Ngoại (Ngọc Vân) – Truyện ngắn 100 chữ.

Nó luôn khó chịu, cho Ngoại lẩm cẩm: mở nước to, Ngoại nhắc; ra ngoài, Ngoại tắt quạt ngay. Có lần nó gắt: “Ngoại già rồi, lo nhiều chi cho mệt!”. Ngoại nghe. Thở dài, sườn sượt.

Ngoại về quê. Nó mặc sức “tung hoành”. Cuối tháng, món lương công nhân ít ỏi vơi quá nửa vì phí điện nước, ba mẹ mắng nó tả tơi.

Tối về, biết chuyện, Ngoại lụm cụm lần giở gói tiền chắt chiu, bọc mấy lớp giấy báo, đưa mẹ . “Con cầm lấy. Má già rồi, cần gì đâu…”. Nó nghe. Òa khóc.

Ngọc Vân
(nguồn: nguyenngocvan1988.wordpress) Tiếp tục đọc

Xa quê (Ngọc Vân) – Truyện ngắn 100 chữ.

Lên đại học, tiếp xúc với bạn bè trên khắp mọi miền đất nước nên chỉ một thời gian ngắn tôi đã phân biệt được dễ dàng giọng nói của từng vùng : Bắc, Trung, Nam. Trừ Lan. Cô nói một giọng lạ, lơ lớ.

“Bạn quê ở đâu?”. “Quảng Ngãi”. “Thế sao…?”. Thấy tôi ngạc nhiên, hiểu ý, cô vô tư cười bảo: “Vô đây không đổi giọng, mua bán người ta không hiểu, phiền lắm. Đâu quen đó thôi mà!”.

Ngọc Vân 
(nguồn: nguyenngocvan1988.wordpress) Tiếp tục đọc

Bánh gai của mẹ (Ngọc Vân) – Truyện ngắn 100 chữ.

Mẹ, lặn lội từ quê lên phố thăm thằng Út trọ học. Giỏ bánh gai theo mẹ khệ nệ đường xa để con “ăn cho đỡ nhớ quê”. Con mừng qua quýt, chau mày thật khẽ. Mẹ đâu biết giờ con thích cà phê, thuốc lá hơn.

Mẹ về. Giỏ bánh vẫn buồn thiu nằm trong góc nhà. Sực nhớ, con quơ vội mang qua phòng thằng bạn đồng hương: “Ăn lấy thảo mày!”. Thằng bạn cảm động, rơm rớm: “Hồi mẹ tau còn sống cũng hay làm thức quà này cho tau…Mày sướng thật!”

Con, chợt bàng hoàng…Ngày xưa, ai đã từng ước suốt đời được ăn bánh gai của mẹ?

Ngọc Vân
(nguồn: nguyenngocvan1988.wordpress) Tiếp tục đọc

Học bổng (Ngọc Vân) – Truyện ngắn 100 chữ.

Nó vừa lãnh học bổng. Hơn một triệu. Mấy thằng bạn “chí cốt” rủ nó đi ăn mừng chiến thắng. “Ừ, thì đi!”.

Tăng một rồi đến tăng hai. Hết lít đế đến két bia. Đứa này a-lô rủ rê đứa nọ. Tụi nó rỉ tai nhau: “Lo gì, chầu này có người khao!”. Nó ngất ngư, hùng hổ: “ Dô trăm phần trăm nào tụi bay!”

Sáng tỉnh dậy mò trong túi cái hóa đơn khuya qua: gần chín trăm. Tiếng mẹ rơm rớm qua điện thoại chợt ùa về: “ Con để dành mà học anh văn!”. Tự dưng miệng nó khô đắng, mặn chát.

Ngọc Vân
(nguồn: nguyenngocvan1988.wordpress)

Lẽ thường (Trần Chi) – Truyện ngắn 100 chữ.

Họ nói chuyện với nhau hàng giờ liền không chán như bao cặp tình nhân đang yêu khác. Gọi điện thoại hẹn chiều gặp cũng mất gần nửa tiếng đồng hồ. Có cảm giác như thời gian không bao giờ đủ cho họ.

Những tưởng hôn nhân sẽ là cơ hội họ có thể nói với nhau nhiều hơn… Nào hay, tiếng nói đối với họ giờ đây như một thứ của cải có giới hạn. Mà ngày xưa họ xài quá nhiều rồi.

Trần Chi
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay số 421) Tiếp tục đọc

Học trò (Nguyễn Thị Hương Thảo) – Truyện ngắn 100 chữ.

Giờ tan trường, các em học sinh ùa ra. Cô giáo cũng lên xe về. Đang đi, chiếc xe bị tuộc xích đứng khựng lại. Cô loay hoay với chiếc xe. Đám học trò đi qua. Bụi bay đầy đường.

Bỗng có một cậu bé lại gần: Em chào cô ạ. Cô để em… Cô giáo trao xe cho cậu nhưng không thể nhớ cậu là ai, học lớp nào…

Mãi khi bóng cậu đã khuất, cô mới sực nhớ. Cậu bé là cháu ông gác cổng trường, thỉnh thoảng vẫn xin cô cho đứng nghe giảng bài ngoài cửa sổ.

Nguyễn Thị Hương Thảo
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 491) Tiếp tục đọc

Lưu Bình Dương Lễ ngày nay (Lê Khắc Việt) – Truyện ngắn 100 chữ.

Lễ Và Bình đôi bạn chí cốt, thuở hàn vi cùng mài đũng quần trên giảng đường. Lễ đắc chí làm quan to, Bình vẫn lận đận kiếp thứ dân. Một hôm Bình đến nhà thăm Lễ, người bảo vệ khinh khỉnh nhìn chiếc ”Su 100 năm” của Bình rồi hất hàm:
– Ông gặp ai?
– Tôi là Bình, bạn học cũ, đến thăm ông Lễ.

 Người bảo vệ biến vào trong rồi trở ra:
 – Chắc ông lầm? Ông giám đốc nói không nhớ có quen ai tên Bình cả!

Bình trở ra, tai ù ù nghe văng vẳng tiếng cười nhạo của nàng Châu Long: “… xưa rồi Diễm ơi!”.

Lê Khắc Việt
(Nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)
Tiếp tục đọc

Má và các con – Lan Vi.

Truyện ngắn 100 chữ – Kiến Thức Ngày Nay.

Hiền và Hòa là anh em sinh đôi, cùng học một lớp. Đang học lớp 9, Hiền xung phong đi bộ đội, chiến đấu ở biên giới Tây Nam. Sau khi xuất ngũ, Hiền trở về quê làm ruộng. Hòa được đi học nước ngoài, tốt nghiệp về công tác trong ngành hải quan. Khi mua dược nhà ở thành phố, Hải ngỏ ý đón má lên ở cùng. Má nói: ”Má ở với thằng Hiền, nó đau yếu luôn, có gì má còn phụ đỡ nó”.

Lan Vi
(Nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)
Tiếp tục đọc

Lòng Cha – Nguyễn Thị Thanh Vân.

Truyện ngắn 100 chữ – Kiến Thức Ngày Nay

Chồng tôi là sĩ quan quân đội chỉ huy một trung đoàn. Ông nổi tiếng là một người nghiêm khắc, cứng rắn với các sĩ quan, chiến sĩ dưới quyền và với bản thân. Đối với con cái trong nhà cũng vậy, các con tôi cho rằng đôi khi ông nghiêm khắc tới mức nghiệt ngã. Hôm qua là đám cưới con gái tôi. Sau khi đàng trai tới đón dâu, không thấy chồng tôi đâu, tôi vào phòng riêng thì thấy ông đang đưa khăn tay lên chấm nước mắt. Ông nói “Tội nghiệp nó, không biết về nhà chồng có bị khổ cực gì không?”.

Nguyễn Thị Thanh Vân
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)
Tiếp tục đọc

Cảnh ngộ – Phạm Thị Kim Anh.

Cảnh ngộ – Truyện ngắn 100 chữ.
– Chú ơi! Mua vé số cho con đi chú. Làm ơn mua cho con một vé đi chú.
– Đưa coi! – Tiếng người đàn ông.
– Anh ơi! Mua tặng chị một hoa hồng đi anh.
Người đàn ông nhìn tấm vé số rồi nhìn cô bạn gái của mình.
Người đàn ông chọn hoa hồng.
Đêm thành phố nhộn nhạo những ánh đèn xanh đỏ. Thằng bé bán vé số lủi thủi bước đi, vai nó run lên, không biết vì nó lạnh hay vì một điều gì khác. Nó đang căm ghét con bé bán hoa. Nó đâu có biết rằng con bé bán hoa ấy cũng có một đứa em bán vé số và một người cha đang hấp hối.
Phạm Thị Kim Anh
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)
Tiếp tục đọc

Dì ghẻ – Nguyễn Thị Kim Anh.

Dì ghẻ – Truyện ngắn 100 chữ.
Chị lấy chồng. Chưa kịp có con thì chồng mất. Ba năm sau chị đi bước nữa. Người chồng mới góa vợ, có hai con nhỏ. Yêu chồng, yêu luôn cả con chồng. Chị quyết định không sinh con để lo cho gia đình. Lớn lên, người con trai có vợ. Sau tuần trăng mật anh ta về nhà. Chị vui mừng ra đón. Chưa đến phòng khách, chị nghe tiếng cô con gái:
– Còn xấp vải hoa?
– Cho mẹ.
– Hoài của! Em lấy nốt, nào phải mẹ mình.
Chị càng buốt tim hơn khi người con trai yên lặng.
Nguyễn Thị Kim Anh
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)
Tiếp tục đọc

Mùa thi – Võ Thành An.

Mùa Thi

Năm tôi thi tốt nghiệp, bấy giờ gọi tú tài, ba đạp xe hơn chục cây số đón tôi ở trường thi cốt đề hỏi: “Con làm bài tốt không?” Sợ ba nhọc lòng tôi nói: “Ba ở ngoài này, có khi con lại lo, không làm bài được”.

Buổi thi cuối, ra cổng không thấy ba, hỏi chú Bảy còi: “Ba con có đến không?” Chú đưa tay chỉ cây bàng phía xa mươi mét bảo: “Ổng ở đằng kia, tao biểu đến ổng không chịu”.

Võ Thành An
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)

Tiếp tục đọc

Mùa cá bông lau – Võ Thành An.

Quê tôi ở ngã ba sông Vàm Nao, nơi nổi tiếng có nhiều cá bông lau. Dầu vậy, giá cá ở đây cũng không phải rẻ. Đến mùa, thỉnh thoảng má mua một khứa cá nhỏ nấu nồi canh chua để cả nhà cùng ăn. Thường anh chị em tôi nhường phần cá cho má. Má nói cá tanh, thích rau hơn.

Cậu ở thành phố xuống đòi ăn canh chua cá bông lau má nấu. Cậu chạy mua con cá to. Đến bữa không thấy má gắp cá. Cậu bảo: “Hồi xưa chị thích nhất món cá này?”

Tôi thấy má tôi bối rối. Giờ tôi mới hiểu là vì sao má bảo không thích ăn cá.

(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)
Tiếp tục đọc

Ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng – Diệu An.

Chưa đến ngày sinh nhật, còn đến khoảng hai, ba tháng, vợ đã lo nghĩ đến sinh nhật của chồng, con. Rồi chồng lo sinh nhật của vợ con, và con lo ngày mừng tuổi cho ba mẹ. Duy chỉ một người, không ai lo đến – ông nội già yếu. Và cho đến một ngày – ngày ông nội mất.

Chồng hỏi vợ: Sinh nhật ông ngày nào?
Vợ hỏi lại chồng: Ngày nào là ngày sinh của ông?
Con cái hỏi cha mẹ: Ông sinh ngày tháng nào?

Vậy là cả con, dâu, cháu, chắt phải đi tìm ngày sinh cha ông trong chứng minh nhân dân đề làm bia mộ cho ông.

Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng của ông.

Tiếp tục đọc

Còn một chút hương – Lê Kim Thúy.

Thương nhau ở độ tuổi đôi mươi, xa nhau bởi gia đình và tự ái. Họ gặp nhau khi đã bạc mái đầu, nhưng cũng chỉ qua…giao lưu trực tuyến!

Bao lần ông xin gặp, bà cương quyết chối từ. Thương mẹ, lũ con động viên.

…Họ nhìn nhau lần đầu ở tuổi 80. Cảm xúc vẫn “phiêu linh” như thời tuổi trẻ.

Bà chợt cười hóm hỉnh: “Còn nói gì nữa? Bây giờ tui chỉ muốn nghe thôi…”

Hôm sau, bà có thêm…một chiếc radio.

Lê Kim Thúy
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)

Tiếp tục đọc

Cây hoàng lan – Nguyễn Chiến.

Anh chị yêu nhau từ hồi còn đi học. Họ cùng trồng cây hoàng lan bên góc vườn nhà anh với lời hứa khi nào cây trỗ hoa họ sẽ cưới nhau.

Cây hoàng lan trỗ hoa lần đầu thơm nức là lúc chị cùng gia đình sang nước ngoài. Thời gian rồi anh cũng lấy vợ…

Mấy đêm liền người ta thấy anh không ngủ, bần thần mãi dưới cây hoàng lan đang ôm một góc vườn toả hương dìu dịu.

Hôm sau, khoảng vườn của anh treo bảng “đất bán”. Khoảng vườn có cây hoàng lan!

Nguyễn Chiến 
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)

Tiếp tục đọc

Út – Nguyễn Hoàng Long.

Chị ba thôi học, anh hai đi phụ hồ, có út là được đi học. Nhà nghèo, thương anh chị, nó dặn lòng học tốt, mai làm có tiền, nó nuôi lại ước mơ làm hoạ sĩ, giáo viên của anh và chị.

Thời gian trôi. Út vào đại học, rồi ra trường. Tháng lương đầu, nó chạy một mạch về, xẻ đôi số tiền vào lòng bàn tay anh chị. Bỗng nó bàng hoàng, vì đôi tay chai sần, biến dạng của anh và cặp kính dầy trên mắt chị, vì những mũi kim thêu nên cuộc đời của nó.

Nguyễn Hoàng Long
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)

Tiếp tục đọc

Mẹ! – Diệp Quốc Việt.

Nhà chỉ có một đứa con gái. Mẹ cưng như trứng mỏng. Lo từng miếng ăn giấc ngủ. Khuya không ngủ được, mẹ lui cui dưới bếp làm việc thật nhẹ, thật khẽ, sợ con thức giấc.

Vậy mà con gái cũng nhăn nhó vì những tiếng động, khẽ khàng đó.

Rồi con gái có chồng xa, giấc ngủ nào cũng mơ về những vườn cây, ngọn cỏ. Những miếng dưa mắm cong queo và những cái hột mít luộc nóng hổi, bùi bùi…

Rạng sáng, chồng lục đục chuẩn bị đi làm. Trong giấc ngủ mơ màng, con gái tưởng mình đang nằm ở nhà và nghe lại âm thanh quen thuộc. Giật mình gọi: Mẹ!

Ngoài trời, tuyết rơi dày đặc, vì mùa đông đang về…

Diệp Quốc Việt
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)
Tiếp tục đọc

Cái mâm vuông – Huỳnh Vinh Phương.

Hồi xưa, nhà nghèo, một hôm ba mang về cái mâm vuông. Ba nói nhôm của công ty dư, thấy tiếc ba đem gò lại thành cái mâm hình vuông ngộ nghĩnh.

Bữa cơm gia đình không có nhiều thịt cá, nhưng cả nhà ngôi quây quần quanh cái mâm “đặc biệt”, nói cười vui vẻ.

Bây giờ, nhà đã khá hơn. Nhưng ba vắng nhà liên tục, bé Út đi học cả ngày. Bữa cơm, chỉ mình mẹ ngồi lặng lẽ nhìn cái mâm vuông bị vứt sau nhà.

Huỳnh Vinh Phương
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay)

Tiếp tục đọc

Nhà lá – Lê Hoài Thu.

Bà lưng còng vì một đời cấy gặt. Con cất nhà to, rộng nhưng bà chỉ quen ở căn nhà lá nhỏ kề bên. Suốt ngày bà chẳng chịu nghỉ ngơi, cứ làm đủ mọi chuyện: chặt củi, trồng rau, nhổ cỏ…

Con mua cây mai kiểng lớn giá mấy chục triệu. Nhà lá phải dở, nhường đất trồng mai. Đêm bà ngủ trong phòng có nệm êm mà vẫn trằn trọc.

Đợi lúc cả nhà ngủ say, bà mang gối mền xuống nhà chứa củi. Ở đó, có chiếc chõng tre đã cũ…

Lê Hoài Thu
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay số 566)
Tiếp tục đọc