Hãy ngẩng cao đầu – Vòng tay của Mẹ.

“Hãy đối mặt với khó khăn– luôn luôn đối mặt – đó là cách để vượt qua. Hãy đối mặt với nó!” – Joseph Conrad

Tôi được mười lăm tháng tuổi, và là một đứa trẻ hạnh phúc vô tư… cho đến ngày tôi bị ngã. Đó là một cú ngã tai hại. Tôi ngã lên một con thỏ bằng thủy tinh, và nó cắt vào một bên mắt của tôi, vết cắt đủ sâu để làm tôi mù mắt. Để cứu lấy mắt cho tôi, các bác sĩ đã khâu tròng mắt ngay chỗ bị thương, để lại một vết sẹo xấu xí ngay giữa mắt của tôi. Nỗ lực của họ thất bại. Với tất cả sự khôn ngoan của mình, mẹ tôi đã tìm được một bác sĩ, vị này khuyên rằng nếu tròng mắt của tôi bị lấy đi hoàn toàn thì khuôn mặt tôi sẽ bị biến dạng xấu xí; và vì thế mà tôi cứ phải tiếp tục sống với một bên mắt mờ xám, không nhìn thấy gì và có sẹo. Khi tôi lớn lên, con mắt mù lòa ấy đã khống chế tôi bằng nhiều cách. Tiếp tục đọc

Mẹ nói/Có nghĩa là – Vòng tay của Mẹ.

Tôi nghĩ điều này bắt đầu khi tôi ở độ tuổi thiếu niên. Lần ấy, khi tôi mặc cái quần jeans tưa rách mà mình ưng ý nhất để chuẩn bị đi chơi thì mẹ nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hỏi: “Con ăn mặc thế này à ?” – Giọng mẹ có phần hơi chỉ trích. “Vâng.” “Để ra khỏi nhà?” “Vâng.” “Ra chốn công cộng à?” “Vâng.” “Để cho mọi người nhìn thấy ư?” “Vâng.” Vốn đã biết nguyên tắc là thế nào, nhưng tôi vẫn chống cự lại: “Sao thế mẹ? Mẹ không THÍCH quần áo của con à?” Mẹ tôi NÓI: “Không, vậy được rồi. Không có gì.” Tiếp tục đọc

Bài hát ru cho Mẹ – Vòng tay của Mẹ.

Hãy để con hôn mẹ
Xua đi nỗi ưu phiền,
Như mẹ đã hôn con
Xua đi bao sợ hãi.

Nhớ khi xưa sợ tiếng sấm rền,
Con nhảy ngay vào lòng của mẹ,
Ngực mẹ là nơi trú ẩn cho con.
Giờ đến lượt con ru mẹ ngủ
Mẹ của con, mẹ hãy ngủ đi. Tiếp tục đọc

Cá nhân tiêu biểu trên đường chạy – Vòng tay của Mẹ.

Tôi thừa nhận rằng tôi đã làm điều đó hoàn toàn chỉ cho bản thân tôi. À, lúc đầu tôi làm điều đó vì tôi bị thua độ. Sau khi cô bạn thân của tôi hoàn thành cuộc đua Tufts 10K lần thứ chín, tôi đánh cuộc với cô ấy là nếu cô ấy thắng trong cuộc đua Marathon của Boston thì tôi sẽ chạy trong cuộc đua Tufts lần tới. Tôi đưa ra trò cá cược vu vơ này là vì tôi không tin bạn tôi sẽ làm được điều đó. Thế mà bạn đoán thử xem. Cô ấy đã làm được! Tiếp tục đọc

Món quà – Vòng tay của Mẹ.

“Sẵn sàng nhận lấy trách nhiệm về chính cuộc đời mình là nguồn gốc của lòng tự trọng.” – Joan Didion

Khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi đã dạy tôi phải biết thắc mắc về mọi thứ. Mẹ không bao giờ phiền lòng với những câu hỏi “tại sao” bất tận. Mẹ để cho tôi tự cân nhắc các sự kiện có thể xảy ra, và mẹ chỉ giúp khi nào độ trưởng thành cũng như kiến thức của tôi không đủ để nhìn bao quát được vấn đề. Tiếp tục đọc

Nếu mẹ lại được làm Mẹ – Vòng tay của Mẹ.

“Cuộc sống là một bức vẽ khổng lồ; hãy tung tất cả màu vẽ lên đó.” – Danny Kaye

Nếu mẹ có thể lại được làm mẹ, mẹ biết rằng có một điều mẹ sẽ không bao giờ thay đổi… đó là sẽ vẫn yêu các con thật nhiều. Mẹ đã muốn được làm mẹ từ khi còn là một cô bé. Trong khi chúng bạn đã thôi không còn chơi búp bê nữa thì mẹ vẫn còn say mê với trò chơi này. Vì thế, được làm mẹ, được ôm ấp, đu đưa, chăm sóc, trông nom các con là niềm vui của cuộc đời mẹ. Nhưng bây giờ mẹ nhìn lại, mẹ nghĩ có lẽ mẹ đã đối xử với các con như những con búp bê của mẹ. Khi con khóc, mẹ liền bế con lên. Khi con bị đau tai, mẹ ôm ngay con vào lòng. Hễ con bị đau là mẹ lại muốn ở bên cạnh các con. Tuy nhiên, trách nhiệm của mẹ là phải làm sao để các con được hạnh phúc, an toàn, mạnh khỏe, lễ phép và siêng năng. Các con có thể cảm thấy hạnh phúc bằng nhiều cách: chơi xe trượt tuyết, đi dã ngoại, đi bơi, tiệc tùng với bạn bè, học cách nướng bánh hoặc may vá, thậm chí là học trượt băng hay đi xe đạp. Đó là những điều mà mẹ đã quen thuộc và biết cách giúp các con học hỏi. Tiếp tục đọc

Người mẹ luôn lắng nghe – Vòng tay của Mẹ.

Chúng còn quá nhỏ và mỏng manh, bạn sợ mình không nghe được rõ

Vì thế bạn không ngủ mà… lắng nghe

Chúng hãy còn nhỏ, chúng chơi ở phòng bên

Sao bỗng nhiên chúng lại im bặt

Vì thế bạn đi đến cửa và… lắng nghe Tiếp tục đọc

Lời nói dối và buổi chiếu phim ban chiều – Vòng tay của Mẹ.

“Chỉ trích mà không hướng người ta sửa đổi thì cũng chỉ phí thời gian.” – Ralph C. Smedley

Năm ấy tôi sáu tuổi và em gái Sally Kay của tôi được ba tuổi. Vì một lý do nào đấy, tôi nghĩ chúng tôi cần phải kiếm một ít tiền. Thế là tôi quyết định hai chị em sẽ đi làm thuê những việc lặt vặt. Chúng tôi đề nghị những người hàng xóm để chúng tôi được lau dọn nhà cửa cho họ trong vòng ba tháng.

Trước lời đề nghị hợp tình hợp lý như thế, nhưng vẫn không ai nhận chúng tôi. Tệ hơn là có một người hàng xóm lại điện thoại báo cho mẹ tôi biết những việc mà Mary Alice và Sally Kay đang làm. Mẹ vừa mới gác máy thì thấy chúng tôi chạy ào vào bếp qua cửa sau. Tiếp tục đọc

Tách cà phê – Vòng tay của Mẹ.

“Chúng ta không thể sống trong quá khứ mà định dạng tương lai.” – Edmund Burke

Tôi đun nóng một tách cà phê trong lò vi sóng. Lần thứ hai chỉ trong một buổi sáng, tôi đứng đó với tách cà phê bốc khói trong tay, chẳng biết nên cười hay nên khóc. Con trai tôi thức giấc và kêu khóc, vì thế tôi phải mất hàng giờ để hát ru, dỗ dành và đu đưa cho nó ngủ trở lại. Trong thời gian đó, cà phê của tôi đã nguội ngắt. Thế là tôi phải mang nó vào lò để hâm nóng lại. Tiếp tục đọc

Ai sẽ tưới cho những cây nước mắt của tôi? – Vòng tay của Mẹ.

Con gái tôi bắt đầu khóc khi chúng tôi rời khỏi con đường quen thuộc dẫn vào nhà để hướng về phía đường cao tốc, con đường sẽ đưa chúng tôi đi chín trăm dặm đến Colorado, nơi con tôi sẽ vào đại học năm thứ nhất. Đó là những con đường mà hai mẹ con tôi đã hàng trăm lần đi qua, cùng vui vẻ hạnh phúc, cùng chia sẻ tâm tư và những tiếng cười sảng khoái. Tôi vẫn luôn nghĩ con gái mình thật sâu sắc. Con bé có thể hiểu được con người cũng như các tình huống, có thể đi thẳng vào trọng tâm của mọi vấn đề và diễn đạt suy nghĩ của mình một cách rõ ràng. Về mặt này, nó hơn hẳn tôi khi tôi bằng tuổi nó. Tiếp tục đọc

Bằng tốt nghiệp tuổi thơ – Vòng tay của Mẹ.

“Hãy biết ơn những người đã làm chúng ta hạnh phúc; họ như những người làm vườn đã làm cho tâm hồn ta nở hoa.” – Marcel Proust

Cho con gái của tôi, Sarah, nhân sinh nhật thứ mười ba của con.

Nhân dịp này mẹ mới nhận ra rằng con không còn là một đứa trẻ nữa. Vì vậy, từ nay mẹ hứa với con:

Mẹ sẽ luôn tin tưởng ở ý thức, trí thông minh, khả năng đưa ra những quyết định sáng suốt của con cũng như tin tưởng vào trái tim nhân hậu của con trong tất cả mọi việc con làm. Thỉnh thoảng mẹ cũng sẽ can thiệp, vì mẹ cũng tin vào tri giác của mẹ, và bởi vì mẹ biết con vẫn chưa thật sự trưởng thành, nhưng mẹ sẽ không bao giờ nghi ngờ một điều, đó là con sẽ luôn làm mọi việc tốt nhất trong khả năng của con. Trong thâm tâm, mẹ luôn tin ở con. Tiếp tục đọc

Thiên thần cải trang – Vòng tay của Mẹ.

“Trước tiên, hãy giữ sự bình yên cho chính tâm hồn bạn, và rồi bạn sẽ có thể mang bình yên đến cho người khác.” – Thomas à Kempis

“Cho dù dì có trả tiền cho tôi thì tôi cũng không làm con gái của dì!” Tôi kịch liệt tuyên bố với mẹ kế của tôi khi bà giới thiệu với người thợ sửa cửa rằng tôi là con gái bà. Đó là một trong những mâu thuẫn giữa chúng tôi trong suốt những năm tôi học trung học. Trong những năm tuổi trẻ nổi loạn của mình, sự thiếu tự tin của tôi đã khiến tôi phải bất ngờ tấn công người khác, phải làm tổn thương họ trước khi họ kịp làm tôi tổn thương. Tiếp tục đọc

Lòng can đảm của con – Vòng tay của Mẹ.

“Tất cả đều có thể, trừ trường hợp được chứng minh là không thể – và thậm chí những điều không thể cũng có thể trở thành có thể.” – Pearl S. Buck

Con liều lĩnh đứng trên những thanh kim loại dành cho trẻ con leo trèo trong công viên mà không màng đến nguy hiểm. Mẹ nhắc nhở: “Đừng, con. Nguy hiểm đấy”. Con miễn cưỡng nghe lời mẹ và tụt xuống thấp hơn. Mẹ đứng bên cạnh trông chừng con, nhưng có một phút mẹ nhìn đi nơi khác, hơi xao lãng vì ánh hoàng hôn.

Khi mẹ quay lại về phía con, mẹ thấy con ngã xuống đất mà mẹ không làm gì được.
Con thở hổn hển và đứng dậy, miệng và mũi bị chảy máu. Hoảng hốt, mẹ ôm lấy con thật chặt như để san sẻ bớt sự đau đớn của con. Con khóc to vì đau, còn mẹ khóc vì không thể bảo vệ được con. Tiếp tục đọc

Tạo ra kỷ niệm – Vòng tay của Mẹ.

Sau khi ăn sáng, đứa con gái nhỏ nói với tôi: “Mẹ ơi, mẹ xem chương trình này với con nhé ?”.

Tôi nhìn vào đống bát đĩa dơ và sau đó nhìn vào cặp mắt nâu to tròn của con bé.

“Được thôi”, tôi trả lời. Thế là hai mẹ con ngồi sát vào nhau trên đi văng để cùng xem chương trình yêu thích của con tôi. Sau khi xem xong, chúng tôi còn cùng nhau giải mộ t câu đố khó. Khi tôi định đi rửa chén bát thì điện thoại reo. Đầu dây bên kia là một người bạn của tôi: “Chào cậu. Cậu làm gì từ sáng đến giờ đấy?”.

Tiếp tục đọc

Chúc mừng sinh nhật, con yêu! – Vòng tay của Mẹ.

        “Bạn nghĩ về một người như thế nào thì họ sẽ có khuynh hướng trở thành người như vậy.” – Dorothy Delay

Phải mất một lúc tôi mới nhớ được hôm ấy là ngày gì. Tôi thức giấc và thấy bầu trời thật ảm đạm. Theo dự báo thời tiết thì hôm ấy có thể có tuyết. Thứ Tư, ngày 28 tháng Giêng – sinh nhật của tôi. Năm đó tôi được ba mươi lăm tuổi. Tôi ngoảnh mặt quay đi để khỏi nhìn thấy chiếc radio có kèm đồng hồ báo thức và ước gì hôm ấy mình được nghỉ làm. Tôi muốn nằm trên giường để gặm nhấm nỗi xót thương cho phận mình vì lại phải đơn độc trong ngày trọng đại này. Mối tình gần nhất của tôi đã tan vỡ hai tuần trước đó, và vết thương lòng hãy còn rất mới. Đó không phải là một mối quan hệ dài lâu, thậm chí cũng chưa đến mức là một mối quan hệ, nhưng nó đã khơi lại trong tôi niềm hy vọng và mơ ước có được một người để cùng sớm tối đi về. Nằm trên giường, tôi nhớ đến cảnh mình đã thổi nến sinh nhật hồi năm ngoái và thầm nguyện ước về một người đàn ông trong mộng, tin tưởng rằng vận may sẽ đến với mình trong năm. “Chuyện quái gì xảy ra đây?” Tôi vừa giận dữ vừa hoảng sợ hỏi mấy bức tường xung quanh. Khi nghe tiếng chuông điện thoại, tôi cứ nghĩ mình sẽ nhận được những lời chúc thân thương của cha mẹ hoặc các em trai. Tuy nhiên, đó lại là một người đàn ông mà tôi có lần giao thiệp. Ông ấy gọi đến chỉ để hỏi thăm và hoàn toàn quên đó là ngày sinh nhật của tôi. Sau đó chị dâu tôi gọi điện kể cho tôi nghe về cuộc sống hạnh phúc của chị và anh trai tôi, rồi chị chuyển máy để đứa cháu gái hai tuổi hát cho tôi nghe. Sau khi gác máy, tôi đi cho mèo ăn, và tôi cũng cố nhớ lại xem vào độ tuổi đôi mươi, mình đã yêu thích những gì về một cuộc sống độc thân như vậy.

Tiếp tục đọc

Điều bí mật dành cho Mẹ – Vòng tay của Mẹ.

“Một ý tưởng kỳ lạ có thể làm thay đổi hàng triệu điều trong thực tế.” – Maya Angelou

Khi nghĩ về những ngày lễ sắp đến, tôi lại nhớ về tất cả những lễ Giáng Sinh ấm áp tuyệt vời lúc tôi còn bé, và một nụ cười thoáng qua khuôn mặt tôi. Đó thật sự là những tháng ngày đáng nhớ. Khi tôi lớn hơn một chút, những ký ức trong tôi về ngày Giáng Sinh không còn sống động như xưa, thậm chí chúng còn là những ngày buồn chán… mãi cho đến dịp Giáng Sinh năm ngoái. Kể từ đó, tôi tin rằng mình đã học được cách lấy lại niềm vui và những điều kỳ diệu của thời thơ ấu.

Tiếp tục đọc

Người Mẹ kém cỏi nhất thế gian – Vòng tay của Mẹ.

Sau khi đã nuôi dưỡng tôi được ba mươi năm trời, có lần mẹ tôi đã đứng trong nhà bếp và nói vọng ra: “Mẹ là người mẹ kém cỏi nhất thế gian, và mẹ hết sức hối tiếc về điều đó.” Mẹ tiếp tục nhận lỗi về tất cả những gì mà bà đã làm sai trong suốt quá trình nuôi nấng tôi. Tôi nhận thấy mẹ đang tự kết tội mình về những nguyên tắc khắt khe trong việc nuôi dạy con cái vì mẹ đã làm cho tôi lỡ mất nhiều buổi khiêu vũ ở trường. Mẹ cảm thấy xấu hổ vì cha mẹ quá nghèo không đủ sức mua cho tôi chiếc nhẫn khi tôi tốt nghiệp trung học. Mẹ xấu hổ vì những hình phạt kéo dài cả tuần mà bà đã dành cho tôi. Mẹ buồn rầu vì đã cố chọn bạn bè cho tôi. Mẹ tôi tiếp tục kể về những sai lầm và những điều hối tiếc của bà trong khi những giọt nước mắt đau khổ cứ chảy dài trên khuôn mặt.
Tiếp tục đọc

Vẫn luôn là Mẹ – Vòng tay của Mẹ.

Chứng kiến sự lo lắng mỏi mòn của một người mẹ đang mong ngóng tin tức về ca phẫu thuật não của đứa con gái nhỏ là điều mà tôi hầu như không thể chịu đựng nổi. Qua làn nước mắt, bà kể lại câu chuyện về con gái của mình và bày tỏ niềm mong mỏi được ở ngay bên cạnh con. Trong lúc bà liên tục nhìn đồng hồ để đếm lùi khoảng thời gian mà bác sĩ đã ước tính cho ca phẫu thuật, tôi cố gắng nghĩ ra điều gì đó để an ủi bà. Những ngôn từ của tôi lúc đó dường như chẳng phù hợp, vì bà đang ở vào một vị trí mà tôi chưa từng trải qua bao giờ. Làm thế nào tôi có thể hiểu được những đêm thức trắng của người mẹ ấy cũng như nỗi buồn đau khắc khoải mà cảnh đợi chờ đã gây ra cho bà? Tiếp tục đọc

Trở lại bên nhau – Vòng tay của Mẹ.

Lòng biết ơn không chỉ là đức tính cao quý nhất, mà còn là nguồn gốc của những đức tính khác.” – Cicero

Các con tôi biết có chuyện gì đó đã xảy ra khi tôi đi nghe điện thoại giữa bữa cơm chiều và phải ba tiếng đồng hồ sau mới quay trở lại. Sau hai mươi lăm năm thấp thỏm nguyện cầu, cuộc điện thoại mà bấy lâu tôi chờ đợi đã đến. Thành thật mà nói, tôi khó có thể nhớ rõ chúng tôi đã nói với nhau những gì. Chỉ một cuộc trò chuyện như vậy làm sao có thể giải quyết hết tất cả những vấn đề chưa có lời giải đáp trong suốt hai mươi lăm năm qua? Khi biết con bé chỉ sống cách nhà tôi không tới hai mươi lăm phút đi xe, chúng tôi liền lên ngay kế hoạch để gặp lại nhau càng sớm càng tốt. Tôi kết thúc cuộc điện thoại trong trạng thái hết sức phấn khích, cùng với cuộc hẹn sẽ gặp con bé vào tối hôm sau.
Tiếp tục đọc