13/08. Tự nguyện nộp – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần XIX Thường Niên – Mt 17,22-27
Thánh Pon-ti-a-nô, Giáo hoàng và Híp-pô-li-tô, Linh mục, Tử đạo

Con Người sắp bị nộp vào tay người đời… Anh lấy đồng quan ấy, nộp thuế cho họ, phần của Thầy và phần của anh.” (Mt 17,22.27)

Suy niệm: “Bị nộp” và “nộp thuế” gợi lên những hành động bị bắt buộc. Đức Giê-su “bị nộp” vào tay người đời và “nộp thuế” cho đền thờ Giê-ru-sa-lem. Những cái nộp này bên ngoài có vẻ là bị bắt buộc, nhưng thực ra là một sự tự nguyện từ bên trong. Đức Giê-su bị bắt, bị giết không phải vì Người là một tội nhân đáng bị như thế, nhưng đó là điều Người tự nguyện đón nhận để thực hiện trọn vẹn ý muốn của Chúa Cha. Đức Giê-su chịu nộp thuế không do tư cách Người là một công dân Do Thái có trách nhiệm làm nghĩa vụ đối với đền thờ, bởi vì đền thờ là nhà Thiên Chúa mà Người là Con Thiên Chúa, nhưng Đức Giê-su tự nguyện nộp thuế để “khỏi làm cớ cho người ta sa ngã.” Tiếp tục đọc

Advertisements

12/08. Thầy ban trót thân mình – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Chúa Nhật Tuần XIX Thường Niên – Ga 6,41-51

“Bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.” (Ga 6,51)

Suy niệm: Trong trọn bản văn Thánh Lễ của Sách Lễ Rôma, những chữ được in đậm và to nhất chính là ‘lời truyền phép’: “TẤT CẢ CÁC CON HÃY NHẬN LẤY MÀ ĂN, VÌ NÀY LÀ MÌNH THẦY, SẼ BỊ NỘP VÌ CÁC CON… TẤT CẢ CÁC CON HÃY NHẬN LẤY MÀ UỐNG, VÌ NÀY LÀ CHÉN MÁU THẦY, MÁU GIAO ƯỚC MỚI VÀ VĨNH CỬU, SẼ ĐỔ RA CHO CÁC CON VÀ NHIỀU NGƯỜI ĐƯỢC THA TỘI...” In đậm và to nhất, bởi vì đây là những lời quan trọng nhất, đây là khoảnh khắc đậm đặc ý nghĩa YÊU THƯƠNG nhất của Thánh Lễ. Trong khoảnh khắc này, Chúa Giêsu dứt khoát trao hiến chính sự sống của Ngài cho chúng ta. Và đây không phải là một quyết định bốc đồng kiểu ‘anh hùng rơm’; đây là cả một chương trình hiến thân được vạch ra từ trước, như bản văn Tin Mừng hôm nay xác nhận. Tiếp tục đọc

11/08/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Bảy Tuần XVIII Thường Niên – Mt 17,14-20
Thánh Clara, Trinh nữ

Lời Chúa:

“Tại sao chúng con đây không trừ nổi tên quỷ ấy?”. (Mt 17,19).

Câu chuyện minh họa:

Có một làng nọ ngày ngày phải chiến đấu với tình trạng khan hiếm nước, ruộng đồng nứt nẻ, mất mùa triền miên, súc vật cũng chết dần theo, đẩy dân làng vào cảnh khốn cùng, với bao giải pháp được đưa ra nhưng thất bại vẫn là thất bại. Một ngày nọ cha xứ lên tiếng bàn với cư dân trong làng cùng làm một buổi lễ cầu nguyện, xin Chúa ban ơn cứu vớt cả làng. Vài ngày sau, mọi người cùng nhau tụ tập lại, bắt đầu làm dấu Thánh giá và cầu nguyện. Ai nấy cũng chú tâm hy vọng Chúa nhân từ đoái nhìn. Mọi người hầu như mang theo trong mình một vật làm tin như tràng hạt mới, nến to đùng, nhất là mấy cụ già lần hạt không ngừng nghỉ, mấy cô thiếu nữ thì đọc kinh to, hy vọng Chúa sẽ nghe lời họ nguyện cầu. Thật bất ngờ, chỉ sau 2 giờ cầu nguyện, những hạt mưa đầu tiên đã xuất hiện, ai nấy đều mừng rỡ hét vang ca ngợi Đấng nhân từ. Ai nấy cũng tin rằng, chính lòng tin mạnh mẽ nơi mình nên Chúa nhận lời. Đột nhiên từ phía sau đám đông một cây dù bật lên! nó là vật làm tin của một cậu bé mới 10 tuổi đã gây sự chú ý đặc biệt cho cả làng. Cha xứ tiến lại gần cậu bé rồi hỏi: “cây dù này phải không?” Cậu bé đáp: “vậng ạ! Hôm nay là ngày cầu mưa nên con phải mang dù, không thì con ướt hết ạ”. Lúc ấy cha xứ chỉ biết thốt lên: Chúa ơi! Và nói rằng: dù cậu nhóc nhỏ tuổi nhất nhưng có ai biết rằng lòng tin của em lại lớn nhất, nó rất đơn sơ nhưng lại đẹp lòng Thiên Chúa hơn tất cả. Tiếp tục đọc

11/08. Sức mạnh đức tin – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Bảy Tuần XVIII Thường Niên – Mt 17,14-20
Thánh Cla-ra, Trinh nữ

“Tại anh em kém tin! Thầy bảo thật anh em: nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải thôi, thì dù anh em có bảo núi này: ‘rời khỏi đây, qua bên kia!’ nó cũng sẽ nghe.” (Mt 17,20)

Suy niệm: Một người cha mang con của mình đến xin các môn đệ chữa bệnh cho, nhưng các ông không chữa được. Các môn đệ thành thật hỏi Chúa lý do và Chúa đã trả lời: “Tại anh em kém tin.” Chỉ cần có đức tin lớn bằng hạt cải thôi mà đã có thể chuyển núi dời non. Thế mà đức tin của các môn đệ lúc này lại còn kém hơn cả hạt cải thì đức tin đó cũng kể bằng không. Mà “không có đức tin thì không thể làm đẹp lòng Thiên Chúa” (Dt 11,6). Thế nên, đức tin thật quan trọng và cần thiết cho đời Ki-tô hữu biết bao. Chúa mời gọi chúng ta đặt niềm tin vào Chúa, dù đức tin ấy chỉ bằng hạt cải thôi, thì Ngài sẽ thực hiện những gì còn lại cho bạn. Tiếp tục đọc

10/08/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Sáu Tuần XVIII Thường Niên – Ga 12,24-26
Thánh Lôrensô, Phó tế, Tử đạo

Lời Chúa:

“Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không thối đi thì nó vẫn trơ trọi một mình…” (Ga 12,24)

Câu chuyện minh họa:

Mùa Xuân năm ấy, có hai hạt giống nằm cạnh nhau trong thửa đất màu mỡ. Hạt giống thứ nhất hăng hái nói: “Tôi muốn mọc lên! Tôi muốn cắm rễ sâu xuống lòng đất, và đâm chồi xuyên qua lớp đất cứng bên trên. Tôi muốn vươn lên những búp non mơn mởn như những lá cờ loan báo mùa xuân đã đến… Tôi muốn cảm nhận hơi ấm của mặt trời mơn man trên mặt và hơi nước mát lạnh của sương mai trên những cánh hoa”. Và nó đã mọc lên xanh tốt. Tiếp tục đọc

10/08. Hạnh phúc người phục vụ – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Sáu Tuần XVIII Thường Niên – Ga 12,24-26
Thánh Lô-ren-xô, Phó tế, Tử đạo

“Ai phục vụ Thầy thì hãy theo Thầy, và Thầy ở đâu kẻ phục vụ Thầy cũng sẽ ở đó. Ai phục vụ Thầy, Cha Thầy sẽ quý trọng người ấy.” (Ga 12,26)

Suy niệm: Thi sĩ Tagore (Ấn Độ) có viết: “Nằm ngủ, tôi mơ thấy đời là hạnh phúc. Thức dậy tôi thấy sống là phục vụ. Tôi dấn thân phục vụ và tôi khám phá ra rằng phục vụ là hạnh phúc.” Những ai dấn thân vào một công việc phục vụ nào đó đều có thể trải nghiệm được điều thi sĩ Tagore vừa chia sẻ. Việc phục vụ càng đòi hỏi dấn thân quên mình nhiều thì hạnh phúc mang lại càng lớn. Thế nên người phục vụ Đức Ki-tô, “Con Chí Ái” của Chúa Cha, từ bỏ chính mình để theo Ngài trên đường thập giá là người được hạnh phúc lớn nhất bởi vì sẽ được “Chúa Cha quý trọng” được Chúa Cha yêu mến, và đến ở trong người ấy (x. Ga 14,23). Tiếp tục đọc

09/08/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Năm Tuần XVIII Thường Niên – Mt 16,13-23

Lời Chúa:

“Người hỏi các môn đệ: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” (Mt 16,15)

Câu chuyện minh họa:

Một vị tu sĩ kể lại, ngày kia trong khi đang dạo chơi trên những con đường tấp nập người của kinh thành Nữu Ước, ông gặp người bạn cố tri từ hồi bên Việt Nam. Sau một vài câu chuyện hàn huyên tâm sự, người bạn nhìn vị tu sĩ e dè hỏi:

– Ông vẫn tin vào Thượng Đế? Tiếp tục đọc

09/08. Đường lối của Chúa – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Năm Tuần XVIII Thường Niên – Mt 16,13-23
Thánh Tê-rê-sa Bê-nê-đi-ta Thánh Giá, Nữ tu

Đức Giê-su Ki-tô bắt đầu tỏ cho các môn đệ biết: Người phải đi Giê-ru-sa-lem, phải chịu nhiều đau khổ do các kỳ mục, các thượng tế và kinh sư gây ra, rồi bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ sống lại. (Mt 16,21)

Suy niệm: Phê-rô tuyên xưng Đức Giê-su là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống và được Ngài khen là người có phúc. Tuy nhiên, ông không thể chấp nhận Đấng Ki-tô phải chịu đau khổ và chịu chết như thế được. Cũng như bao người Do-thái khác, Phê-rô mong đợi một Đấng Ki-tô như là một vị vua trần thế nắm quyền lực chính trị, giải phóng Ít-ra-en khỏi ách thống trị Rô-ma làm bá chủ thế giới. Nhưng đường lối của Chúa thì khác, con đường hiến thân phục vụ: “Con người đến không phải để được phục vụ nhưng để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người” (Mc 10,45). Tiếp tục đọc

08/08/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Tư Tuần XVIII Thường Niên – Mt 15,21-28

Lời Chúa:

“Xin Thầy bảo bà ấy về đi, vì bà ấy cứ theo sau chúng ta mà kêu mãi!” (Mt 15,23)

Câu chuyện minh họa:

Elvire là con gái út trong một gia đình nghèo. Cô ước mơ trở thành cô giáo. Cô xin học bổng và ghi danh tại một trường Cao đẳng Sư phạm. Nhà trường chấp thuận với điều kiện: cô phải luôn giữ điểm trên trung bình.

Nhập học, Giáo sư dạy Triết lớp cô là một người vô thần. Mỗi lần nói về Giáo hội hay Đức Kitô, ông luôn tìm cách che đậy hay xuyên tạc. Elvire cảm thấy bất bình. Cô biết rằng nếu phản đối giáo sư, cô sẽ khó tránh khỏi việc lãnh về những con điểm không tốt. Tiếp tục đọc

08/08. Để đức tin vững mạnh – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Tư Tuần XVIII Thường Niên – Mt 15,21-28
Thánh Đa-minh, Linh mục

Bấy giờ Đức Giê-su đáp: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật. Bà muốn sao thì sẽ được vậy.” (Mt 15,28)

Suy niệm: Nhà văn Pháp Marcel Proust nhận xét: Một cuộc thám hiểm thật sự không phải ở chỗ tìm gặp được những vùng đất mới, cho bằng có được đôi mắt mới. Đôi mắt ấy giúp họ khám phá thế giới quen thuộc nhưng chứa chất nhiều điều bí ẩn, tuyệt diệu hữu ích cho cuộc sống. Người đàn bà xứ Ca-na-an trong trình thuật Tin Mừng hôm nay, quả thật, có đôi mắt mới. Bà không nhìn Chúa Giê-su như những người Na-da-rét, đồng hương của Chúa, để khinh bỉ Ngài. Bà cũng không nhìn Chúa Giê-su như những đồng hương xứ Ca-na-an của bà, để xa tránh Chúa. Trái lại, bà nhận ra trong con người Giê-su ấy một quyền năng, mà không ai trong xã hội có thể có để cứu giúp bà trong cơn khốn đốn. Ở nơi Ngài, bà trực giác nhận ra một lòng thương xót thường trực, khích lệ bà tìm đến. Như người thấy được kho báu trong ruộng, bà bỏ hết những mặc cảm, đến với Chúa Giê-su và đặt tất cả niềm tin vào Ngài. Với bà, Giê-su là Đấng làm cho con tim của bà và con bà “vui trở lại.” Tiếp tục đọc

07/08. Thầy đây! Đừng sợ – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên – Mt 14,22-36
Thánh Xít-tô II, Giáo hoàng và các bạn Tử đạo

“Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” (Mt 14,27)

Suy niệm: Sức mạnh cho lòng tin là ở nơi Lời của Thiên Chúa. Quả thật, nhờ lời của Đức Giê-su: “Chính Thầy đây, đừng sợ” và lệnh truyền của Ngài: “Cứ đến!” thì mặt nước dưới chân Phê-rô trở nên vững chắc như đất bằng để ông ung dung bước tới. Phê-rô đã mau mắn nghe và tin vào lời Thầy “từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước mà đến với Đức Giê-su.”Thế nhưng, sự nhanh nhảu đó ít nhiều bị thúc đẩy bởi những xung động của cảm tính, nên không tránh khỏi bóng dáng của tính tự phụ, và vì thế, rất mong manh dễ vỡ: chỉ một cơn gió thổi qua, ông đã hoảng hốt, chao đảo; nếu ông không nắm chặt lấy bàn tay Thầy đưa ra cứu giúp, hẳn là ông đã chìm nghỉm dưới những ngọn sóng rồi. Phê-rô cũng đã tin vào Đức Ki-tô, nhưng đồng thời ông đã nhận thức được sự yếu đuối của bản thân, ông đã kêu cầu Chúa:“Lạy Thầy, xin cứu con.” Và cùng với các tông đồ, ông đã thưa với Thầy: “Thưa Thầy, xin ban thêm lòng tin cho chúng con” (Lc 17,5). Tiếp tục đọc

07/08/2018. Phút lắng đọng Lời Chúa.

Thứ Ba Tuần XVIII Thường Niên – Mt 14,22-36

Lời Chúa:

Thấy gió thổi ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với”.(Mt 14,30)

Câu chuyện minh họa:

Có một cậu bé xin đi biển để học nghề làm thuỷ thủ. Ngày nọ trời dông bão, người ta bảo cậu leo lên cột buồm. Leo được nửa phần đầu thì dễ dàng vì cậu cứ đưa mắt ngước lên trời. Nhưng đến lưng chừng, cậu phạm phải một sai lầm, đó là cậu nhìn xuống mặt biển dậy sóng. Thế là cậu bị chóng mặt như muốn ngã xuống. Thấy vậy, một thuỷ thủ già bèn la lên: Này cậu bé, hãy nhìn lên trời. Nghe theo lời chỉ dẫn trên, cuối cùng cậu bé đã leo tới đỉnh cột buồm một cách an toàn. Tiếp tục đọc

06/08. Hãy vâng nghe Lời Người – 5 Phút Lời Chúa mỗi ngày.

Thứ Hai Tuần XVIII Thường Niên – Mc 9,2-10
Chúa Hiển Dung

Và từ đám mây, có tiếng phán rằng: “Đây là Con Ta yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người.” (Mc 19,7)

Suy niệm: Khuôn mặt có thể diễn tả tâm trạng con người. Để diễn tả tình cảm vui buồn, người ta nói: khuôn mặt đưa đám, khuôn mặt lễ hội; người hồn nhiên có khuôn mặt thiên thần, còn phường đâm thuê chém mướn thì đầu trâu mặt ngựa. Khuôn mặt Đức Giê-su rực rỡ ngời sáng hôm nay cũng là một biểu hiện con người của Ngài. Ngài lên núi để cầu nguyện, thỉnh ý Chúa Cha về cuộc “xuất hành” (theo Lu-ca) hay hành trình mạo hiểm lên Giê-ru-sa-lem sắp đến. Ngài đặt dự định, chương trình này trước mặt Cha để xem có đúng điều “Cha muốn Con làm không.” Ngài đã nhận được sự chấp thuận từ nơi Cha, qua việc cho khuôn mặt Ngài sáng láng rực rỡ và lời nói chuẩn y. Con đường thập giá, hiến mình Ngài sắp thực hiện, là con đường tốt nhất để cứu rỗi nhân loại. Tiếp tục đọc