục đọc

Từ em xa lắc – thơ 4 chữ (Viên Mãn).

tuemxalac
*
TỪ EM XA LẮC

Nắng nghiêng qua vai
Chiều đi vào tối
Em nghiêng qua lối
Tôi chìm bóng đêm

Có nói gì thêm
Chỉ buồn con ngõ
Một cơn mưa nhỏ
Cũng đủ dầm dề

Nắng còn mải mê
Ươm màu cánh phượng
Em còn luống cuống
Tôi hoài bâng khuâng

Có nhớ gì không
Hỡi chùm hoa đỏ
Nhắn gì với gió
Ve sầu râm ran

Nắng thuở ai mang
Về nơi xanh ngắt
Từ em xa lắc
Tôi nhoài chiêm bao

26/05/2013
Nguyễn Mạnh Viên Mãn
Tiếp tục đọc

Những ngày cuối Đông – thơ 4 chữ (Viên Mãn.


*

NHỮNG NGÀY CUỐI ĐÔNG

Những ngày cuối Đông
Mưa về phố nhỏ
Đợi áo ai hồng
Xuân này biết có

Những cánh mai gầy
Vội vàng chi mấy
Trời chưa xanh mây
Rụng đầy trước ngõ

Bờ vai em nhỏ
Gánh nẻo đường xa
Tội gót chân qua
Gập ghềnh đá sỏi

Tôi nào dám hỏi
Sợ nỗi đau thầm
Lời chưa được nói
Cứ hoài bâng khuâng

Những ngày cuối Đông
Dường như chậm lại
Em còn xa mãi
Ngóng dài không thôi

28/12/2012
Nguyễn Mạnh Viên Mãn
Tiếp tục đọc

Không là nhau nữa – thơ 4 chữ (Viên Mãn).

khonglanhaunua

KHÔNG LÀ NHAU NỮA…

Không là nhau nữa
Đành giã biệt thôi
Mà sao ông trời
Còn lay lắt mãi

Em về nơi ấy
Xanh một vùng mây
Bỏ lại tôi đây
Giăng mù bụi đỏ

Những ngày ta có
Vui chẳng là bao
Tình ở trên cao
Mình ngồi dưới thấp

Một dòng sông lấp
Nuốt cả bến bờ
Tôi nép vào thơ
Ầu ơ chuyện cũ

Không là nhau nữa
Đành giã biệt thôi
Em cứ xa xôi
Như chưa từng biết

Quên đi mắt liếc
Cánh phượng trưa hè
Quên đi tiếng ve
Mùa ôn tập ấy

Dù thương biết mấy
Vẫn cố quên mà
Em của người ta
Tôi nào dám giữ

19/12/2012
Nguyễn Mạnh Viên Mãn
Tiếp tục đọc

Câu thơ rụng – thơ 4 chữ (Nguyên Thoại).

cauthorung
*

CÂU THƠ RỤNG

Đã bảo đừng rơi
Câu thơ vẫn chúi đầu đáy cốc
Chiều còn đi xa lơ xa lắc
Cạn dần bóng đêm

Câu thơ say mèm
Tan hoang nghe tiếng vỡ
Đã thôi không nhớ
Thì quên cũng chỉ bóng cùng hình

Đã bảo lặng thinh
Để nghe đời gọi lại
Chờ một người đi mãi
Câu thơ vụng dại nghìn năm…

Nguyên Thoại

Tiếp tục đọc

Có còn không Mẹ – thơ 4 chữ (Nguyên Thoại).

 

 

 

 

 

 

CÓ CÒN KHÔNG MẸ

Có còn không mẹ
Những nắng cùng mưa
Nhớ mấy cho vừa
Những ngày bên mẹ
Được nghe mẹ kể
Chuyện ngày xa xưa

Có còn không mẹ
Nặng trĩu âu lo
Mắt mẹ đã mờ
Theo ngày theo tháng
Tóc mẹ bạc trắng
Theo tháng theo năm

Những lần về thăm
Rồi con đi lại
Để mình mẹ mãi
Sâu mắt đợi chờ

Trên con đường đời
Con đi con ở
Nhưng con chỉ nhớ
Một mình mẹ thôi
Nhưng con chỉ khóc
Mỗi lần nhớ mẹ
Mẹ có biết không?

Có còn không mẹ
Một phú thảnh thơi
Gần đất xa trời
Mẹ còn lam lũ
Chiều nay xa xứ
Nhớ quá đi thôi
Con kêu con gọi
Ơi mẹ… Mẹ ơi!

Có còn không mẹ
Một sớm con về
Có còn mẹ không?

Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc

Cho Chúa được cười – thơ 4 chữ (Nguyên Thoại).


*
(Bài thơ được nhạc sĩ Nguyễn Ngọc Tiến chắp cánh)

CHO CHÚA ĐƯỢC CƯỜI

Con làm Mục đồng
Con chờ Chúa đến
Chúa chưa đến kịp
Con cứ ngủ ngoan

Con làm Thiên thần
Ở gần bên Chúa
Con ca con múa
Chúa đùa Chúa vui

Ba mẹ lớn rồi
Tội lắm con ơi
Lăn lóc giữa đời
Chỉ nghe Chúa khóc

Đêm nay trời đất
Đón Chúa làm người
Con ơi hãy giúp
Cho Chúa được cười

24/12/1996
Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc

Có một ngày – thơ 4 chữ (Nguyên Thoại).

 

 

 

 

*
CÓ MỘT NGÀY…

Một ngày cho tôi
Ghé giữa cuộc đời
Có anh cùng chị
Sum vầy đông vui

Con sông trước cửa
Mảnh vườn sau lưng
Cơm ngày hai bữa
Chữ học cầm chừng

Một ngày cho tôi
Biết câu kinh nguyện
Biết đẫm mồ hôi
Biết nung lửa mến

Em từ đâu đến
Gởi lại vòng tay
Duyên nợ cùng vay
Chia đều lũ nhóc

Vui buồn cười khóc
Nặng nhẹ gánh đời
Con mình ráng học
Nắng còn đùa chơi

Một ngày cho tôi
Ghé giữa cuộc đời
Học thêm gần gũi
Cho đầy xa xôi

21/07/2011
Nguyên Thoại”
Tiếp tục đọc

Cũng là – thơ 4 chữ (Nguyên Thoại).

 

 

 

 

CŨNG LÀ…

Dòng đời qua mau
Bồng bềnh nỗi nhớ
Thương nhau một thuở
Ráng quên một đời

Xưa chỉ biết cười
Dầu mưa dẫu nắng
Nay sao nằng nặng
Cả ánh mắt nhìn

Hai đứa lặng thinh
Dẫu quen dầu lạ
Giữa chiều phố Hạ
Buốt ngọn Đông về

Em bỏ “mô”, “tê”
Tập tành đổi giọng
Riêng tôi mãi ngóng
Câu hò xa xăm…

12/06/2011
Nguyên Thoại

________________________________________
*

Bó tay – thơ 4 chữ (Nguyên Thoại).


*
BÓ TAY

Nơi nào cũng em
Anh tìm đâu lối
Để mà xa thêm

Nỗi buồn sau lưng
Niềm vui trước mặt
Nơi nào cũng rưng

Bờ vai nghiêng nhẹ
Con đường quanh co
Chạnh lòng bước rẽ

Thôi đành chia xa
Mong dòng kỷ niệm
Chẳng còn ngân nga

Nơi nào cũng em
Anh tìm đâu lối
Để mà xa thêm

27/04/2011
Nguyên Thoại

Tiếp tục đọc

Chênh – thơ 4 chữ (Phuongnhiaodai).


*
CHÊNH…

Tuổi thơ con nhặt
Mặt trời chớm đông
Tuổi già mẹ chắt
Một ngọn nến hồng

Ngày qua vội quá
Nắng bồng bềnh quên
Để lại bóng đêm
Chập chờn ngõ vắng

Con giờ biết đắng
Ngơ ngẩn vào đời
Mẹ giờ thấp thỏm
Đợi ngày con vui!

13/11/2010
Phuongnhiaodai
Tiếp tục đọc

Có một chiều mưa – Nguyên Thoại.

*
CÓ MỘT CHIỀU MƯA

Xa nhau lâu rồi
Chiều ấy em ơi
Bên nhau trong đời
Tình lên câu hát

Ngày tháng như vơi
Mình vẫn không thôi
Chiều ấy em ơi
Vùi quên nỗi nhớ

Xa nhau hôm nào
Chiều ấy nơi nao
Mưa rơi rì rào
Vòng vo con phố

Mình có bao lâu
Giờ phút bên nhau
Để mãi khát khao
Một chiều mưa mau

Một chiều mưa em về trên phố
Con phố buồn rũ xuống hàng cây
Một chiều mưa ta về xóm nhỏ
Có em chờ… cuối chân mây

Một chiều mưa em về nơi ấy
Em có buồn trên phố người đông
Để chiều nay nghe trời gió lộng
Thoáng trong ta… vó ngựa hồng

Xa nhau lâu rồi
Chiều ấy em ơi
Mưa rơi một trời
Đời ta chung lối

Giờ ở hai nơi
Mình chẳng phai phôi
Bởi có trong đời
Một chiều… mưa rơi.

20/10/1991
Nguyên Thoại

Tiếp tục đọc

Vô thường một đóa – Nguyên Thoại.


*

VÔ THƯỜNG MỘT ĐÓA

Tưởng đã ngủ quên
Trong lòng rừng vắng
Một hôm hạt nắng
Dẫn suối về đời

Cho suối nụ cười
Mát tình rười rượi
Một trời đất mới
Ngát tình thênh thang

Con suối miên man
Vui đùa cùng nắng
Góp ngày góp tháng
Vào một dòng trong

Lời tình mênh mông
Thì thầm rất khẽ
Cám ơn nắng nhé
Một lời xin dâng

Hạt nắng bâng khuâng
Long lanh ngọn cỏ
Đất trời bỗng có
Một đóa vô thường

Nguyên Thoại
Tiếp tục đọc