Nương náu – thơ Phuongnhiaodai.

nuongnau

NƯƠNG NÁU

Con trở lại nhà xưa thả giấc
Gởi bao nhiêu tất bật ngày qua
Thèm sao một tiếng ơi à
Vòng nôi thuở ấy như là vẫn đưa

Căn phòng nhỏ nắng mưa nào biết
Rời xa rồi nuối tiếc thời gian
Thèm sao một tiếng hỏi han
Tạ ơn ba mẹ mãi chan chứa tình

Con trở lại với nghìn yêu dấu
Nương náu ngày thơ ấu xa xưa
Hàng cây xõa bóng bao mùa
Ấp iu một quãng đời chưa biết buồn

Vòng tay mẹ yêu thương quá đỗi
Ánh mắt ba trăm nỗi dặn dò
Mai xa điệu lý câu hò
Lòng con mãi giữ… Tròn vo nỗi niềm !

30/04/2013
Phuongnhiaodai
Tiếp tục đọc

Mắc nợ – Nguyên Thoại


*
Mắc nợ

Cánh phượng ấy tự dưng mắc nợ
Nên theo người về ở thành xưa
Tưởng rằng Huế chỉ là mưa
Ai ngờ thắm đỏ như chưa dầm dề

Con đường ấy chưa hề quen biết
Theo ai rồi da diết lần theo
Sông gầy nước chẳng trong veo
Vẫn mơ màng thuở thuyền neo bến chờ

Chiều buông gió ngẩn ngơ quá đỗi
Áo lụa vàng bối rối ngựa xe
Cho lòng rộn cả tiếng ve
Khi bờ vai cuống nón che nghiêng tình

Xa xưa ấy một mình ai kể
Ai nghe rồi bồng bế nhau đi
Ngàn năm Huế vẫn như ri
Dẫu mơ và thực có chi… cũng đành!

20/04/2012
Nguyên Thoại

Ngọt đắng – thơ Lục bát (Nguyên Thoại)

ngotdang
*

Ngọt đắng

Rơi từng giọt tháng năm lần lượt
Ngọt đắng nào từ khước lẫn nhau|
Dẫu cho đắng có đậm màu
Chan ngọt một chút nỗi đau sẽ nhòa

Em chợt đến như là ảo ảnh
Một lúc rồi chắp cánh bay xa
Ngọt nào vừa nếm hôm qua
Giờ nghe đăng đắng… thì ra mình chờ!

Nguyên Thoại
*
Hương Nam diễn ngâm

Ngậm ngùi con xin ! – Nguyên Thoại.

ngamnguiconxin
*

Ngậm ngùi con xin!

Một lần nữa cho con lỗi hẹn
Ngày tháng nào sẽ đến Mẹ ơi
Mẹ như chiếc lá chờ rơi
Mong con con lại xa nơi Mẹ chờ

Con vẫn nhớ từng giờ từng phút
Ngày Ba đi nghi ngút khói mờ
Tưởng chừng như một giấc mơ
Mẹ thôi nấc tiếng Mẹ chờ bóng đêm

Rồi những lúc bên thềm lá đổ
Chúng con rời xa ngõ xa nơi
Mẹ như hạt nắng cuối trời
Khoan tắt Mẹ nhé… ngậm ngùi con xin!

Nguyên Thoại

Ngày đầu một năm – thơ Lục bát (Ngự Hà)

*

*

Ngày đầu một năm

Kìa hạt nắng về thăm trước ngõ
Bên kia đường ngọn gió cùng theo
Trời xanh cho mắt trong veo
Em thôi côi cút giữa heo hút tình

Nhớ một thuở dặm nghìn con nước
Ta lạc nhau kẻ trước người sau
Để mùa Xuân ấy qua mau
Bao mùa lá rụng thay nhau ngập vườn

Bên thềm nhớ cành thương trĩu quả
Những chuyện buồn xin trả ngày xưa
Ân tình thôi hết đong đưa
Trầu cau nên nghĩa, nắng mưa… mặc lòng!

01/01/2011
Ngự Hà

Lỡ – Nguyên Thoại

lo
*

Lỡ…

Lỡ vương vấn chia đường sao nỡ
Để bây giờ kẻ ở người đi
Còn nghe trong gió thầm thì
Lời ai gởi nhẹ mắt mi thuở nào

Lỡ vỡ hạt mưa rào tháng bảy
Chia chung trời buổi ấy mù mây
Gởi thương gởi nhớ đã đầy
Có xa chi mấy mà ngày tháng quên

Mây cùng gió lênh đênh mưa nắng
Đủ bốn mùa nằng nặng tình mang
Cho nhau chi chữ lỡ làng
Mà chơi vơi rớt hai hàng đong đưa

Lỡ chia cách cho vừa thương nhớ
Xa nhau rồi ừ có như không
Thì thôi em cứ xuôi dòng
Ta không ngóng nữa… chạnh lòng người đi!

Nguyên Thoại