51. Con chim khôn hiếm có – Nụ cười trong cung lòng Thiên Chúa

Một người lái buôn mua được một con chim rất khôn từ Ấn Ðộ. Ngày kia ông phải rời xứ này. Trước khi đi ông hỏi con chim có cần ông nhắc lại cho nó điều gì về xứ sở của nó không. Con chim chỉ ước ao một điều, đó là tự do. Thế nhưng người chủ không đồng ý.

Lúc bấy giờ con chim khôn mới xin người chủ một ân huệ. Nó xin ông đi đến khu rừng quê quán của nó và loan báo cho dòng họ chim của nó biết rằng nó đang bị cầm giữ.

Người lái buôn tìm đến khu rừng, và khi ông vừa loan báo cho bầy chim biết tin đó, thì một con chim giống hệt như con chim của ông bỗng té ngã xuống đẫy đành đạch, rồi chết.

Người lái buôn cảm thấy buồn phiền vô cùng. Vì ông nghĩ mình là người đã gây ra cái chết ấy. Về đến nhà ông thuật lại câu chuyện cho con chim của ông nghe. Vừa nghe xong, nó cũng ngã lăn ra và đẫy đành đạch như sắp chết.

Người lái buôn đứng ngậm ngùi nhìn con chim yêu dấu của ông đang hấp hối. Ðoạn ông kéo nó ra khỏi lồng và đặt bên cửa sổ. Nhưng vừa ra khỏi lồng, con chim liền vỗ cánh bay lên đậu trên một cành cây cao, và nói vọng xuống:

– Bây giờ thì tôi được tự do! Tôi muốn nói cho ông biết rằng, điều mà ông cho là tai họa lại chính là tin mừng đối với tôi. Con chim bạn của tôi đã giả vờ nằm chết để gửi đến cho tôi một tín hiệu. Tôi đã đọc được tín hiệu ấy, và giờ đây tôi được tự do.

* * *

Nghịch lý lớn nhất của Kitô giáo, đó là nhìn vào thập giá như biểu tượng của hy vọng.

Cũng như con chim khôn trên đây, ta đọc ra được tin mừng phục sinh qua cái chết của Chúa Kitô. Kitô giáo nhìn khổ đau và cái chết như khởi đầu của ơn phúc.

Dĩ nhiên, Chúa Kitô không phải là người rao giảng sự chết chóc, Kitô giáo không phải là đạo của khổ đau. Chúa Kitô không tự mình đi tìm cái chết. Mãi mãi cái chết ấy vẫn là bản án bất công mà con người dành cho Thiên Chúa.

Chúa Kitô cũng không đòi hỏi các môn đệ của Ngài phải đi tìm thập giá. Mà chỉ bảo họ: “Hãy vác lấy thập giá mỗi ngày”.

Có cuộc sống nào mà không có khổ đau? Có ai thoát khỏi đau thương trong cuộc đời mình?

Chúa Kitô đã vác lấy thập giá và biến nó thành nguồn ơn cứu rỗi. Cái chết đã trở thành tin mừng.

Ðạo của chúng ta là đạo của tin mừng. Ðiều này hẳn phải có nghĩa là người Kitô hữu luôn luôn nhìn vào cuộc sống bằng cái nhìn của tin mừng. Họ không thất vọng trước khổ đau. Họ không đầu hàng trước cuộc sống.

Với họ, mỗi biến cố phải là một tin mừng. Nghĩa là trong tất cả mọi sự, họ đều nhận ra bàn tay dắt dìu đầy yêu thương của Thiên Chúa. Qua thập giá, Ngài dẫn họ từng bước tiến vào cõi vinh quang.

(nguồn: Nụ cười trong cung lòng Thiên Chúa)

Advertisement

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s