Bánh kem cháy – Quân Thiên Kim.

Sinh nhật bạn, không được mời, em buồn xo. Hôm sau tan học về, manh áo cũ sờn của em rách toạc, mặt rướm máu. Chị hỏi, em òa khóc nói bạn bè chọc em nghèo không có quà, không được ăn bánh kem. Xã nghèo, mấy ai được ăn bánh kem.

Chị nghỉ học lên thị trấn. Sinh nhật em, chị mang về một cái bánh nhỏ xíu có một bông hồng. “Của chị làm đấy, chị học làm bánh kem”. Em ăn ngon lành. Mắt chị ngấn lệ. Cái bánh cháy chủ bỏ, chị đã lén bắt bông hồng tặng em.

Quân Thiên Kim
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 423)

Tiếp tục đọc

Chị Hà (Lê Kim Thúy) – Truyện ngắn 100 chữ.

Chị rất thích những bông hoa ngày 11 tháng 4. Mỗi lần vừa nhận được hoa, chị hôn mẹ và đặt vào tay bà: “Người ta bận tâm nhiều cho ngày sinh nhật mà quên đi, dù chỉ một bông hoa dành tặng mẹ mình. Tụi nhỏ vừa tặng hoa cho má nó, còn con thì tặng lại cho má của con…”.

… Chị vẫn nhận được mỗi năm, những bông hoa xinh đẹp của con mình. Có điều, những bông hoa không còn vui vẻ mà bình hoa đã lặng lẽ trước bình hương. Sinh nhật đã đổi ngày!

Lê Kim Thúy
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay số 430)
Tiếp tục đọc

Cho và nhận (Ngọc Chi) – Truyện ngắn 100 chữ.

Chị yêu anh nồng nàn và đằm thắm. Như bao người con gái khác, chị cũng muốn được đón đưa, quan tâm chăm sóc. Nhưng vì anh quá bận rộn, việc gì chị cũng giành làm, tự nhủ sau này mọi thứ sẽ tốt hơn…

Lâu dần thành quen. Giờ, anh rảnh rỗi hơn còn chị thì bắt đầu se lòng khi thấy người ta đưa đón nhau…

Ngọc Chi
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay số 430)
Tiếp tục đọc

Có bạn – Nguyễn San

Nhà ở nông thôn nhưng con cái đứa nào cũng công danh thành đạt. Đứa là bác sĩ, đứa là kỹ sư, thấp nhất cũng là cán bộ một ngành trên tỉnh. Chỉ có chàng Út an phận ruộng vườn, lo phụng dưỡng cha mẹ.

Ngày giỗ ông bà, xe cộ đậu kín sân. Chúng rôm rả ăn nhậu ở nhà trên. ba hãnh diện tới lui giới thiệu với bà con họ mạc. Tiệc giữa chừng chẳng thấy má đâu. Chúng nháo nhác đi tìm gặp má ở sau chái bếp. Nghe chúng cự nự, má cười móm mém: “Má ăn dưới này cho có bạn để vợ thằng Út nó buồn”.

Nguyễn San
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 426)
Tiếp tục đọc

Tuổi thơ (Ngọc Chi) – Truyện ngắn 100 chữ

Thằng Nhân vừa về đến nhà, chưa kịp rửa mặt mũi tay chân liền sà vào lòng bà nội.
– Con đi thăm chị có vui không? Bà hỏi.

Thằng bé mặt buồn xo, phụng phịu:
– Chị Hiếu nói thương con, nhớ con. Vậy mà xin một cái áo mới để “tụ” trường mặc đi học chỉ cũng hổng cho. Nhà chỉ treo áo nhiều ơi là nhiều, đủ màu xanh đỏ tím vàng, đẹp ơi là đẹp…

Bà ái ngại nhìn cháu mà nước mắt ứa ra. Tội nghiệp con bé Hiếu của bà… Mười mấy tuổi đầu đã phải đi làm thuê cho người ta, mấy tháng rồi không dám về thăm nhà vì sợ hụt tiền đóng học phí cho em.

Ngọc Chi
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay số 429) Tiếp tục đọc

Thêm bớt – (Thanh Hải) – Truyện ngắn 100 chữ

Hồi xưa, nhà nghèo, con đông, tới bữa, mẹ tôi phải chia số cơm ít ỏi cho các con khỏi giành nhau, mà cũng chỉ được lưng bụng. Đứa nào ngoan, được thêm nửa bát cơm, hoặc miếng cháy.

Những lần như vậy, tôi vui sướng như được ông tiên cho quà.

Giờ, khá giả, con ít, bữa nào tôi cũng phải dỗ dành, ép buộc, con tôi mới chịu ăn hết bát cơm.

Hôm nào ngoan, nó được “quyền” rút bớt nửa bát.

Những hôm ấy, nó vui sướng giống như tôi được thêm miếng cháy cơm hồi trước.

Thanh Hải
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 429)

Hơi ấm người thân (Huyền Minh) – Truyện ngắn 100 chữ

Khi dọn sang nơi ở mới, chị cố tình giữ lại một ít đồ của những người trong gia đình dù chẳng còn dùng được. Bộ đồ ngủ của má, cái áo cũ của em trai, cái ví lỗi “mốt” của em gái, tấm đắp và những đôi dép của mấy đứa cháu…
Tiếp tục đọc

Lòng Mẹ (Hải Âu) – Truyện ngắn 100 chữ.

Nhà nghèo, chạy vạy mãi mới được suất hợp tác lao động. Thanh coi đó như cách duy nhất để giúp đỡ gia đình. Nhưng ảo mộng chóng tan. Xứ người chẳng phải là thiên đường. Thanh chỉ còn biết làm quần quật và dành dụm từng đồng. Để nhà khỏi buồn, trong thư Thanh tô vẽ về một cuộc sống chỉ có ở trong mơ.

Ngày về, mọi người mừng rỡ nhận quà. Thanh tiếp tục nói về cuộc sống trong mơ.

Đêm. Chỉ còn Mẹ. Hết nắn tay, nắn chân Thanh rồi mẹ lại sụt sùi. Thanh nghẹn ngào khi nghe mẹ nói: “Dối mẹ làm gì! Giơ xương thế kia thì làm sao mà sung sướng được hở con!”.

Hải Âu
(Nguồn: Kiến Thức Ngày Nay số 430) Tiếp tục đọc

Kiếp sau (Thanh Lam) – Truyện ngắn 100 chữ

Cãi nhau kịch liệt, người vợ nức nở: – Ông không thương tôi, ông không lo lắng gì con cái.

Ứa nước mắt, người chồng nói: – Không thương bà, sao có được 4 mặt con. Đứa lớn gần 40, đứa út đã 30. Không lo cho con, mà chúng sống được. Không đứa nào hư cả.

Người vợ còn sụt sùi: – Kiếp sau tôi không lấy ông đâu!

Người chồng (giọng kiên quyết): – Được đầu thai lên, tôi cũng cứ tìm bà. Làm gì kiếm được một người như bà.

Tối, họ đưa nhau đi xem phim: “Anh vẫn yêu em”.

Thanh Lam
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 430)

Lạc thú (Đào Đức Tuấn) – Truyện ngắn 100 chữ

– Làm gì đứng đó?
– Vợ chợ…

Lần đầu tiên tôi chở vợ đi chợ. Ông đứng cạnh, lầm bầm:
– Làm gì trỏng mà lâu dữ hổng biết…
Chắc cha này có hẹn bạn nhậu. Ông đang đọc báo, xoay qua:
– Mình chở mấy bả đi chợ coi như đỡ tốn năm trăm gởi xe…

Chùm cặp mắt đàn ông chốc chốc dõi phía ngõ chợ. Rồi một ông, một ông… nổ máy lao đi.

Về nhà, vợ tôi triết lý:
– Mấy ông nhiều chuyện chơi, phải cho chị em tui hưởng chút lạc thú dạo chợ chớ!…

Đào Đức Tuấn
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 429)

Đổi thay (Cỏ May) – Truyện ngắn 100 chữ

Năm nhất.
Cả khu nhà trọ sinh viên chỉ có vài chiếc xe máy. Chị vui vẻ đi xe đạp, quần áo giản dị và chơi với đám bạn “đồng hội đồng thuyền”.
Năm hai.
Xe máy rẻ, khu nhà trọ có vài người đã không đi xe đạp nữa. Chị vẫn như cũ.
Năm ba.
Chỉ còn hai đứa đi xe đạp. Chị chỉ mỉm cười.
Năm tư.
Chị có xe máy. Nhưng đã không còn chơi với người bạn “đồng hội đồng thuyền” ngày xưa và ăn bận thật “mốt”. Chị không còn là chị nữa…

Cỏ May
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 422)

Nhà quê (Ngọc Chi) – Truyện ngắn 100 chữ

Nghe tính tiền hết gần năm mươi ngàn, chị nó tặc lưỡi xuýt xoa: “Mèn đét ơi. Sao mà mắc dữ vây? Nhiều đó tiền ở dưới đi chợ được mấy bữa”.

Nó nổi cáu, gắt chị: “Cứ nói hoài. Ở quê khác. Thành phố khác. Hà tiện như chị chắc người ta dẹp tiệm hết quá!”.

Hôm rồi về thăm nhà, thấy má lụi cụi bó lá dừa bán được hai, ba ngàn một ngày, nó chợt nhớ lại vẻ mặt tiu nghỉu của chị hôm nào. Nó thấy mắt cay cay…

Ngọc Chi
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 422)

Tình già (Nguyễn Thái Sơn) – Truyện ngắn 100 chữ

(Kính tặng ba má)
Đêm tối đen. Tiếng con chim cú kêu đâu đó ngoài cây bàng. Ông khó ở trong mình đã mấy hôm. Bà lọ mọ tìm cây sào rồi đẩy đưa bâng quơ trên vòm lá. Con chim cú vỗ cánh bay. Một hạt bụi sa vào mắt bà…

Ông trách: “Nó kêu mỏi miệng rồi nó đi, bà đuổi làm gì cho khổ con mắt vậy?”. Hạt bụi côm lắm nhưng bà không thấy đau; móm mém cười, bà đáp: “Lỡ ông bỏ tôi lại thì sao?”

Nguyễn Thái Sơn
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 422)

Cua rang muối – Đ.T

Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên dòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu. Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, chúng mua cua biển gạch son về rang muối mời mẹ. Các con nói vui:
– Cua rang muối thật đó mẹ!
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém:
– Còn răng đâu mà ăn?!

Đ.T
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 422)
Tiếp tục đọc

Sông An Cựu (Nguyễn Văn Niệm) – Truyện ngắn 100 chữ

Thuở nằm nôi, môi bà vang câu hò: “Núi Ngự Bình… Sông An Cựu”. Đó là nét khắc họa đầu đời cho ba cảm nhận vẻ đẹp quê hương. Tuổi biết nghịch nước, con sông thân thương cũng là khoảng trời riêng của ba và lũ bạn.

Càng lớn, dòng sông càng lưu tải đầy ắp kỷ niệm và quấn quit đời ba như định mệnh. Núi Ngự Bình vẫn còn đó nhưng nay trên bản đồ in tên Kênh Phủ Cam thay Sông An Cựu. Ba buồn hẳn đi, một mảng sáng ký ức bỗng mờ như mây giăng.

Nguyễn Văn Niệm
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 421)

Nước thoái (Nguyên Vũ) – Truyện ngắn 100 chữ

Nàng là kỳ thủ, chuộng lối đánh thần tốc. cuộc cờ cũng như cuộc đời chẳng biết nhượng bộ một ai. Phong cách thi đấu lấy công làm thủ, cộng với tài nghệ phi thường khiến nàng vang danh đấu trường quốc tế. Nhưng rồi nàng cũng thất bại trước ván cờ cuộc đời: chàng đã ra đi vì không chịu nổi một người luôn áp đảo. Trống trải. Đau buồn. Tuyệt vọng. Giờ, nàng chỉ biết ân hận, trách mình sao chẳng biết thoái lui. Nhưng, than ôi! Với quân “ngã” thì dù cao cờ đến đâu người ta cũng khó mà đi được 1 nước thoái!!!

Nguyên Vũ
(nguồn: Kiến thức ngày nay số 421)

Xa vắng (Nguyễn Thái Sơn) – Truyện ngắn 100 chữ.

Hồi ấy, mỗi khi Ba nổi giận; đứa vờ lật vở học bài, đứa quét nhà, đứa lăng xăng xuống bếp, đứa út chuyên chui vào góc giường trùm mền kín mít.

Giờ đây, ngay trong sự yêu thương đầm ấm của Ba, các con vẫn tứ tán: người đi làm xa, người công việc xuôi ngược, người theo chồng, cậu út ngồi đại học. Ba lủi thủi ở mé quê một mình, xa vắng.

Nguyễn Thái Sơn
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay số 421) Tiếp tục đọc

Khoe (Thạnh Hoan) – Truyện ngắn 100 chữ.

Ngày xưa, khi có ai hỏi con “Bố bạn làm nghề gì?”, bố thấy con không vui và không bao giờ chịu trả lời là bố làm nghề thợ hồ. Bố cố gắng làm nhiều hơn để nuôi con ăn học sau này có được một nghề mà mọi người nể trọng trong xã hội.

Con thành đạt và lấy chồng, mỗi lần khách đến chơi nhà câu đầu tiên bố thường nghe con khoe “Nhà em làm luật sư nên lúc nào cũng bận”. Bố buồn, chỉ ao ước được một lần nghe con khoe về nghề của bố.

Thạnh Hoan
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay số 423) Tiếp tục đọc

Sợ (Mạnh Hùng) – Truyện ngắn 100 chữ.

Thấy đồ chơi đẹp con sung sướng chỉ tay muốn ba mua cho. Ba trừng mắt nhìn, không nói. Con sợ quá, quay lưng im lặng.

Đi học bị bạn đánh, về nhà tủi thân, đứng vào xó khóc. Ba nhìn thấy, trừng mắt quát lớn. Con sợ quá, im luôn.

Kinh tế khó khăn, ba càng trở nên nóng tính hơn. Lo nghĩ nhiều, ba mất sức. Nằm trên gường bệnh, má lặng lẽ săn sóc cho ba. Thấy thương, con bưng cho ba tô cháo. Ba quay lại nhìn, run quá, con đánh rơi.

Mạnh Hùng
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay số 423) Tiếp tục đọc

Mắm ruốc (Nguyên Vũ) – Truyện ngắn 100 chữ.

Hồi ở quê, mùa mưa bão nước ngập trắng đồng. Dù đường sá đi lại khó khăn nhưng mẹ vẫn ngày hai buổi chạy chợ để anh em tôi có được cái ăn. Chiều sẫm, bên nồi cơm bốc khói, mắm ruốc thơm lừng, cả nhà quây quần, không khí vô cùng ấm áp dù bên ngoài tiết trời đang đông.

Giờ. Có nhà thành phố. Vợ con đuề huề. Mắm ruốc được vợ đánh hột vịt kho chung thịt mà chẳng thấy ngon. Phải chăng thiếu mùa đông lạnh giá? Thiếu cái chặc lưỡi của cu Phong? Hay vắng bóng mẹ tất tả dưới mưa, băng lũ vượt đồng của mẹ?

Nguyên Vũ
(nguồn: Kiến Thức Ngày Nay số 423)

Tiếp tục đọc